Cuộc Sống Tuyệt Vời Tại Dị Thế - Chương 769: Nhậm Ý Môn Mời Dự
Cập nhật lúc: 2026-03-10 13:10:20
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Sao ?" Hàn Duệ Quân Hạo đột nhiên dừng hỏi. Lúc , Quân Hạo đang dừng với vẻ mặt ngưng trọng.
Nghe lời Hàn Duệ, Quân Hạo với Hàn Duệ: "Cái hồ lô nhỏ trong thức hải của cứ quấy phá mãi, nếu dùng linh hồn lực áp chế thì bây giờ nó chạy ngoài ."
Hàn Duệ cái hồ lô nhỏ trong miệng Quân Hạo là gì, cái hồ lô nhỏ đó chính là vật mang của gian trồng trọt. Nó vẫn luôn yên tĩnh trong thức hải của Quân Hạo, bây giờ ngoài chắc chắn là lý do, chỉ là bọn họ mà thôi.
"Tiểu Bạch tại nó quấy phá ?" Hàn Duệ hỏi. Dù Tiểu Bạch cũng là khí linh của nó, theo lý thì Tiểu Bạch hẳn chứ.
"Tiểu Bạch đang bế quan, lúc làm phiền Tiểu Bạch ." Quân Hạo với Hàn Duệ. Chính vì Tiểu Bạch đang bế quan nên mới khổ não.
"Vậy , là ngươi thả hồ lô nhỏ xem nó rốt cuộc làm gì?" Hàn Duệ Quân Hạo : "Cứ áp chế mãi cũng cách."
"Ta cũng ý đó." Quân Hạo . Dứt lời, áp chế hồ lô nhỏ nữa, hồ lô nhỏ "vèo" một cái chui từ giữa lông mày của Quân Hạo. Sau đó nó dừng mắt Quân Hạo một chút lao nhanh về một hướng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Chúng đuổi theo." Quân Hạo với Hàn Duệ. Dứt lời, hai liền bám sát theo hồ lô nhỏ.
"Cái hồ lô nhỏ định dẫn bọn họ ?" Ngọc Kỳ hồ lô nhỏ trong thủy kính . Vì bọn họ chuẩn khế ước với Quân Hạo nên bọn họ vẫn luôn quan sát nhất cử nhất động của Quân Hạo qua thủy kính. Đặc biệt là Nhậm Ý Môn, mắt cứ như dán thủy kính , chỉ sợ Hàn Duệ mang theo Tiểu Châu của chạy mất.
Ngọc Kỳ Nhậm Ý Môn đang thèm để ý đến , tiếp: "Môn ca, chúng bước khỏi tòa cung điện , khế ước với đó thì chúng đưa trong cung điện ." Ngọc Kỳ xong khựng một chút : "Môn ca, nghĩ cách đưa bọn họ cung điện ?"
Nghe thấy lời Ngọc Kỳ nữa, Nhậm Ý Môn đang trầm tư : "Để nó dẫn đường cho bọn họ."
Nhậm Ý Môn lấy một con chim nhỏ màu xanh biếc . Con chim nhỏ là từng trong một chuyến du hành gian. Không gian đó thịnh hành cơ giáp thú, con chim nhỏ chính là cơ giáp thú, vận hành bằng tiên tinh.
Ngọc Kỳ con chim nhỏ trong tay Nhậm Ý Môn, nhíu mày : "Môn ca, cách của chút đáng tin lắm đấy. Huynh nghĩ hai bọn họ sẽ theo một con chim lạ ? Nếu là , chắc chắn sẽ theo con chim ."
"Ngươi bọn họ, ngươi bọn họ sẽ theo con chim chứ?" Nhậm Ý Môn vặn hỏi .
"Đây chẳng là lẽ thường tình ? Chỉ cần bọn họ kẻ ngốc thì chắc chắn sẽ theo con chim đột nhiên xuất hiện ." Ngọc Kỳ với Nhậm Ý Môn. Hắn hề nghĩ Quân Hạo và Hàn Duệ là kẻ ngốc, vì thấy cách của Môn ca đáng tin.
Nghe lời Ngọc Kỳ, Nhậm Ý Môn bất đắc dĩ : "Vậy ngươi cách nào hơn ?" Hắn cũng thấy cách đáng tin, nhưng đây chẳng là hạ sách ?
"Ta ." Ngọc Kỳ lắc đầu . Nếu nghĩ cách thì hỏi Nhậm Ý Môn .
"Ta cũng cách nào hơn nữa. May mà con cơ giáp điểu thể để lời nhắn, nghĩ lời nhắn của xong, bọn họ chắc chắn sẽ tới." Nhậm Ý Môn với Ngọc Kỳ. Dứt lời, liền thả con cơ giáp điểu trong tay .
