Cuộc Sống Tuyệt Vời Tại Dị Thế - Chương 144: Phục Dụng Thanh La Quả
Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:59:05
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Quân Hạo và Hàn Duệ đột phá vòng vây, hai cắt đuôi những tu sĩ vẫn từ bỏ ý định phía , tìm một hang động để tạm trú. Bọn họ vội vàng xử lý vết thương , mà tiên ăn chút gì đó, để hai đứa nhỏ Quân Đông và Quân Nam ngủ .
Quân Hạo và Hàn Duệ uống d.ư.ợ.c tễ khôi phục, vết thương lấy tốc độ mắt thường thể thấy mà khôi phục . Bất kể dùng bao nhiêu d.ư.ợ.c tễ khôi phục, Quân Hạo đều cảm thấy thần kỳ, thầm nghĩ: Nếu kiếp loại d.ư.ợ.c tễ , bọn họ giảm bớt bao nhiêu thương vong . Mỗi thấy chiến sĩ trọng thương t.ử vong, Quân Hạo đều cảm thấy đau lòng.
Hàn Duệ thấy vẻ bi thương mặt Quân Hạo, liền quan tâm hỏi: "Sao ?"
Quân Hạo cầm một lọ d.ư.ợ.c tễ khôi phục uống, thương cảm : "Ta chỉ là đang nghĩ nếu đây chúng loại d.ư.ợ.c tễ , thì nhiều chiến hữu của hy sinh khi còn trẻ như . Hiện tại , đáng tiếc, thể đưa cho bọn họ." Nói xong khổ, tuy rằng bọn họ đều chuẩn sẵn sàng để hy sinh, nhưng mỗi trong nhiệm vụ thấy chiến hữu hy sinh, lòng Quân Hạo đều dễ chịu.
Nghe lời Quân Hạo , Hàn Duệ trầm mặc, y trầm tư một lát : "Có lẽ khi chúng tu luyện thành tựu, thể phá vỡ vách ngăn gian, đến lúc đó cùng ngươi xem thử."
"Sau khi tu luyện thành tựu, đó đều là chuyện của ngàn năm . Cố nhân đều còn nữa, cho dù về cũng chẳng ý nghĩa gì. Nhìn thấy thế giới mới, chỉ tổ thêm thương cảm, thà rằng về còn hơn." Quân Hạo lắc lắc lọ d.ư.ợ.c tễ trong tay , thầm nghĩ: Không đám em của thế nào , nhớ , khi còn thương vong nào .
Hàn Duệ nắm lấy tay Quân Hạo : "Sau khi tu luyện thành tựu, bản lĩnh gì chúng đều , chúng thể về thời điểm ngươi rời thì ."
Quân Hạo gạt nỗi thương cảm, nắm ngược tay Hàn Duệ, kéo mạnh Hàn Duệ lòng , mập mờ : "Những chuyện đó để hãy , hiện tại chúng nên làm chút chuyện chính sự ." Sau đó hôn lên mặt Hàn Duệ, tình động : "Chúng lâu làm, đều nhớ ngươi , ngươi nhớ ?" Quân Hạo xong liền bắt đầu hôn Hàn Duệ, tay cũng bắt đầu quy củ nữa.
Hàn Duệ Quân Hạo hôn cũng chút tình động, cơ thể cũng Quân Hạo sờ đến phát mềm, Hàn Duệ là giả, y thật cũng nhớ Quân Hạo . Chỉ là nghĩ đến nơi hiện tại, Hàn Duệ nhíu mày, đầu thoáng qua Quân Đông Quân Nam đang ngủ say sưa, chân mày càng nhíu chặt hơn.
Quân Hạo xoay đầu Hàn Duệ , tiếp tục hôn, đồng thời lầm bầm: "Tiểu Duệ, lúc mà ngươi còn thể phân tâm, kỹ thuật của kém , nên nỗ lực hơn một chút mới ."
Hàn Duệ dùng tay đẩy Quân Hạo, hổn hển : "Con, con vẫn còn ở đây nha, bọn chúng tỉnh dậy thấy chúng thế ."
Quân Hạo ngay cả đầu cũng thèm ngẩng lên với Hàn Duệ: "Tiểu Duệ, chuyên tâm . Bọn chúng tỉnh , mấy ngày nay bọn chúng cũng nghỉ ngơi , hiện tại chắc đang ngủ say."
Hàn Duệ vẫn cứ đẩy Quân Hạo, : "Không Quân Hạo, ở đây ."
Quân Hạo buông Hàn Duệ , hai tay giữ lấy đầu Hàn Duệ, ủy khuất y, đáng thương : "Tiểu Duệ, ngươi nhớ ? Từ khi con, ngươi luôn từ chối , ngươi chỉ yêu con mà yêu nữa . Tiểu Duệ, ngươi làm sẽ đau lòng lắm đấy."
