Cứu Lầm Sói Điên, Trả Nợ Bằng "Thịt"! - Chương 7: Tiếng tru trong gió tuyết

Cập nhật lúc: 2026-04-05 14:38:20
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Hắn khi mới sinh yếu nhỏ. Sau đó trưởng thành, trở thành con sói mạnh nhất tộc. Rồi đó nữa...

 

“Quạ!”

 

Một tiếng kêu chói tai cắt ngang dòng hồi ức. Tôi bực bội mở mắt. Một con quạ đen nhánh đang đậu tảng đá mặt, nghiêng đầu .

 

“Nhìn cái gì?” Tôi yếu ớt nhe răng: “Chưa thấy sói chờ c.h.ế.t bao giờ ?”

 

Con quạ chớp chớp mắt: “Quạ!”

 

Tôi hiểu tiếng chim, nhưng cảm thấy nó đang nhạo : “Cút . Đợi tao c.h.ế.t hãy đến mổ. Giờ đến lượt mày.”

 

Con quạ . Nó nhảy xuống, từng bước tiến gần, mổ một cái rõ đau mũi .

 

“Ngao!” Tôi đau đến bật dậy: “Cái con chim c.h.ế.t tiệt !”

 

Con quạ vỗ cánh bay sang bên, đậu lên tảng đá khác: “Cạc cạc cạc!”

 

Nó chắc chắn đang . Tôi tức đến dựng cả lông. Trong chốc lát, ý định chờ c.h.ế.t biến mất. Lúc chỉ xé xác con chim thối tha .

 

Tôi nó, vì căn bản đuổi kịp. Con quạ ranh ma vô cùng, cứ mỗi sắp vồ tới là nó bay , đậu cách đó xa tiếp tục “cạc cạc cạc” nhạo.

 

Một sói một chim rượt đuổi tuyết hồi lâu. Cuối cùng mệt đến mức rạp xuống đất thở dốc. Con quạ cũng dừng , đậu ngay cạnh.

 

“Mày... rốt cuộc gì?”

 

Con quạ nghiêng đầu một lúc, mở miệng nhả một thứ. Một quả mọng đỏ tròn lăn đến mũi . Tôi sững sờ. Đây là... cho ăn ?

 

Con quạ kêu một tiếng, dùng mỏ đẩy quả về phía . Tôi bán tín bán nghi ngậm lấy. Chua đến nhăn mặt, nhưng quả thật ăn . Ăn xong một quả, nó nhả quả thứ hai, thứ ba, thứ tư. Tôi cái bụng nhỏ của nó, tự hỏi móc hết dày cho .

 

“Đủ , đủ . Mày ăn ?”

 

Con quạ kêu một tiếng, vẻ mặt ngạo nghễ, như thể rằng nó thèm.

 

Ăn xong mấy quả mọng, thể lực khôi phục đôi chút, ít nhất còn chờ c.h.ế.t nữa. Tôi quan sát con quạ kỳ lạ . Lông nó đen bóng, nhưng cánh trái trụi một mảng, lộ phần da hồng. Như thứ gì đó mổ mất.

 

“Sao mày một ? Quạ thường theo đàn ?”

 

Con quạ im lặng một lúc, dùng móng quào vài đường tuyết. Tôi xuống. Nét chữ xiêu vẹo nhưng vẫn : [Bị đuổi ngoài.]

 

Tôi trố mắt. Con chim chữ?

 

quào tiếp: [Còn ?]

 

Tôi há miệng, nhất thời gì, cuối cùng chỉ khổ: “Tôi cũng .”

 

Con quạ tên là Tiểu Nha. Vì cánh trái thương, bay nhanh, luôn làm cả đàn vướng víu nên bỏ rơi.

 

Tôi thở dài: “Vậy mày là con chim phế vật ghét bỏ, còn tao là con sói phế vật xua đuổi.”

 

Tiểu Nha tuyết: [Tám lạng nửa cân.]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuu-lam-soi-dien-tra-no-bang-thit/chuong-7-tieng-tru-trong-gio-tuyet.html.]

Khá khen cho con chim , còn dùng thành ngữ.

 

“Vậy... lập đội ?”

 

“Quạ!”

 

Cứ thế, một sói một quạ bắt đầu cuộc sống chung kỳ lạ. Tiểu Nha tuy bay nhanh nhưng thị lực cực . Tôi tuy chân què nhưng đầu óc vẫn còn dùng . Lần đầu hợp tác săn mồi, Tiểu Nha hưng phấn bay về.

 

“Con mồi gì?”

 

Tiểu Nha nghĩ một lúc vẽ hình tuyết. Bốn chân, to lớn, đầu hai cái gạc cong.

 

“... Con hươu ?”

 

Tiểu Nha gật đầu.

 

“Trưởng thành?”

 

gật.

 

Tôi cúi chân , Tiểu Nha: “Không . Mày định bắt tao đấu với nó ?”

 

Tiểu Nha nghiêng đầu như hỏi .

 

“Tao là thằng què mà.” Tôi xù lông: “Mày bảo một thằng què đấu với hươu trưởng thành? Nó đá một cái là tao bay xa mười mét.”

 

Tiểu Nha gãi đầu, dường như cũng nhận vấn đề, : [Vậy tính ?]

 

Tôi thở dài: “Tìm con nào nhỏ thôi. Già yếu bệnh tật, nhất là sắp c.h.ế.t.”

 

Tiểu Nha bằng ánh mắt khinh bỉ. Tôi thì thản nhiên: “Sống sót mới quan trọng, mặt mũi tính .”

 

...

 

Sau đó, chúng phối hợp ngày càng ăn ý. Mỗi bắt mồi, tìm nơi khuất gió cùng ăn. Tôi ăn thịt, Tiểu Nha mổ mắt và nội tạng. Đôi bên cùng lợi.

 

Ban đêm ngủ, Tiểu Nha rúc bụng . Nó bảo chỗ đó ấm. Tôi cũng đuổi, dù cũng cần chút ấm để còn sống.

 

Trang Thảo

Ngày tháng cứ thế trôi qua. Đôi khi vẫn nhớ đến Tiêu Tranh. Mỗi nghĩ đến , lòng thắt . Không giờ thế nào. Có ăn ngủ điều độ ? Những kẻ tranh vương vị tay ? Một liệu chống đỡ nổi ?

 

“Quạ!”

 

Tiểu Nha dùng mỏ chọc mặt . Tôi bừng tỉnh, nhận thẫn thờ.

 

“Không gì. Chỉ là nghĩ chuyện cũ.”

 

Tiểu Nha nghiêng đầu , xuống tuyết: [Nhớ ai?]

 

“... Không ai.”

 

Ánh mắt nó rõ ràng tin, nhưng hỏi thêm. Nó chọc một cái chỉ về phía xa.

 

Tôi dựng tai lắng . Tiếng gió, tiếng tuyết rơi... và cả tiếng sói tru.

 

Tiếng sói tru trầm thấp vang vọng từ thung lũng xa xăm. Đó tiếng tru bình thường, mà là tiếng gọi bạn đời.

Loading...