Hắn con cơ giáp điểu bay khỏi đại điện, đó bay khỏi tòa cung điện , cuối cùng bay về hướng của nhóm Quân Hạo. Lúc , Nhậm Ý Môn đặt hết hy vọng của con cơ giáp điểu thể tự do bay lượn .
Trước đây, khế ước với Quân Hạo nhưng ý nghĩ đó mãnh liệt. Bởi vì lúc đó sự lựa chọn, thể chọn khế ước với nhiều . Cho dù Quân Hạo đến đây thì tổng sẽ đến đây thôi. Đến lúc đó, chọn một khác là .
bây giờ thì khác, Tiểu Châu của đang ở trong tay Song nhi , vì bắt buộc dẫn dụ hai tới, còn sự lựa chọn nào khác.
Nghe lời Nhậm Ý Môn, Ngọc Kỳ nhíu mày : "Có lời nhắn cũng bảo hiểm, bọn họ chắc tin lời ."
"Ngươi thể im miệng ?" Nhậm Ý Môn thèm ngẩng đầu lên . Hắn vốn dĩ trong lòng chắc chắn, cái tên còn cứ những lời xui xẻo làm càng thêm bất an.
"Ta đây chẳng là lo lắng ?" Ngọc Kỳ với Nhậm Ý Môn.
"Ta còn lo lắng hơn ngươi đấy." Nhậm Ý Môn đáp một câu, trong lúc chuyện mắt cũng hề rời khỏi thủy kính.
Nhậm Ý Môn xong khựng một chút, nhíu mày : "Ngọc Kỳ, ngươi xem bọn họ đang về hướng của chúng ?"
Nghe lời Nhậm Ý Môn, Ngọc Kỳ quan sát kỹ thủy kính một chút : " là đang về phía chúng thật, nếu bọn họ cứ tiếp tục như thì chẳng bao lâu nữa sẽ gặp con chim của Môn ca ."
"Bọn họ là theo cái hồ lô nhỏ đó, cái hồ lô nhỏ đó tại dẫn bọn họ về hướng của chúng ?" Nhậm Ý Môn nhíu mày khó hiểu hỏi.
"Ai mà , nhưng Môn ca, đây chẳng là chuyện ? Như , bọn họ sẽ đến chỗ chúng ." Ngọc Kỳ .
Ngọc Kỳ xong, quan sát kỹ cái hồ lô dẫn đường một chút, đó nhíu mày trầm tư một hồi, cuối cùng với Nhậm Ý Môn: "Môn ca, thấy cái hồ lô quen mắt ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuoc-song-tuyet-voi-tai-di-the/chuong-769-nham-y-mon-moi-du.html.]
Nghe lời Ngọc Kỳ, Nhậm Ý Môn quan sát kỹ cái hồ lô nhỏ đang lao nhanh trong thủy kính, nhíu mày : " là chút quen mắt, cảm thấy từng thấy nó , chỉ là nhớ thấy ở thôi."
"Huynh thường xuyên đến căn phòng của kiếm linh , nhớ thấy cái hồ lô ở cũng là lẽ thường tình. Ta và Ngọc Lân đến căn phòng giam giữ kiếm linh nhiều , cái hồ lô ngọc trong thủy kính giống hệt cái hồ lô ngọc treo bản thể của kiếm linh." Ngọc Kỳ với Nhậm Ý Môn.
"Ngươi mới nhớ , đúng , cái hồ lô giống hệt cái hồ lô treo thanh kiếm ." Nhậm Ý Môn . Dứt lời, khựng một chút : "Đã thì hai cái hồ lô chắc chắn liên quan đến ."
"Phải ." Ngọc Kỳ : "Xem kiếm linh lẽ sẽ quen hai ."
"Bây giờ vẫn điều gì." Nhậm Ý Môn : "Nếu thực sự quen thì đây là chuyện đối với chúng ."
"Con chim nhỏ của gặp hồ lô nhỏ ." Nhậm Ý Môn thủy kính . Lúc , Nhậm Ý Môn chút căng thẳng.
"Con chim của ngậm lấy hồ lô nhỏ ?" Ngọc Kỳ nhướng mày .
"Chắc là thích cái hồ lô nhỏ đó chăng." Nhậm Ý Môn thuận miệng . Còn về việc tại con chim ngậm lấy hồ lô nhỏ thì quỷ mới lý do.
Lúc , Quân Hạo và Hàn Duệ đang lao nhanh thì thấy hồ lô nhỏ một con chim nhỏ chỉ bằng nắm tay ngậm lấy, hai liền dừng bước.
"Con chim tưởng cái hồ lô nhỏ là đồ ăn ngon ?" Quân Hạo con chim nhỏ đang đậu cách bọn họ xa, ngậm lấy hồ lô nhỏ .
"Hơn nữa còn chút ngốc, ngậm mà mau chạy ." Quân Hạo tiếp tục .