Hàn Duệ vẻ mặt ủy khuất của Quân Hạo, rõ ràng Quân Hạo là giả vờ, nhưng Hàn Duệ vẫn chút mủi lòng. Cười với Quân Hạo: "Ngươi bao nhiêu tuổi , còn ăn giấm với con cái hả. Ngươi còn yêu ai nhất ? Đây chẳng là điều kiện cho phép ? Hiện tại chúng đang ở trong môi trường đầy rẫy nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng thể gặp phục kích, sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi, chúng thể thả lỏng cảnh giác."
Quân Hạo buông tha, tiếp tục ủy khuất : "Tiểu Duệ, ngươi cứ xem ngươi , cảm giác của ngươi cho dường như một chút cũng làm , cứ như ngươi chán ghét ."
Hàn Duệ: "..." Thầm nghĩ: Quân Hạo từ khi nào trở nên hồ đồ quấy rối như , điều khiến y trả lời thế nào. Nói , y cảm thấy hổ. Nói , Quân Hạo chắc chắn sẽ đau lòng.
Hàn Duệ cũng hạng kiểu cách, y hạ quyết tâm, vành tai đỏ ửng : "Muốn, ." Nói xong, hòa hoãn một chút, cảm thấy mặt còn nóng như nữa, Hàn Duệ lườm Quân Hạo một cái, bất mãn : "Như ?"
Nhìn bộ dạng thẹn quá hóa giận của Hàn Duệ, Quân Hạo chính là thích biểu cảm của Hàn Duệ, thấy biểu cảm của y, lòng Quân Hạo như mèo cào , bồn chồn yên, lòng ngứa ngáy thôi. Quân Hạo vô : "Không , ngươi cũng , càng , tại chúng làm một trận vận động sảng khoái chứ? Tiểu Duệ, d.ụ.c vọng là giải tỏa, chúng cứ nhịn mãi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuoc-song-tuyet-voi-tai-di-the/chuong-144-phuc-dung-thanh-la-qua.html.]
Hàn Duệ cạn lời, thầm nghĩ: Nói nửa ngày, Quân Hạo vẫn từ bỏ ý định . Y làm cùng Quân Hạo, y thật sự cảm thấy nơi thích hợp. Bên cạnh đứa trẻ lúc nào sẽ tỉnh , bên ngoài tu sĩ đang chằm chằm bọn họ và yêu thú lúc nào sẽ nhảy . Nghĩ đến đây, Hàn Duệ như với Quân Hạo: "Ngươi chẳng lẽ sợ lúc chúng đang hứng chí bừng bừng, đột nhiên xuất hiện một con yêu thú hoặc là tu sĩ truy sát chúng ? Ngươi hiện tại chúng là miếng mồi ngon, chỉ của Tam hoàng t.ử đang tìm chúng , mà ngay cả những tu sĩ cướp Thanh La quả cũng nhất định đang tìm chúng , dù sợ c.h.ế.t vẫn còn nhiều. Ta thì cũng , nếu ngươi thật sự thì liều mạng bồi ngươi." Y thầm nghĩ: Y như , nếu Quân Hạo còn , thì đúng là nhịn đến phát điên .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Quân Hạo nghĩ đến cảnh tượng Hàn Duệ , chút , t.ì.n.h d.ụ.c lập tức rút hết sạch. Thầm nghĩ: Hắn để vây xem cảnh tượng và Hàn Duệ vận động . Đáng sợ hơn là, nếu dọa cho... Quân Hạo dám nghĩ tiếp nữa, cái đó thật sự .
Trong lòng nghĩ như , nhưng miệng Quân Hạo vẫn tha cho Hàn Duệ, hổ : "Ngươi cũng , cũng cũng thôi, như bọn họ sợ đau mắt thì cứ xem . Chỉ cần bọn họ mạng mà xem là , chỉ sợ bọn họ cơ hội đó."
Hàn Duệ cạn lời, thầm nghĩ: Da mặt Quân Hạo ngày càng dày, ngay cả lời như cũng thể miệng, y thật sự là đỡ nổi.
Hàn Duệ từ bỏ, y thẹn quá hóa giận với Quân Hạo: "Đã ngươi sợ, chúng làm ."
Quân Hạo giọng điệu thấy c.h.ế.t sờn của Hàn Duệ, âm thầm mỉm . Hắn ôm Hàn Duệ trong lòng, : "Ta là hạng nặng nhẹ như ? Hiện tại tình hình thế nào chẳng lẽ rõ ? Vừa chỉ là trêu ngươi thôi." Sau đó dừng một chút, : " mà, đến nơi an , ngươi bù đắp cho , thật sự nhớ ngươi ."
Hàn Duệ "ừm" một tiếng, chuyển chủ đề : "Chúng vẫn nên ăn Thanh La quả , tuy hiện tại ăn chút lãng phí, nhưng hiện tại chúng cần thực lực." Y thầm nghĩ: Hiện tại tìm bọn họ chắc chắn nhiều, y và Quân Hạo tuy chiến lực cao, nhưng tu vi vẫn còn kém một chút. Giống như hôm nay , gặp một đám tu sĩ Luyện Khí tầng mười hai, bọn họ chỉ thể chạy trốn. Nghĩ đến đây Hàn Duệ nhíu mày, y vẫn thích chạy trốn, chạy trốn giống như ch.ó nhà tang , y vẫn thích chính diện tấn công hơn.
