Cuộc Sống Tuyệt Vời Tại Dị Thế - Chương 236: Phi Hành Pháp Khí
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:03:31
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đi thêm một tháng nữa, ba Quân Hạo cuối cùng cũng khỏi sa mạc vô tận. Khi cảnh tượng mắt từ một bãi cát vàng mênh m.ô.n.g biến thành một t.h.ả.m cỏ xanh mướt, ba Quân Hạo vẫn cứ ngỡ như đang mơ.
"Chúng cuối cùng cũng ngoài , chắc con phát điên mất." Quân Nam nhảy cẫng lên reo hò, niềm vui sướng lời nào tả xiết.
" , chúng ." Quân Hạo t.h.ả.m cỏ xanh mướt mắt cũng kích động , Quân Hạo bao giờ thấy cỏ gì cả. lúc , Quân Hạo cảm thấy t.h.ả.m cỏ mắt vô cùng. Quân Hạo nghĩ: Đây chính là do tâm cảnh mà .
Trong ba , kích động nhất chính là Bành Vân Hải, khi bước sa mạc, từng nghĩ sẽ sống sót trở . Lúc đó, mang theo quyết tâm c.h.ế.t mới tiến sa mạc.
"Ta sống sót trở , thật dám tin đây là sự thật." Bành Vân Hải ngửa đầu bầu trời xanh thẳm , vì đang ngửa đầu nên nước mắt sắp trào ép ngược trở .
"Suýt, đau quá." Bành Vân Hải dứt lời liền cảm thấy cánh tay truyền đến cơn đau nhói, nước mắt ép ngược bỗng trào khi đầu trừng mắt Quân Hạo.
"Đau là đúng , cảm thấy đau thì chứng tỏ tất cả mắt là thật." Quân Hạo Bành Vân Hải đang trừng mắt , chỉ Quân Hạo mới dùng bao nhiêu lực khi nhéo Bành Vân Hải, Bành Vân Hải đau mới là lạ.
"Vậy cũng cần dùng lực mạnh như thế chứ, cái mạng khó khăn lắm mới nhặt về suýt chút nữa nhéo c.h.ế.t ." Bành Vân Hải tức giận với Quân Hạo, thầm nghĩ: Chỗ Quân Hạo nhéo chắc chắn sưng vù lên .
"Huynh đang đùa ? Nếu thực sự nhéo c.h.ế.t thì chắc chắn là làm bằng bùn ." Quân Hạo .
"Hừ, ." Bành Vân Hải liếc xéo Quân Hạo một cái .
"Huynh chắc chắn là đang trả thù , cái liếc mắt của làm suýt nôn ." Quân Hạo bất mãn , thầm nghĩ: Mỹ nhân làm động tác gì cũng thấy cảnh ý vui, kẻ mà liếc xéo một cái thì đúng là khó mà chấp nhận nổi.
Kể từ khi Quân Hạo cứu Bành Vân Hải, Quân Hạo đưa cho Bành Vân Hải một lọ Hoán Nhan Đan. Dùng Hoán Nhan Đan thể khiến đổi dung mạo, dung mạo đổi sẽ giống hệt với hình ảnh tưởng tượng khi dùng thuốc.
Bản Bành Vân Hải tướng mạo vô cùng tuấn mỹ, nhưng dung mạo khi hoán nhan vô cùng xí. Nhìn thấy Bành Vân Hải khi hoán nhan, khóe mắt Quân Hạo tự chủ mà giật giật.
"Thứ chính là hiệu quả ." Bành Vân Hải vô cùng hài lòng với dung mạo khi hoán nhan của , đúng như tưởng tượng.
"Quân Hạo, Hoán Nhan Đan đúng là đồ , đây từng qua, chỉ là thời hiệu ngắn một chút."
"Huynh thế là đủ , một viên duy trì nửa năm là hề ngắn , chẳng lẽ mang khuôn mặt cả đời ."
Đan phương Hoán Nhan Đan Quân Hạo đưa cho Bành Vân Hải xuất xứ từ Hắc Uẩn Đan Thư, lúc đó trong tay vặn linh thảo để luyện chế Hoán Nhan Đan nên luyện một ít. Hoán Nhan Đan chỉ là đan d.ư.ợ.c nhất cấp, thời hiệu nửa năm là dài .
"Ta mang khuôn mặt cả đời, nhưng đan d.ư.ợ.c đưa cho chỉ năm viên thôi. Ta còn bao giờ mới thể đường đường chính chính xuất hiện mắt thế gian nữa, năm viên chút đủ dùng." Bành Vân Hải chút chán nản , "Có lẽ cả đời mang khuôn mặt xa lạ mà sống ."
"Hóa là , trong tay vẫn còn một ít, đưa hết cho đấy! Trước khi khỏi bí cảnh, sẽ luyện chế thêm cho một ít." Quân Hạo xong liền đưa hết Hoán Nhan Đan trong tay cho Bành Vân Hải.
