CƯỠNG CHẾ CHIẾM HỮU - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-04-17 17:57:14
Lượt xem: 1,291

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi tiếp tục làm tiểu thiếu gia chút tồn tại nào của nhà họ Ôn, còn trở về sống cuộc sống bình thường của .

Nếu , thật sự đến ngày đó, nhà họ Ôn sẽ vì mà mất hết mặt mũi.

Ôn Du Bạch giơ hai ly sữa, đều đưa tới miệng : "Xem thích uống ly nào."

Tôi hồn, tùy tiện cầm một ly: "Cái , cảm ơn."

Tôi cúi đầu, đôi mắt vì buồn ngủ mà rưng rưng nước. Cả chút uể oải. Ôn Du Bạch nghiêng đầu , đột nhiên ghé sát "chụt" một cái lên mặt , làm ngây .

Cậu nhéo nhéo mặt , giọng mang theo chút khuyên bảo: "Ninh Ninh, thích , mạnh mẽ lắm đấy!"

Tôi: "......?" Cậu đang cái gì kỳ quặc ? Nghe hiểu.

Bị dắt dạo trung tâm thương mại đến tận chiều tối, thực sự chút nóng ruột, sợ Hoắc Dã đói. Dù một bữa thể ăn hai bát cơm lớn, mà chỗ bánh mì để chắc cũng chẳng thấm tháp gì.

Trước khi kịp mở miệng, cuối cùng Ôn Du Bạch cũng đề nghị đưa về nhà.

Lúc đưa đến cổng biệt thự, Ôn Du Bạch lượn lờ một vòng như khi, mà xe vẫy vẫy tay lập tức rời .

Có chút kỳ lạ, nhưng cũng nhiều lắm, cũng chẳng nghĩ ngợi gì thêm.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

10.

Mọi khi về muộn một chút, Hoắc Dã đều sẽ chút giận dỗi. Hôm nay khi mang cơm nước xuống, thế mà Hoắc Dã lời nào.

Hôm nay ai cũng kỳ quặc thế nhỉ? Nghiêm trọng hơn là, Hoắc Dã quấn áo choàng ngủ kín mít. Trước đây bảo tầng hầm bí bách, cứ thế nào thoải mái thì mặc.

Tôi thêm vài cái. Hoắc Dã bưng bát cơm, vùi đầu ăn lấy ăn để, chẳng một lời. Cả còn tỏa một luồng khí thiếu kiên nhẫn.

Tôi bắt chuyện, trong đầu là những suy nghĩ vẩn vơ của chính ngày hôm nay. Và bây giờ, cảm thấy những phỏng đoán đó đều đúng cả .

Sau khi Hoắc Dã cảnh cáo , vẫn thả , bắt đầu thấy thiếu kiên nhẫn .

11.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuong-che-chiem-huu/chuong-4.html.]

Dọn dẹp xong xuôi, ôm gối xuống tầng hầm. Hôm nay Hoắc Dã cũng vận động, giường nghịch mấy mô hình xe đua. Thấy đến, nhích sang một bên, chừa trống phía trong.

Tôi ôm gối leo lên, lặng lẽ xuống cạnh . Khẽ nghiêng đầu, bắt gặp đôi mày trai của đang nhíu . Thật lúc đầu, từng nghĩ sẽ ngủ chung giường với Hoắc Dã. Tôi chỉ ở bên cạnh lâu hơn một chút nên trải đệm đất ngủ cạnh giường. Chính Hoắc Dã bảo đất lạnh, bảo lên giường ngủ cùng.

Hoắc Dã trông vẻ khó gần, nhưng thực chất dịu dàng. Ngay cả một tuần , khi giường ngắm gương mặt đ.á.n.h bạo đề nghị hôn một cái, cũng đồng ý. Sau đó, thỉnh thoảng cũng chủ động hôn . mỗi buổi tối, đều sẽ đặt lên môi một nụ hôn chúc ngủ ngon.

Có lẽ vì ánh mắt của dừng quá lâu, Hoắc Dã buông mô hình xuống, xoay áp tới, "Phải hôn một cái mới chịu ngủ, em vẫn còn là trẻ con ?"

Hoắc Dã làm vẻ mặt bất đắc dĩ, nheo mắt chu môi . động đậy.

Phải , còn là trẻ con nữa. Không thể vì yêu thích một thứ gì đó mà cứ nhất quyết cưỡng ép giữ nó bên , còn bằng phương thức cực đoan đến . Hoắc Dã thuộc về tự do, và cũng thể để làm liên lụy đến nhà họ Ôn.

Thế nên, đến lúc để thứ trở quỹ đạo vốn .

12.

Tôi hôn . Vì sợ rằng nếu hôn , sẽ chẳng nỡ buông tay. Tôi chọn cách vùi đầu lòng Hoắc Dã, nhỏ giọng nhưng kiên định lời cuối cùng: "Em yêu ."

Vẫn như khi, nhận lời hồi đáp, chỉ thấy một câu thiếu kiên nhẫn: "Biết ."

13.

Sáng hôm dậy sớm. Tôi nhẹ nhàng xuống giường, tháo xiềng chân cho Hoắc Dã. Tôi chuẩn một phần bữa sáng nhưng bưng xuống hầm mà đặt ngay bàn ăn. Cửa nhà khóa trái, âm thầm rời khỏi biệt thự.

Sau chuỗi ngày mưa kéo dài cả tháng trời, hôm nay trời tạnh ráo một cách kỳ diệu. Ngước ánh bình minh nơi chân trời, bắt xe về biệt thự nhà họ Ôn. Dù nữa, giam giữ Hoắc Dã gần một tháng, cho dù thể sẽ trả thù , vẫn nên thưa chuyện một tiếng với nhà họ Ôn.

Vừa xuống xe, chạm mặt Cả Ôn Tùng Vân chạy bộ về. Anh lau mồ hôi, chút ngạc nhiên: "Về ?"

Đầu óc buổi sáng của vô cùng tỉnh táo, cộng thêm việc đường càng nghĩ càng thấy căng thẳng, mở miệng thẳng: "Xin Cả, Hoắc Dã là do em giam giữ!"

Động tác của Ôn Tùng Vân khựng một nhịp nhưng hề tỏ vẻ ngạc nhiên. Sau đó, một câu khiến c.h.ế.t lặng tại chỗ: "Sao thế, chạy mất ?"

14.

Tôi Ôn Tùng Vân kéo nhét phòng của Ôn Du Bạch, "Anh tắm cái , xong ngay đây."

Ôn Du Bạch vẫn ngủ dậy, mơ mơ màng màng kéo lên giường. Tôi vẫn còn trong trạng thái ngơ ngẩn, bởi vì tình huống kiểu gì cũng thấy Cả dường như chuyện .

Loading...