Có đúng là dễ lừa.
“À đúng ”, Tiểu Béo : “Lần viện, chú vẫn luôn ở đây với . Chú phát hiện điều gì bất thường ?”
Dù tuổi tác của đối phương phù hợp để gọi là “chú”, nhất là khi tấm ảnh treo tường trường Số 6, vẫn cảm giác nên gọi thế. vì quen miệng, gọi mãi thành thói quen, giờ sửa nữa.
Trần Cảnh lắc đầu. Lúc bác sĩ nhắc tới việc nhiều vết thương mới và cũ, Giang Vu Tẫn chỉ liên tục gật gù, thong thả đáp: “Trẻ con từ nhỏ đến lớn thương vài là chuyện bình thường.”
Bác sĩ , nghẹn lời đến mức gì thêm, đành bỏ qua. Thế là chuyện cũng coi như xí xóa.
Tinh thần thép của ông chú ở bệnh viện vẫn phát huy định như thường lệ.
Sau một chút cảm thán ngắn ngủi, Trương Hân và Tiểu Béo cùng Trần Cảnh hẹn thời gian gặp .
Giang Vu Tẫn bộ nửa chừng thì bỏ dở. Người bạn trong game Anipop kịp “đưa than ngày tuyết”, tặng cho một ít thể lực quý giá, nên việc gì lãng phí thời gian dạo cho mệt nữa.
Bạn Anipop hôm nay vẫn cắm đầu làm việc cả ngày, bận đến mức chẳng thời gian nhắn tin, chỉ kịp tranh thủ tặng thể lực. Bận mà vẫn nhớ tặng quà, điều khiến Giang Vu Tẫn vui cảm động.
Cuu
So với đội trưởng Từ luôn bận rộn, những thành viên “tranh thủ hôi của” trong đội thoải mái hơn hẳn, thỉnh thoảng còn lên chia sẻ chuyện phiếm. Chỉ cần thoáng qua cũng nhận ai là cao thủ “ mát ăn bát vàng”.
Một bên chơi Anipop, một bên tranh thủ nhắn tin, mãi cho đến khi dùng hết thể lực, đường từ bệnh viện về nhà, Giang Vu Tẫn quyết định về để tắm rửa, chuẩn cho “đại hội tám chuyện” ngày mai.
Trong nhà chỉ Giang Vu Tẫn và con ngỗng lớn. Hắn bật TV cho ngỗng xem, còn thì phòng sắp xếp đồ đạc cần mang xem hoa sen.
Đầu tiên là sạc đầy điện thoại. Tiếp theo… vẫn là sạc đầy điện thoại.
Ý thức chẳng cần chuẩn gì nhiều, Giang Vu Tẫn dài sofa cùng con ngỗng xem TV.
Sáng hôm , cuộc gọi đầy nhiệt tình của một bác hàng xóm đ.á.n.h thức.
Mắt mở nhưng hồn vẫn tỉnh, giọng ấm áp bên điện thoại, Giang Vu Tẫn cũng chẳng rõ ậm ừ đáp cái gì. Khi tỉnh táo , cuộc gọi kết thúc.
Đồng thời, một bạn kiêm hàng xóm gửi vị trí tập trung, còn chu đáo ghi chú cả thời gian xuất phát.
Xuất phát trong vòng đầy mười phút nữa.
Giang Vu Tẫn lập tức chạy khỏi nhà với tốc độ nhanh nhất đời .
Hoạt động xem hoa sen do khu phố tổ chức thu hút nhiều bác trai bác gái. Họ thuê hẳn một chiếc xe buýt lớn, đưa tất cả cùng.
Lúc Giang Vu Tẫn đến thì muộn, xung quanh các “cao thủ tám chuyện” đều kín, tạo thành những vòng tròn tám chuyện sôi nổi.
Hắn chỉ thể ngoài rìa. Dù đây cũng là hoạt động ngắm hoa sen, tu dưỡng tính, một lượt xe, liền phát hiện lẽ là trẻ nhất ở đây.
cũng một bất ngờ ngoài ý . Ở góc xe buýt, Giang Vu Tẫn thấy ông chủ tiệm cắt tóc. Vì hút t.h.u.ố.c xe, ông chủ chỉ thể bực bội ngoài cửa sổ.