"Quân Hạo, chính ngươi thể luyện chế đan dược, chẳng lẽ ngươi là luyện đan sư ?" Bành Vân Hải kinh hãi kêu lên, "Ta thật may mắn, vô tình kết giao với một vị luyện đan sư."
Quân Hạo : "Hiện tại chỉ luyện chế một đan d.ư.ợ.c đơn giản, vẫn gánh nổi danh hiệu luyện đan sư ."
"Quân Hạo, ngươi khiêm tốn quá , thể luyện chế đan d.ư.ợ.c thì là luyện đan sư ." Bành Vân Hải .
Quân Hạo tiếp tục chủ đề nữa nên chuyển chủ đề: "Vân Hải, đoạn đường tiếp theo trông cậy đấy."
"Tại chứ?" Bành Vân Hải hiểu hỏi.
"Bởi vì pháp khí phi hành mà, chẳng lẽ khỏi sa mạc chúng vẫn bộ ?" Quân Hạo .
"Bành thúc thúc, mau lấy pháp khí phi hành của thúc cho con xem với. Con lớn bằng ngần mà từng thấy pháp khí phi hành bao giờ." Quân Nam kích động .
"Nhìn cái bộ dạng tiền đồ của con kìa, ngoài đừng là Song nhi của , mất mặt quá." Quân Hạo vỗ đầu Quân Nam một cái .
"Con thì con vẫn là Song nhi của mà, phụ chính là sĩ diện, thực cũng xem đúng ." Quân Nam với Quân Hạo, xong còn nháy mắt với Quân Hạo một cái.
"Con là con sâu trong bụng ? Mà còn suy nghĩ của nữa." Quân Hạo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuoc-song-tuyet-voi-tai-di-the/chuong-236-phi-hanh-phap-khi.html.]
"Con con sâu trong bụng , nhưng con là Song nhi của ." Quân Nam .
Bành Vân Hải hai cha con đấu khẩu, nghĩ đến phụ và mẫu . Trước đây cũng giống như Quân Nam, đấu khẩu với phụ . Thế nhưng, hiện tại phụ và mẫu đang ở ? Cả đời còn cơ hội gặp họ ? Nghĩ đến đây, tâm trạng Bành Vân Hải chút trầm xuống.
"Sao ?" Quân Hạo thấy tâm trạng Bành Vân Hải chút xuống liền quan tâm hỏi.
Nghe lời Quân Hạo, Bành Vân Hải lắc đầu : "Không gì, chỉ là nhớ cha thôi." Nói xong liền dừng một chút, điều chỉnh tâm trạng : "Đây chính là pháp khí phi hành của ."
Bành Vân Hải dứt lời, một chiếc nồi lớn thể chứa năm xuất hiện mặt Quân Hạo và Quân Nam.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Nhìn thấy chiếc nồi lớn xuất hiện mắt, khóe miệng Quân Hạo tự chủ mà giật giật. Hắn ngờ một phong hoa tuyệt đại như Bành Vân Hải chọn pháp khí phi hành như thế , cái hề khớp với hình tượng của Bành Vân Hải chút nào.
"Bành thúc thúc, đây chính là pháp khí phi hành của thúc ?"
Quân Nam chiếc nồi lớn đen thui mắt, mặt lộ một tia rạn nứt, pháp khí phi hành cao sang trong tưởng tượng của nhóc khớp với chiếc nồi . Nhìn chiếc nồi làm nhóc nhớ đến chiếc nồi mà phụ nhóc dùng để nấu cơm. là tưởng tượng thì đẽ, hiện thực phũ phàng.
" , đây là nhờ phụ đặc biệt luyện chế cho đấy. Các ngươi thấy pháp khí phi hành của ngầu , đám bạn đây của đều pháp khí của đủ ngầu, lúc đó họ đều hâm mộ lắm đấy." Bành Vân Hải đắc ý , đây là pháp khí phi hành mà yêu thích nhất. Mấy năm qua sống như ý, đồ đạc bán gần hết, nhưng dù túng thiếu đến mấy cũng nỡ bán chiếc pháp khí phi hành .
Nghe lời Bành Vân Hải, Quân Hạo thầm nghĩ: Bành Vân Hải vẫn còn là một thiếu niên trung nhị (trẻ trâu) đây mà. Nói cũng , năm nay Bành Vân Hải mới mười sáu tuổi, đúng là đang ở độ tuổi trung nhị.
Nghe lời Bành Vân Hải, Quân Nam vòng quanh chiếc pháp khí hình nồi báu của Bành Vân Hải mấy vòng, từ trong ngoài, Quân Nam cũng thấy chiếc nồi ngầu ở chỗ nào. Trong mắt Quân Nam, chiếc pháp khí chẳng khác gì chiếc nồi nấu cơm của phụ nhóc.
