Phòng ký túc xá 404 chìm trong im lặng. Ba còn chằm chằm cánh cửa đóng sầm , trong khí vẫn còn còn vương mùi hương nam tính áp đảo của Trình Phong và.
Lão nhị, luôn giải quyết vấn đề bằng cơ bắp, là lên tiếng đầu tiên, giọng khô khốc: "Thằng út... cướp mất ?"
Lão tam đẩy gọng kính, ánh mắt lóe lên sự phức tạp: "Không đúng, theo logic, công bế công, đây là... công bế thụ. Lẽ nào... chúng nhầm thuộc tính của thằng út?"
Một giả thuyết kinh hoàng. Nếu thằng út là thụ, thì công sức huấn luyện hít đất và giặt đồ bấy lâu nay của họ...
"Không!" Lão đại niềm tin sắt đá nhất phán đoán của bản , gầm lên một tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ bi quan: "Chúng nhầm! Khí chất của thằng út thể nhầm ! Nó chỉ là lộ hết thôi!"
Lão nhị và lão tam lập tức Lão Đại như thấy minh chủ.
"Vậy cái bế là ?" Lão nhị hỏi.
Lão Đại châm một điếu thuốc, rít một sâu, dáng vẻ thâm trầm như một vị quân sư: "Thị uy, rõ ràng là một màn thị uy! Thằng nhóc họ Trình đang khiêu chiến! Hắn chứng minh cường hơn công do 404 chúng huấn luyện! Hắn bế thằng út, chính là sỉ nhục nó, làm nó mất hết ý chí chiến đấu!"
Một sự im lặng đáng sợ.
Lão Nhị siết chặt nắm đấm, cơ bắp cuồn cuộn: "Hắn dám! Chúng làm gì? Cướp thằng út?"
"Không." Lão đại nheo mắt: "Chúng thể dùng vũ lực, chúng dùng tình , cho thằng út thấy, ai mới là thật sự quan tâm đến nó!"
Lão tam gật gù: ", thằng út đang sốt. Tên họ Trình chắc chắn sẽ đưa nó đến phòng y tế, chỗ đó lạnh lẽo, tình . Chúng mang ấm đến cho nó!"
"Nước gừng!" Lão Nhị reo lên: "Lần em cảm, em bắt uống nước gừng!"
"Và quả tạ!" Lão đại bổ sung; "Không thể để việc huấn luyện gián đoạn chỉ vì một cơn sốt vặt!"
Thế là, một chiến dịch "Giải cứu thằng út" gấp rút triển khai.
Trong khi đó, thằng út “chuẩn công” đang trải qua những giây phút đội quần nhất trong đời.
Cậu đang nam thần của bế kiểu công chúa.
Hành lang ký túc xá lúc bảy giờ tối là giờ cao điểm của sinh viên ăn, đông như một cái chợ. Vô ánh mắt, từ tò mò đến kinh ngạc, từ ngưỡng mộ đến hóng hớt, đều chĩa cả về phía .
Mặt đỏ bừng, nhưng cũng là vì sốt vì ngượng. Tôi chỉ thể làm một hành động bản năng nhất: Úp mặt lồng n.g.ự.c rắn chắc của Trình Phong, giả vờ c.h.ế.t.
Mùi hương Trình Phong dễ chịu, đó mùi nước hoa, mà là mùi xà phòng thanh khiết, xen lẫn mùi nắng. Nó khiến cơn sốt của dường như dịu , nhưng cũng khiến tim đập loạn xạ hơn.
Trình Phong thì bình thản. Bước chân vững vàng, khuôn mặt chút biểu cảm, lướt qua đám đông như thể đang bế một con mèo chứ một thằng đực rựa cao mét bảy lăm.
Anh đến phòng y tế, cô y tá trung niên đang trực ngẩng đầu lên khỏi tờ báo, thấy cảnh cũng chỉ nhíu mày: "Lại bế ? Gãy chân say rượu?"
"Cậu sốt cao ạ." Trình Phong nhẹ nhàng đặt lên chiếc giường khám bệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuu-mang-dam-ban-cung-phong-muon-huan-luyen-toi-thanh-cong/chuong-2.html.]
Cô y tá cầm nhiệt kế kẹp tai . Tiếng "bíp" vang lên.
"Gần ba mươi chín độ! Trời ạ! Thằng nhóc , để sốt cao thế? Cởi bớt áo khoác , chườm khăn lạnh. Tôi lấy t.h.u.ố.c hạ sốt."
Tôi vẫn còn đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, chỉ thấy Trình Phong "" một tiếng, cảm thấy bàn tay đang đến cúc áo sơ mi của .
Ghé đọc truyện tại "Ở Đây Có Vitamin Tẻn Tẻn" để có một ngày thêm vuii nha~
Tôi giật b.ắ.n , cố gắng gượng dậy: "Em... em tự làm ."
"Nằm yên." Giọng Trình Phong trầm thấp, cho phép từ chối: "Cậu còn sức chuyện."
Ngay khi ngón tay thon dài của Trình Phong chạm cúc áo thứ hai, cảm thấy sắp bốc đến nơi. Tôi thà hít đất 50 cái còn hơn.
đúng lúc , một âm thanh kinh thiên động địa vang lên.
RẦM!
Cánh cửa phòng y tế đạp tung. Lão đại, lão nhị, và lão tam xông như một cơn lốc. Lão đại , tay cầm một bình giữ nhiệt khổng lồ, lão nhị theo , vác quả tạ 5kg oai hùng, lão tam cầm sổ tay và bút, sẵn sàng ghi chép.
Cô y tá giật , suýt làm rơi khay thuốc.
"Đây là phòng y tế cái chợ ? Mấy !"
Lão đại bỏ qua cô y tá, chỉ thẳng ngón tay Trình Phong vẫn đang giữ nguyên tư thế cởi cúc áo cho : "Họ Trình! Ngừng tay! Anh... Anh định làm gì em của ?"
Trình Phong ngẩng đầu lên, trong mắt thoáng chút bối rối: "Cởi áo, hạ sốt."
"Hạ sốt?" Lão nhị gồng cơ bắp, quả tạ trong tay trông vô cùng uy hiếp. "Tôi thấy sỉ nhục nó thì ! Công của 404 bọn , thể để tùy tiện lột đồ?"
Tôi đang sốt 40 độ, nhưng câu cũng rùng . Lạy mấy ông, là thụ... TÔI LÀ THỤ!
Lão tam đẩy kính, vẻ mặt nghiêm trọng: "Chúng phân tích. Hành vi bế công chúa của là một hành vi khiêu khích tâm lý cấp độ S, chứng minh cường hơn? Được, hãy xem cách chúng chăm sóc em của ."
Dứt lời, lão đại hùng dũng bước tới, mở nắp bình giữ nhiệt, một làn khói nóng nghi ngút bốc lên: "Bọn mang nước gừng đường đỏ! Thằng út, uống , hít đất 50 cái là khỏe! Đây mới là cách của đàn ông!"
Không khí trong phòng y tế đông cứng .
Trình Phong bình nước gừng đang bốc khói, quả tạ 5kg, đang đỏ như tôm luộc giường.
Lần đầu tiên, biểu cảm hảo của nam thần xuất hiện một vết nứt.
Anh hít một thật sâu: "Sốt 40 độ. Các cho uống nước gừng nóng hít đất?"
"Đương nhiên!" Lão đại tự hào: "Bài t.h.u.ố.c gia truyền! Cường công là thế!"
"CÚT!"