Cuộc Sống Hằng Ngày Của Ca Nhi Bưu Hãn Sau Khi Xuyên Không - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-17 08:34:12
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Huyện Phổ Xương, thôn Vĩnh An.

Gần giữa trưa, hai ca Giản Lạc Dương và Giản Văn Viễn đến chân núi. Giản Văn Viễn nóng đến mức cả đỏ ửng lấy tay áo lau mồ hôi trán, đón lấy túi nước ca đưa uống mấy ngụm, lau sạch vết nước quanh miệng và : “Ca , năm nay thời tiết hình như nóng hơn năm. Buổi sáng trong núi còn đỡ chứ khỏi núi mặt trời chiếu , nóng ch*t .”

Giản Lạc Dương là một dị năng giả, thể chất và mặt khác đều mạnh hơn nhiều nên cả thoải mái và sảng khoái hơn Giản Văn Viễn. Tuy nhiên, cũng cảm nhận sự đổi thời tiết rõ ràng hơn mọt sách, nhíu mày : “ là nóng hơn năm ngoái, hơn nữa lượng mưa năm nay cũng ít nhiều đây là hiện tượng .”

Nhìn sắc trời, mặt trời gay gắt chiếu xuống đất nứt nẻ một ngày nắng gắt. Trong thời đại , dân làm ruộng đều trông trời mà sống. Gặp năm mất mùa, đó là tai họa giáng xuống đầu dân buộc bán con, bán cái là chuyện thường thấy. Giản Lạc Dương cảm thấy bất an về thời tiết , hy vọng những ngày tiếp theo thể cải thiện. Tuy nhiên, cả nhà cũng nên chuẩn sẵn sàng ứng phó.

Nhìn dáng vẻ của Giản Văn Viễn, Giản Lạc Dương : “Hay là để ca gánh cho, chúng thể nhanh hơn một chút.”

Lời khiến mặt Giản Văn Viễn càng đỏ hơn, ngại đến mức dám để ca nhận lời. Nhìn vóc dáng của ca, rõ ràng chẳng vạm vỡ hơn bao nhiêu, trông thì mảnh khảnh, ai ngờ sức mạnh bưu hãn như thế. Càng lớn, Giản Lạc Dương càng bộc lộ thần lực bẩm sinh khiến Giản Văn Viễn, một đấng nam nhi chịu đả kích nặng nề.

Rõ ràng ca nhi bằng nam t.ử cường tráng, rõ ràng là một đấng nam nhi che chở cho đại ca, nhưng đến nhà bọn họ thứ trái ngược.

“Ca , là đàn ông!” Giản Văn Viễn với vẻ mặt tủi ca mong ít nhiều gì ca cũng thể để ý đến lòng tự trọng của , dù tâm hồn đả kích đến tan vỡ.

“Đàn ông cái rắm còn nữa ? Nếu ca đạp cho bây giờ!” Nhìn cái vẻ mặt khiến Giản Lạc Dương nổi hết cả da gà liền vươn chân đá, còn đàn ông, xì! Còn đủ lông đủ cánh mà dám xưng đàn ông.

Giản Văn Viễn vội vàng nhảy sang một bên vài bước, tránh cú đá của ca , hề hề : “Ca , dù ca thừa nhận thì cũng là đàn ông mà. À còn nữa, ca đừng tục nữa. Đỗ đại ca đang ở phủ thành dự thi viện thí, chắc công bố kết quả . Không bao lâu nữa là Đỗ đại ca sẽ rước ca về nhà đó, ca sẽ trở thành phu lang tú tài, ca thể cứ như , thì phụ cũng sẽ mắng ca đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuoc-song-hang-ngay-cua-ca-nhi-buu-han-sau-khi-xuyen-khong/chuong-2.html.]

Đệ ranh , dám uy hi*p còn thích gì, càng thích nhắc đến những chuyện như , thèm để ý đến , sải bước thẳng về phía đầu : “Cái họ Đỗ đó là đồ giả đắn, giả văn nhã , ngày phụ làm trúng còn gả cho nữa. Nếu mà sớm thì...”

Biết sớm thì sẽ thế nào? Nghe tiếng nghiến răng ken két của ca , trong lòng Giản Văn Viễn thầm đồng cảm với tỷ phu tương lai.

Giản Lạc Dương bỗng nhiên dừng , Giản Văn Viễn cũng vội vàng . Giản Lạc Dương đầu, một cách dữ tợn: “Nhị , cá cược với ca , ca cá là nếu tên họ Đỗ đó mà thi đậu tú tài, việc đầu tiên làm đến nhà chúng cầu hôn mà là đến nhà chúng từ hôn, dám cá với ca ?”

“Huynh dám?” Giản Văn Viễn cau mày, trợn mắt, liên quan đến vấn đề nguyên tắc, vẫn kiên quyết về phía ca .

Giản Lạc Dương tiếp tục ung dung bước : “Ca nổi tiếng khắp vùng thần lực bẩm sinh. Danh tiếng thích nhưng cũng thấy mất mặt. Cái nhà họ Đỗ đó thuộc loại thứ hai chỉ ghét bỏ danh tiếng của ca mà còn ghét bỏ danh tiếng của phụ , nương và cả ngoại công chúng nữa. Người là đại tú tài, còn thi cử nhân, tiến sĩ nên ghét bỏ nhà chúng là vướng bận đấy.”

Tính nết nhà sớm thấu cũng vì thế mà mấy năm nay, khi hiểu rõ tình hình việc hôn nhân do phụ định xuống, vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt hơn bất cứ ai khác. Mọi đều mong tên họ Đỗ đó sớm ngày đỗ đạt chỉ chờ khi nào nhà thăng quan tiến chức đến tận cửa từ hôn, cũng thể sớm ngày giải thoát.

“Giản Văn Viễn, ca cho , ngàn vạn đừng học cái kiểu một bụng xa của tên họ Đỗ đó. Nhà họ Đỗ đó dám khinh thường ca và nương, chẳng lẽ cũng coi thường ca và nương ? Coi thường ngoại công chúng ?”

Thôn xóm , ai mà chẳng tú tài thôn mốc meo cưới con gái của một thợ mổ heo. Trong mắt những sách văn nhã, hành vi của Giản phu t.ử thật là đáng hổ.

Thời điểm Giản Lạc Dương và Đỗ Trạch đính hôn vẫn còn , nhưng khi Đỗ Trạch trở thành tú tài trẻ, thái độ của nhà họ Đỗ đối với nhà họ Lâm càng trở nên rõ ràng hơn, chỉ là phụ vẫn luôn tin rằng bản ông lầm .

Cách của phụ , trong lòng Giản Lạc Dương chậc chậc, thật sự dám khen ngợi. Khi thi ở chung trọ giở trò, phụ mà vẫn tin. Cái danh hiệu tú tài mốc meo , cách của phụ chịu một nửa trách nhiệm.

Loading...