Quân Nam nỡ đả kích Bành Vân Hải, trầm tư một lát : "Bành thúc, lẽ là do ánh mắt con lắm. Con thấy chiếc pháp khí phi hành của thúc chẳng khác gì chiếc nồi lớn nấu cơm của phụ con cả, con thực sự thấy nó ngầu ở chỗ nào. là con mắt kém cỏi, thưởng thức."
"Quân Nam, mắt của con đúng là thật, con liếc mắt một cái nhận đây là cái nồi . Đám bạn đây của rõ ràng nó là cái nồi mà thật, cứ nhất quyết đặt cho nó một cái tên thật kêu." Bành Vân Hải , "Thực , chính là thích cái nồi."
"Bất kể là pháp khí hình dáng gì, bản thích là ." Quân Hạo xen , "Chúng nghỉ ngơi đủ lâu , nên xuất phát , từ đây đến Lôi Cốc còn một đoạn đường dài đấy."
"Quân Hạo đúng, bản thích là ." Nói xong Bành Vân Hải liền nhảy trong nồi, đó với Quân Hạo và Quân Nam: "Các ngươi cũng mau lên , lên chúng xuất phát, để các ngươi cảm nhận tốc độ của chiếc pháp khí phi hành của ."
Lên pháp khí của Bành Vân Hải, họ suốt ngày đêm hướng về phía Lôi Cốc. Chiếc pháp khí của Bành Vân Hải ngoại hình , nhưng tốc độ thì thực sự nhanh.
Mấy họ gặp kẻ cướp, Bành Vân Hải đều dựa tốc độ của chiếc nồi mà cắt đuôi chúng. Nhìn thấy đám cướp bỏ phía , Quân Hạo mấy đều cảm thấy vô cùng tiếc nuối. Trong mắt Quân Hạo, đám cướp đó đều là những con cừu béo, từng con cừu béo bỏ phía , Quân Hạo đau lòng thôi.
"Quân Hạo, pháp khí của tệ chứ! Tốc độ cực nhanh, đám cướp đó cướp của chúng đúng là mơ giữa ban ngày." Bành Vân Hải đắc ý với Quân Hạo, trong giọng điệu mang theo chút khoe khoang.
"Vân Hải , gặp cướp, thể đừng chạy nhanh như . Thực dựa bản lĩnh của chúng thể đối phó chúng mà." Quân Hạo cân nhắc .
Nghe lời Quân Hạo, Bành Vân Hải ngượng ngùng : "Ta chạy quen chân ."
"Cái thói quen của , nên sửa ." Quân Hạo .
"Thói quen hình thành mấy năm nay , nhất thời sửa , giờ cứ động tĩnh gì là chạy." Bành Vân Hải bất lực .
"Huynh giờ thành chim sợ cành cong , hiện tại dùng Hoán Nhan Đan, ai thể nhận . Cho nên cần như nữa." Quân Hạo khuôn mặt xí kỳ dị của Bành Vân Hải , "Sau thể thả lỏng một chút ."
"Ngươi đúng, chẳng ai thể nhận kẻ xí kỳ dị là cả, hiện tại tự do ."
Nói xong Bành Vân Hải hì hì lớn, chẳng ai thể hiểu tâm trạng của lúc . Mấy năm qua, sống thực sự quá thảm.
"Mọi chuyện sẽ thôi." Quân Hạo an ủi , xong liền dừng một chút, tiếp tục: "Chúng hiện tại chiếc pháp khí phi hành liệu kẻ thù của nhận ? Dù pháp khí cũng đặc biệt."
Nghe lời Quân Hạo, Bành Vân Hải vỗ trán : "Xem cái não của , đúng là rỉ sét . Những kẻ đều một chiếc pháp khí hình nồi đặc biệt yêu thích, giờ quang minh chính đại dùng pháp khí chẳng là cho khác là Bành Vân Hải ? Ta bảo mà, dọc đường nhiều kẻ cướp như , giờ xem lẽ đều là đến bắt ."
"Thực quang minh chính đại dùng pháp khí cũng . Dù hiện tại dùng Hoán Nhan Đan, khác cũng nhận nữa. Nếu khác hỏi về pháp khí , cứ là cướp ." Quân Hạo trầm tư một lát , " để bớt rắc rối, vẫn nên ít dùng thì hơn."
"Ngươi đúng, lát nữa tìm chỗ nào sẽ thu nó , trong tay vẫn còn một chiếc pháp khí phi hành từng dùng qua đây, đây là món quà phụ tặng khi gặp chuyện, vẫn luôn nỡ dùng." Bành Vân Hải giọng điệu chút đau buồn .
Dọc đường, Bành Vân Hải tìm một nơi thu pháp khí phi hành hình nồi, bằng pháp khí phi hành mới tiếp tục hướng về phía Lôi Cốc mà xuất phát.