Hàn Duệ thèm để ý đến Quân Hạo, y nhíu mày : "Con chim là cơ giáp thú, một con cơ giáp thú xuất hiện ở đây khả nghi."
Nghe lời Hàn Duệ, Quân Hạo mỉm : " là khả nghi thật, con chim ngốc xuất hiện ở đây rõ ràng là do thả tới, cơ giáp điểu thể tự bay ngoài tìm thức ăn ."
"Tìm thức ăn mà chạy, điều thật khiến khó hiểu." Quân Hạo với Hàn Duệ. Hắn cảm thấy con cơ giáp điểu xuất hiện ở đây hẳn là chủ nhân của nó cướp hồ lô nhỏ của , nhưng bây giờ hồ lô chim ngậm lấy, chủ nhân của nó nên để con chim nhỏ lập tức về ? Lẽ nào là con chim nhỏ hết năng lượng bay nổi nữa, cảm thấy tình huống chắc chắn sẽ xảy .
"Khó hiểu thì khó hiểu, ngươi vẫn nên mau chóng thu hồ lô nhỏ , bạn bè và bộ gia sản của chúng đều ở trong hồ lô nhỏ đấy. Cái hồ lô nhỏ cứ con chim ngậm trong miệng, lòng yên tâm chút nào." Hàn Duệ truyền âm cho Quân Hạo. Mặc dù y khác cho dù lấy hồ lô nhỏ cũng thể cướp gian trồng trọt của Quân Hạo. đồ vật trong tay khác, y vẫn thấy lo lắng.
Nghe lời Hàn Duệ, Quân Hạo , đó : "Ta sẽ thu hồ lô nhỏ ngay đây." Quân Hạo xong, phất tay một cái, hồ lô nhỏ xuất hiện trong tay . Sau đó, buông tay, hồ lô nhỏ chui tọt thức hải của Quân Hạo.
"Lần thì yên tâm chứ." Quân Hạo Hàn Duệ : "Dù thì cũng yên tâm ."
Con chim nhỏ khi cảm thấy đồ vật trong miệng biến mất cũng phản ứng gì. Tuy nhiên, nó đột nhiên cất tiếng .
"Ta là Nhậm Ý Môn, đồng thời cũng là đạo lữ của Tụ Tiên Châu, tìm các ngươi việc thương lượng, nếu các ngươi tin thì hãy theo con cơ giáp điểu . Chỉ cần các ngươi 'dẫn đường', con chim sẽ dẫn các ngươi đến chỗ ." Giọng nam trầm thấp dễ phát từ miệng con chim , giọng đương nhiên là của Nhậm Ý Môn .
Con chim nhỏ xong liền đậu mặt Quân Hạo và Hàn Duệ, chờ đợi bọn họ.
"Tiểu Duệ, ngươi xem làm ngươi Tụ Tiên Châu?" Quân Hạo nhíu mày .
Nghe lời Quân Hạo, Hàn Duệ trầm tư một hồi : "Chắc là lúc thả Tụ Tiên Châu ở chỗ thập phẩm tiên tuyền phát hiện."
"Nếu đúng là thì chẳng chúng vẫn luôn trong sự giám sát của ?" Quân Hạo thần sắc ngưng trọng . Lúc , thầm may mắn vì và Hàn Duệ từ khi Thiên Trì Bí Cảnh đến nay vẫn luôn truyền âm. Nếu , sẽ càng hối hận hơn. Mặc dù đoán bí cảnh thể thao túng, nhưng chính thấy xác suất đó lớn. bây giờ, suy đoán thành sự thật, điều khiến vô cùng hối hận.
Nghe lời Quân Hạo, Hàn Duệ im lặng một hồi : "Nếu đúng như chúng suy đoán đó, bí cảnh thao túng, thì chúng giám sát cũng là chuyện bình thường thôi."
"Bây giờ chỉ trách lúc đó chúng quá để tâm đến suy đoán . Bây giờ dòm ngó bí mật cũng là lẽ thường tình." Hàn Duệ truyền âm cho Quân Hạo: "Tuy nhiên, bây giờ những chuyện cũng còn ý nghĩa gì nữa ."
Nghe lời truyền âm của Hàn Duệ, Quân Hạo gật đầu, đó : "Phải ."
Dứt lời, tiếp tục : "Đối với lời mời của đạo lữ Tụ Tiên Châu , chúng rốt cuộc là ? Đây thể là một âm mưu g.i.ế.c đoạt bảo, cũng thể là lời mời chân thành?"
"Nếu khí linh của Tụ Tiên Châu tỉnh thì , như chúng thể y rốt cuộc một đạo lữ tên là Nhậm Ý Môn ?" Quân Hạo .
"Phải , đáng tiếc khí linh của Tụ Tiên Châu vẫn tỉnh ." Hàn Duệ .
Hàn Duệ xong, cả hai đều im lặng.