Trên đường trở về, Giản Lạc Dương đuổi kịp Giản Văn Viễn, thấy hai cái chân ngắn cũn cỡn của cố sức chạy, liền dứt khoát tóm lấy cổ áo vác lên vai. Vốn Giản Văn Viễn đang nổi giận đùng đùng bỗng nhiên phát hiện hai chân lơ lửng giữa trung, hai tay bất lực rũ xuống: “Ca, ca cũng với một tiếng.”
Từ nhỏ đến lớn, đại ca vác tới vác lui quen , nhưng giờ phút còn tâm trạng thưởng thức cảnh vật hai bên đang nhanh chóng lùi , cũng phản đối việc lớn thế thích hợp xách tới xách lui nữa, mặc dù đây, nó là trò chơi mà thích nhất.
(Edit: Ai giống tui nghĩ hum, giống trò mèo/chó m* cắp con khi nó chạy long nhong ý.)
Không ít thôn dân trong thôn thấy cảnh , còn lạ nữa. Ca nhi nhà họ Giản trời sinh thần lực, từng chế ngự một con trâu điên đang phát cuồng sớm là sự thật cả thôn đều , thậm chí còn truyền bên ngoài nhiều cách kể.
Có kể ca nhi nhà họ Giản hổ là cháu ngoại của Triệu đồ tể. Năm đó, cái sức mạnh còn hơn cả đàn ông trưởng thành chắc chắn truyền từ ngoại công của . Cũng những hộ nông dân thích nhà nông thôn thì chú ý nhiều thứ như trong thành, con gái và tức phụ đều xuống đồng làm việc, ca nhi cũng ngoại lệ.
Nhà ai mà cưới ca nhi nhà họ Giản, thì đều là cao thủ cả. Huống hồ, ca nhi nhà họ Giản tuy thần lực nhưng sinh dáng vẻ một chút cũng thô tục ngược trắng trẻo sạch sẽ còn xinh hơn cả ca nhi chiều chuộng trong thành.
“Ca nhi thật là giỏi giang, một thể bằng hai đàn ông trưởng thành, mấy năm nay nhà Giản phu t.ử ít nhiều cũng nhờ Dương ca nhi chống đỡ.”
Có phụ nhân thấy thì khen ngợi. Giản phu t.ử là , ngày thường ở trong thôn đối xử với bà con hàng xóm khách khí, nhưng hai điểm . Một là gặp phụ và nương lớn tuổi thiên vị sớm tách ở riêng, đến việc chia bao nhiêu gia sản mà mỗi năm hiếu kính tiền ít.
Một điểm nữa là phận may, tới phủ thành thi nhiều gặp sự cố, cuối cùng ở khách trọ xảy hỏa hoạn giữ mạng nhỏ cũng là may mắn, nghiêm trọng hơn . Sống c.h.ế.t cũng thể vượt qua ngưỡng cửa đó nên mới tiếng là tú tài “đen đủi”. Giản phu t.ử cũng vì thế mà từ bỏ ý định thi, một lòng một lập học đường trong thôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuoc-song-hang-ngay-cua-ca-nhi-buu-han-sau-khi-xuyen-khong/chuong-4.html.]
Có phụ nhân nhổ một bãi nước bọt : “Giỏi giang đến mấy cũng chẳng nhà họ Đỗ đến từ hôn đấy thôi. Đỗ tú tài nhà cưới tiểu thư trong thành làm nương t.ử tú tài, ai mà một ca nhi chỉ làm việc nặng còn ngoại công là kẻ mổ lợn chứ? Tôi sớm ca nhi cái làm nương t.ử tú tài .”
“Thế thì chẳng nhà họ Đỗ phúc hậu …”
“Nhà họ Đỗ gì mà phúc hậu? Sau Đỗ tú tài là mệnh làm quan lớn, cưới một ca nhi chỉ làm việc đồng áng mất mặt ? Tiểu thư ca nhi trong thành thịnh hành kiểu xuất đầu lộ diện như .”
“Tích chút khẩu đức , Giản phu t.ử bạc đãi con cháu trong thôn chúng .”
Thôn Vĩnh An là một thôn nhiều họ, nhiều gia đình đến định cư ở đây từ thời trẻ loạn lạc.
Trong đó, nhà họ Giản hiện nay cũng coi là phú hộ ở thôn Vĩnh An. Thuở nhỏ, tuy đến mức bữa đói bữa no nhưng cũng chẳng khá giả là bao. Những lớn tuổi trong thôn Vĩnh An đều nhớ rõ ba mươi năm , khi Giản Quý Vinh, con thứ ba của nhà họ Giản đời, Giản lão gia t.ử hợp tác làm ăn bên ngoài với khác kiếm một khoản tiền lớn. Ông xây một ngôi nhà ngói rộng rãi bằng gạch xanh trong thôn và mua thêm ruộng đất.
Từ đó, cuộc sống của nhà họ Giản khiến thôn dân ngày càng ngưỡng mộ. Giản Vương thị gặp ai cũng khoe rằng con út nhà bà mệnh mang quý nhân, khi con út đời thì nhà họ Giản mới đổi vận.
Giản lão tam (Giản Quý Vinh) cũng thực sự năng lực, quan trọng nhất là vận khí hơn hẳn thứ hai của ông . Ông là đầu tiên trong thôn Vĩnh An thi đậu tú tài, hơn nữa còn cưới con gái của huyện chủ bộ. Ai mà chẳng Giản lão tam quả thật trời sinh mệnh phú quý.
So với Giản lão tam, Giản lão nhị dường như mệnh mang đen đủi. Khi thôn dân nhắc đến, họ cũng thường khó trách Giản Vương thị thích đứa con trai , khoa cử thành còn cưới con gái của một đồ tể mổ lợn, sinh ca nhi vì sức lực bưu hãn nên thường Giản Vương thị mắng là chổi.
Vốn tưởng định một mối thông gia , ngờ nhà họ Đỗ đến tận cửa từ hôn. Trong thôn, ít gia đình đều tụ tập đến nhà Giản phu t.ử để xem náo nhiệt.
Trong sân lớn chật kín . Đây vốn là nhà thờ tổ của nhà họ Giản, năm đó khi nhà họ Giản xây nhà lớn thì nơi bỏ hoang phế. Mãi đến khi phân gia, mới nhớ một căn nhà cũ còn che gió che mưa nữa như , liền chia cho gia đình lão nhị.