Editor: Trang Thảo.
Phương hướng , âm thanh , chính là từ tộc đàn của chúng . Chẳng lẽ Tiêu Tranh xảy chuyện? Hắn bọn Thiết Nha lật đổ ?
“Quạ!” Tiểu Nha kêu dồn dập, dùng cánh đập liên hồi đầu .
Tôi bừng tỉnh. Trên cánh đồng tuyết xa xa thấp thoáng mấy điểm đen. Là sói, và chỉ một con.
“Chạy mau!” Tôi ngoạm lấy Tiểu Nha, dốc hết sức chạy về hướng ngược . Cái chân què đau đến mức nghiến răng chịu đựng, nhưng dám dừng. Tìm một cái hang tuyết kín đáo, chui , nhét Tiểu Nha tận góc trong cùng, còn chặn ngay cửa hang.
“Đừng gây tiếng động!”
Tiểu Nha ngoan ngoãn cuộn , ngay cả thở cũng nhẹ .
Tiếng sói tru bên ngoài càng lúc càng gần. Tôi nhận , một con, mà là cả đàn. Trong đó một giọng trầm hùng mang theo uy áp tuyệt đối thể nhầm lẫn. Là Tiêu Tranh. Sao ở đây? Chẳng lẽ thật sự tìm ?
“Liêu Tranh!”
Tôi run b.ắ.n .
“Mẹ kiếp, chú cút đây cho !”
“Để tìm chú, nhất định sẽ làm thịt chú!”
Tiểu Nha trợn tròn mắt, móng vuốt quào xuống đất: [Hai là yêu hả?]
Mặt nóng bừng, vội dùng chân xóa sạch hàng chữ đó: “Đừng bậy!”
Trang Thảo
Tiểu Nha : [Thảo nào ngày nào cũng ngẩn ngơ, hóa là nhớ sói đực!]
“Câm miệng!”
Tiếng bước chân sát cửa hang. Một bóng đen che khuất ánh sáng. Tiêu Tranh đó. Tôi rõ biểu cảm, chỉ thấy lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, thở dồn dập, lông dựng ngược.
“Liêu Tranh! Chú tìm chú bao lâu ?”
Hắn thô bạo lôi khỏi hang, ấn xuống nền tuyết lạnh: “Nói! Chú chạy cái gì? Tại chạy?”
“Chú tưởng chú c.h.ế.t ở xó xỉnh nào !” Giọng càng lúc càng lớn, nhưng mang theo nỗi sợ hãi.
“Tiêu Tranh...”
“Tôi cứ ngỡ đêm đó chúng thuộc về .” Đôi mắt xanh của ngấn nước: “Vậy mà chú nỡ bỏ , để một lời nào.”
Trong cổ họng bật tiếng nức nở. Tim như bóp nghẹt.
“Tiêu Tranh, bỏ .” Tôi đưa vuốt chạm mặt : “Tôi chỉ sợ sẽ liên lụy . Tôi là một phế vật, chân què, săn mồi, đ.á.n.h địch. Cậu là Lang Vương, bên cạnh là một bạn đời mạnh mẽ, gánh nặng như .”
Tôi mặt .
Không gian im lặng hồi lâu.
“Rầm!” Một cú tát nện xuống tuyết ngay sát đầu .
“Liêu Tranh, chú ngu ?” Tiêu Tranh nghiến răng: “Ai chú là gánh nặng? Là Thiết Nha?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuu-lam-soi-dien-tra-no-bang-thit/chuong-8-cai-ket-vien-man.html.]
“Tôi cho chú , trong mắt , chú là con sói lợi hại nhất! Chính chú nuôi lớn, dạy sinh tồn, cứu mạng . Thế mà giờ chú bảo là gánh nặng?”
Hắn áp mũi mũi : “Chú bao giờ là gánh nặng. Chú là mạng sống của . Không chú, làm Lang Vương để làm gì?”
Hốc mắt nóng lên.
“Tiêu Tranh.”
“Tôi đây.”
“Tôi sai .”
“Biết là .”
“Sẽ chạy nữa.”
“Nghe .”
“... Cậu thể dậy ? Cậu nặng quá.”
Tiêu Tranh ôm chặt hơn: “Không dậy.”
Cách đó xa, Tiểu Nha che mắt: “Sến quá.”
Trở về tộc đàn, mới rõ chuyện. Tin đồn “huyết thống thuần” là giả. Kẻ tung tin sói, mà là ch.ó săn khoác da sói trộn .
Tiêu Tranh trong lúc truy tìm phát hiện manh mối, đó dụ bọn chúng và xử lý sạch sẽ.
“Bọn chúng làm gì?”
Tiêu Tranh đáp: “Gây nội chiến. Khi đàn sói tự c.ắ.n xé, loài sẽ dễ tay.”
Sống lưng lạnh toát. Hóa chuyện chỉ là bẫy.
Nhắc đến Thiết Nha, ngày đầu trở về thấy đang gặm xương vụn ở rìa đàn. Thấy , run rẩy cúi đầu.
“Chào Nhị gia.”
Tôi Tiêu Tranh.
Hắn bình thản: “Tôi dạy dỗ .”
“Dạy thế nào?”
“Bò tuyết ba ngày ba đêm, ăn uống.”
Từ đó về , Thiết Nha thấy như chuột thấy mèo.
Sau , và Tiểu Nha nhặt một con sói con bỏ rơi. Nó gọi là “Cha”, gọi Tiêu Tranh là “Ba”, gọi Tiểu Nha là “Cậu”.
Tiểu Nha bắt đầu chăm sóc nó, đến mức còn rời nữa.
Gió tuyết cực Bắc vẫn thổi qua từng năm. Chân vẫn què, nhưng trong ổ luôn một con sói lớn sưởi ấm cho , một con chim ngốc mang quả mọng về, và một đứa nhóc mỗi sáng nhào tới l.i.ế.m mặt .
Cuộc sống như ... cũng tệ.