Cứu Lầm Sói Điên, Trả Nợ Bằng "Thịt"! - Chương 3: Sự trả thù của Lang Vương

Cập nhật lúc: 2026-04-05 14:36:57
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Mấy ngày kế tiếp, Tiêu Tranh canh chừng càng nghiêm ngặt. Tôi giống như một phạm nhân giam lỏng. Hơn nữa, thời tiết ngày càng lạnh, bão tuyết sắp đến. Đáng sợ nhất là phát hiện mùi hương Tiêu Tranh ngày càng nồng, khiến đầu váng mắt hoa. Những con sói khác trong bầy đều trốn thật xa, ngay cả mấy con sói cái đang kỳ động d.ụ.c cũng dám gần.

 

Tôi đây là kỳ táo bạo của sói đực. Lúc chúng sẽ mất lý trí, chỉ hành động theo bản năng, cực kỳ nguy hiểm. Tôi cần tránh xa một chút.

 

vấn đề là đói. Bão tuyết phong sơn, con mồi biến mất sạch. Đồ dự trữ của cũng cạn kiệt. Nghĩ đến đùi thỏ béo ngậy, thịt lộc tươi non, cá hồ băng... nước miếng chảy tự chủ.

 

Tôi trong hang động lạnh lẽo, phong tuyết mịt mù bên ngoài, lòng đầy bi thương. Chẳng lẽ cả đời ăn chực lẫy lừng của kết thúc bằng việc c.h.ế.t đói ở đây ? Không , tìm cái gì đó để bỏ bụng.

 

Tôi nghĩ đến sào huyệt của Tiêu Tranh. Là Lang Vương, chắc chắn tích trữ những thứ ngon nhất. Tôi quan sát , Tiêu Tranh mới ngoài, lẽ phát tiết tinh lực dư thừa. Đây là cơ hội ngàn năm một. Phú quý hiểm trung cầu.

 

Tôi kéo cái chân què, đội phong tuyết, rón rén mò về phía hang của Tiêu Tranh, cái sơn động khô ráo và rộng rãi nhất đỉnh vách đá cao nhất.

 

Trong hang tối đen như mực nhưng ấm áp. Mặt đất trải đầy cỏ khô và da thú dày, khí ngập tràn mùi của Tiêu Tranh. Ngày thường ngửi thấy mùi chỉ thấy sợ, nhưng lúc khiến tay chân mềm nhũn.

 

Tôi lắc đầu xua cảm giác kỳ lạ đó, nhiệm vụ quan trọng nhất vẫn là tìm thức ăn. Tôi khịt mũi, theo mùi thịt mò đến góc hang. Quả nhiên, ở đó chất đống mấy con thỏ tuyết đông cứng và nửa con hươu còn dang dở. Mắt sáng lên, lập tức lao ăn ngấu nghiến.

 

Ngon quá. Đi theo Lang Vương đúng là lo thiếu thịt.

 

Tôi ăn đến say mê, nhận tiếng gió tuyết ngoài cửa hang im bặt từ lúc nào. Thay đó là tiếng thở nặng nề, đầy áp lực.

Trang Thảo

 

Khi gặm xong con thỏ cuối cùng, ợ một tiếng thỏa mãn định rút lui, đụng một bức tường. Một bức tường ấm áp, rắn chắc, đang phập phồng theo nhịp thở.

 

Tôi cứng đờ, ngẩng đầu lên. Dưới ánh tuyết mờ ngoài cửa hang, một đôi mắt xanh lóe sáng hiện .

 

Tiêu Tranh trở về.

 

Hơn nữa, trạng thái của cực kỳ bất thường. Lông dựng , cơ bắp căng cứng, hai mắt đỏ ngầu, khóe môi còn vương bọt mép, rõ ràng là dấu hiệu của sự cuồng loạn.

 

Xong .

 

“Vương... Vương ...” Tôi run rẩy lùi : “Tôi chỉ ngang qua thôi... thấy ngài ngủ nên dám làm phiền...”

 

Tôi định chuồn , nhưng nhúc nhích một chiếc vuốt lớn giáng xuống.

 

Một tiếng “rầm” vang lên ngay bên cạnh mặt , đá vụn văng tung tóe. Tiêu Tranh áp sát cơ thể khổng lồ xuống, gian chật hẹp lập tức tràn ngập thở đực tính nồng nặc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuu-lam-soi-dien-tra-no-bang-thit/chuong-3-su-tra-thu-cua-lang-vuong.html.]

“Đi ngang qua? Đi ngang qua mà leo lên tận giường của ?”

 

Tôi oan quá mà dám cãi: “Tại đói quá... ngài xem, cũng ăn nhiều, chỉ mấy con thỏ thôi...”

 

“Liêu Tranh.” Hắn nghiến răng gọi tên : “ là con sói vô ơn.”

 

“Tôi nuôi chú béo như để chú tìm kẻ khác.”

 

Tôi ngẩn . Kẻ khác nào?

 

“Tôi . Trong lòng chỉ ngài thôi. Ngài là mặt trời duy nhất của .”

 

“Vậy ?” Tiêu Tranh khẽ: “Nếu trong lòng chỉ , tại lúc khó chịu nhất, chú từng đến tìm ? Tại lúc nào cũng chạy trốn?”

 

Giọng dần trở nên mất kiểm soát: “Chú nhịn bao lâu ? Trước chân chú thương, nỡ động . bây giờ...”

 

Hắn đưa vuốt trượt dọc sống lưng xuống , vỗ nhẹ gốc đuôi.

 

Tôi run b.ắ.n : “Tiêu Tranh, điên . Tôi là đực, cũng là đực.”

 

“Tôi .” Hắn đáp, giọng trầm thấp: “Tôi chỉ thích đực. Đặc biệt là loại như chú.”

 

Điên thật .

 

Tôi theo bản năng định chạy, nhưng đuôi giẫm xuống. Tiêu Tranh hóa thành hình , giọng khàn đặc: “Chú hai của , ăn chực bao nhiêu năm ... định trả bằng cái gì?”

 

Tôi vội che mông, trong đầu kêu gào. Hắn rõ ràng “ăn” theo nghĩa khác.

 

“Cậu còn nhớ là chú hai của ? Dù loài sói quá khắt khe nhưng cũng đến mức...”

 

“Đến mức nào?” Ánh mắt tối : “Tôi nhịn hai năm, chú lăn lộn mặt, làm nũng, trêu chọc khác, thậm chí còn mời sói khác về ổ. Tôi từng chạm chú.”

 

“Bây giờ chú tự chui đây, còn nhịn nữa thì sói đực.”

 

“Tốt nhất chú nên biến thành .”

 

Tôi trợn tròn mắt, nhưng kịp phản ứng ép sát. Sợ quá, lập tức hóa thành hình , hai tay chống lên n.g.ự.c .

 

“Tiêu Tranh... đừng... chân đau...” Tôi cố dùng chiêu cũ.

Loading...