Trong văn phòng, tin đồn kiểu “bát quái” vốn lan nhanh như gió, nhưng thì ai moi gì. Ai cũng hỏi, nhưng ai thông tin.
Giang Vu Tẫn đang rót nước thì Từ Cao “Từ đội nghiêm túc lắm”. Hắn ngẩng lên, vẻ bất ngờ: “Ảnh nghiêm túc hả?”
Ngẫm một chút, gật đầu đồng ý: “Ừ, chắc .”
Đồ ăn mang lên, câu chuyện kết thúc.
Hôm nay trời nắng, oi bức kỳ lạ. Ông chủ quán bật quạt trần, cánh quạt kêu ro ro, thổi tan bớt cái nóng.
Ăn xong, Từ Cao Cục đặc vụ làm việc, Giang Vu Tẫn cũng lấy xe máy điện của .
Vừa về đến cổng Cục, họ thấy vài chiếc xe đỗ cửa. Người bước xuống xe khiến Giang Vu Tẫn thấy quen quen, hình như mới gặp ở đó.
“Đó là trung đội sáng nay đấy.” Từ Cao giải thích. “Không ngờ về nhanh thế.”
Giang Vu Tẫn chỉ “Ừ” một tiếng, đội mũ bảo hiểm lên xe. Trước khi , dặn: “Nếu tin mới thì báo nhé.”
“Tin” ở đây, hai đều hiểu rõ là chuyện gì. Từ Cao gật đầu, coi như cuộc hẹn ngầm của đàn ông.
Cuu
Chiều hôm đó, Giang Vu Tẫn định ở nhà xem TV, nhưng chủ quán gần nhà thiếu một chơi mạt chược, liền nhiệt tình gọi . Thế là chơi cả buổi, tiện thể bàn bên bác trai bác gái tám chuyện suốt trưa.
Trời càng lúc càng nóng, bắt đầu nổi gió. Gió tạt cửa sổ, làm tấm bảng treo tường va kêu “cạch cạch”.
Giang Vu Tẫn ngẩng đầu, nhận trời tối nửa. Ánh hoàng hôn đỏ tím thường thấy biến mất, phía xa là những tòa nhà chìm trong bầu trời âm u thấp nặng.
Điện thoại rung, là học sinh cấp ba nhắn bảo tối nay sang nhà bạn, nên tự lo cơm tối.
Không còn sớm, cũng dọn bàn, tan cuộc. Một buổi chiều, Giang Vu Tẫn thu về một cái đầu trống rỗng nhưng trái tim đầy chuyện hóng hớt.
Trên đường về, ghé cửa hàng tiện lợi. Lúc bước tới cửa, trời tối hẳn và mưa bắt đầu rơi lác đác. Khi cửa tự động mở, tiếng mưa bất ngờ dội tai, như thể cả bầu trời đổ xuống.
Bên trong mát lạnh nhờ điều hòa, tách biệt hẳn cái oi bức ngoài . Cửa hàng vẫn như cũ, chỉ khác là nhân viên . Cậu nhân viên mới đang cúi lom khom chọn đồ ăn tối, chọn xong lên thì thấy trong tiệm còn một khách khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuong-gia-top-1-tro-choi-vo-han-tro-ve-hien-thuc/chuong-59.html.]
Người đó đội mũ nâu cũ, vành mũ lộ vết sẹo ở thái dương, mặc áo khoác dài che gần đến bắp chân, trông khá bất thường trong kiểu thời tiết .
Anh cầm một chai nước và một ổ bánh mì quầy. Giang Vu Tẫn cũng lấy một phần đồ ăn tiện lợi, đưa cho nhân viên làm nóng.
Người đàn ông móc mấy tờ tiền nhàu nát, đủ, khỏi cần thối . Khi xoay rời , chỗ để vài vệt đỏ lấm tấm nền gạch, vết máu.
Giang Vu Tẫn thấy rõ, nhưng gì.
Hắn chờ hâm đồ ăn, ngó ngoài, phân vân nên mua dù . Mưa quá lớn, hạt mưa nện lên mái che kêu ầm ầm, dù thì khó nổi. nghĩ đến việc bỏ mấy chục nghìn mua dù, thì thấy tiếc.
lúc đó, vài chạy vụt qua cuối phố, ai bung dù, nước b.ắ.n tung tóe. Đèn đường lờ mờ, còn ánh sáng trong cửa hàng thì sáng rõ hơn. Nhóm đó trong một cái, nhanh chóng rời .
Giang Vu Tẫn cầm đồ ăn nóng từ tay nhân viên và rời .
Không lâu , nhóm , bước cửa hàng. Người dẫn đầu định hỏi gì đó, nhưng ánh mắt lập tức dừng ở những vệt đỏ sàn. Anh cúi xuống chạm tay , với giọng trầm: “Là máu. Hắn vẫn còn quanh đây.”
Họ hỏi qua vài câu, nhắc đến đàn ông đội mũ, mặc áo khoác. Nghe đến chữ “máu”, nhân viên cửa hàng liền nổi da gà, trả lời run rẩy. Khi nhóm rời , lập tức run gọi điện cho quản lý:
“Em… em nghỉ việc!”
Nhóm ba tiếp tục tìm quanh các ngóc ngách gần đó, nhưng thấy gì, dừng bên đường. Qua màn mưa, ánh đèn vàng hắt làm nổi lên hai chữ “Văn phòng” tấm biển bên đường. Họ liếc , bước tới.
Còn Giang Vu Tẫn thì quyết định… mặc kệ, cứ chạy mưa về. Thiết nghĩ mấy đồng tiền điện vẫn rẻ hơn tiền mua dù.
Vừa tắm xong, đang lau tóc thì tiếng bước chân dừng cửa, tiếng gõ.
Học sinh cấp ba tối nay về, chủ tiệm cắt tóc cũng chẳng rảnh mà sang, nên đây chỉ thể là lạ.
Người lạ tìm đến tận nhà buổi tối… thấy bất thường.
Giang Vu Tẫn mở cửa.
Bên ngoài là ba . Thấy mặc đồ ngủ, tóc còn ướt, họ ngẩng lên. Giang Vu Tẫn ngáp một cái, hỏi: “Có chuyện gì ?”