"Ngươi đúng, hiện tại nâng cao thực lực là quan trọng nhất. Cướp nó chính là để nâng cao thực lực, cần thiết giữ , chúng chắc chắn còn gặp nhiều thứ hơn nữa." Quân Hạo , thầm nghĩ: Chỉ ăn bụng biến nó thành tu vi của , mới thể coi là đồ của .
Quân Hạo xong, từ trong gian lấy sáu quả Thanh La quả màu xanh biếc. Hỏi tại sáu quả chứ ba quả, đó là vì Quân Đông và Quân Nam cũng là hai tiểu tài mê. Lúc Quân Hạo và Hàn Duệ tranh đoạt, Quân Đông và Quân Nam cũng thuận tay bắt lấy Thanh La quả rơi bên cạnh bọn chúng. Quân Nam bắt hai quả, Quân Đông bắt một quả. Cứ như tổng cộng chín quả Thanh La quả, nhà Quân Hạo cướp sáu quả.
Nhìn ba quả Thanh La quả dư , Quân Hạo đầy mặt ý : "Không ngờ Quân Đông và Quân Nam giỏi giang như , cướp bằng cả chúng . Biết thế , cướp thêm một nữa , như chúng thể tám quả." Nói đến cuối cùng Quân Hạo chút tiếc nuối.
Hàn Duệ : "Ngươi đủ , tổng cộng chín quả, chúng cướp sáu quả . Chúng ăn thịt, thế nào cũng để húp chút cháo chứ, nếu tướng ăn quá khó coi. Nếu để , nghĩ cái đuôi phía chúng lẽ sẽ còn dài hơn nữa."
Quân Hạo : "Đồ ai cũng chê nhiều, cho dù chúng dùng, vẫn thể đem đổi tiền mà. Ta tin giá của Thanh La quả nhất định cao, thể giải quyết vấn đề tay trắng của chúng ."
Hàn Duệ : "Đáng giá là cái chắc." Y thầm nghĩ: Cũng chỉ Quân Hạo mới đem bảo bối như Thanh La quả bán, những khác ai cướp mà chẳng coi như bảo bối mà giấu kỹ.
Quân Hạo với Hàn Duệ: "Tiểu Duệ, ngươi ăn , hộ pháp cho ngươi, dù ở đây cũng an ."
Hàn Duệ cũng tranh giành với Quân Hạo, lời Quân Hạo , Hàn Duệ cầm một quả Thanh La quả ăn. Hàn Duệ cảm thấy Thanh La quả là loại linh quả ngon nhất mà y từng ăn. Y ăn xong, đưa hạt quả cho Quân Hạo.
Quân Hạo nhận lấy hạt Thanh La quả, hỏi: "Thế nào? Ngon ?"
Hàn Duệ : "Lát nữa ngươi tự nếm thử là ngay, sẽ làm ngươi thất vọng ." Nói xong liền bắt đầu vận chuyển công pháp, luyện hóa Thanh La quả. Nhìn Hàn Duệ chuyên tâm luyện hóa Thanh La quả, Quân Hạo cũng cảnh giác lên, bắt đầu hộ pháp cho Hàn Duệ.
Cứ như , Hàn Duệ luyện hóa xong linh lực trong Thanh La quả, tấn cấp lên Luyện Khí tầng mười một. Hàn Duệ luyện hóa xong, Quân Hạo cũng ăn một quả Thanh La quả, Quân Hạo ăn một miếng, mắt sáng lên, thầm nghĩ: Thanh La quả quả nhiên làm thất vọng, hương vị thật tệ, thể coi nó như trái cây mà ăn. Tuy rằng ăn nữa thể giúp tấn cấp, linh lực trong Thanh La quả cũng lãng phí, nhưng hương vị ngon mà. Hỏi tại Thanh La quả chỉ đầu tiên ăn mới thể giúp tu sĩ Luyện Khí tấn cấp, đó là vì trong Thanh La quả chứa một loại vật chất đặc biệt, loại vật chất đặc biệt thể kích thích tấn cấp bích lũy cộng thêm nó thể khiến linh lực trong Thanh La quả tu sĩ hấp thụ . Ăn nữa, loại vật chất đặc biệt miễn dịch , tác dụng của nó linh lực trong Thanh La quả chỉ thể tu sĩ hấp thụ một chút da lông. Đây là đạo lý gì, Quân Hạo hiểu.
Quân Hạo luyện hóa xong linh lực bên trong Thanh La quả, cũng tấn cấp lên Luyện Khí tầng mười một, thực lực của hai tiến thêm một bước.
Quân Hạo nắm chặt nắm đ.ấ.m tràn đầy sức mạnh, thầm nghĩ: Lần nếu Luyện Khí tầng mười hai vây công, sẽ cần cùng Hàn Duệ chật vật chạy trốn nữa.