Khoảnh khắc buồn bã vì chen “vòng tám chuyện trung tâm” liền tan biến.
Giang Vu Tẫn bước tới, tự nhiên cạnh, chào hỏi: “Không hút t.h.u.ố.c , buổi sáng khí trong lành cũng mà, đúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuong-gia-top-1-tro-choi-vo-han-tro-ve-hien-thuc/chuong-129.html.]
Ông chủ tiệm cắt tóc liếc một cái.
Trước khi đối phương kịp mở miệng, Giang Vu Tẫn nhắc:
“Trong xe cấm lửa đấy nhé.”
Ông chủ gì. Giang Vu Tẫn hỏi: “Sao tới đây?”
Hóa ông chủ mấy khách quen ở tiệm kéo cho đủ đầu . Xe thuê , nếu chối thì ngại, nên đành theo.
Trên đường tới thị trấn bên cạnh, quả nhiên đúng là “thời khắc vàng” để tám chuyện. Dù cách vòng tám chuyện trung tâm một , điều đó cũng ngăn nổi Giang Vu Tẫn tập trung ngóng.
Ông chủ tiệm cắt tóc Giang Vu Tẫn, trong mắt lộ rõ vẻ chán ghét hề che giấu.
Hồ sen ở thị trấn kế bên là hồ lớn nhất khu vực. Dù chuyến của khu phố chủ yếu là cho già, thực tế hồ sen vẫn thu hút nhiều lứa tuổi khác, từ thanh niên cho đến cả trẻ con.
Dù sen bước kỳ nở rộ, nhưng chỉ vài cơn mưa, mấy ngày nay hồ bắt đầu nhiều bông lác đác, trở thành nơi duy nhất quanh vùng thể ngắm sen.
Vừa xuống xe, Giang Vu Tẫn để ý ông chủ tiệm cắt tóc biến mất. Một lát ông , sắc mặt khó coi, chắc là vì tìm chỗ hút thuốc.
Sen nở gấp trăm gương mặt lạnh lùng , Giang Vu Tẫn chọn cách chụp vài tấm ảnh, chọn lựa kỹ càng gửi cho ‘con trai’ đang viện, kèm ghi chú: [Vận may liên tiếp, hạnh phúc luôn ở bên].
Thu điện thoại , sang : “Người trẻ thì nên ngắm mấy cảnh thế chứ, thấy ?”
Ông chủ tiệm cắt tóc buồn trả lời.
Không nhận sự đồng tình, Giang Vu Tẫn liền chia ảnh cho bạn “ăn dưa” và bạn Anipop còn đang làm việc.
Người bạn “ăn dưa” chỉ gửi một dấu [?].
Người bạn Anipop thì đúng là đang bận làm việc thật, trả lời.
Sen mà ai cùng thưởng thức, Giang Vu Tẫn tiếc nuối cất điện thoại.
Hồ sen thực lớn, mãi cũng thấy điểm cuối.
Càng sâu, tụ tập càng đông. Ven đường đều hướng ánh mắt về phía . Cuối cùng, họ thấy những lá sen và hoa sen cao hơn cả đầu hiện .
Thật sự là cao hơn cả đầu. Giang Vu Tẫn thử giơ tay đo một chút, phát hiện còn thấp hơn lá sen. Gió thổi qua, lá và hoa sen lay động, một bông sen nghiêng xuống, khéo chạm lên đầu .
Ông chủ tiệm cắt tóc tâm trạng bỗng hẳn lên. Từ đó, Giang Vu Tẫn quyết dám gần hoa sen thêm nửa bước.
Giả vờ bỏ qua sắc mặt lên rõ rệt của ông chủ, Giang Vu Tẫn thò đầu qua, : “Lão Nguyên, là đem bông sen nướng luôn ?”
Ý tưởng trả đũa nhỏ nhoi nhưng thật sự mang khoái cảm.
Ông chủ tất nhiên chẳng buồn đáp, hơn nữa đây rõ ràng là hoa sen, chứ … “hoa sen nướng” gì cả.
Trong lúc Giang Vu Tẫn còn cố gắng dụ dỗ ông chủ nướng sen, điện thoại trong túi chợt reo lên.