Cuộc Sống Hằng Ngày Của Ca Nhi Bưu Hãn Sau Khi Xuyên Không - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-17 08:33:32
Lượt xem: 7

Lưu ý: Vì đây là thế giới ca nhi, nên là dành cho nam t.ử - , còn ca là dành cho ca nhi – . Mình sửa dựa thế giới cốt truyện ca nhi nha.

"Á á á!" Sau tiếng thét chói tai sợ hãi vang vọng làm lũ chim, thú trong núi kinh động.

"Câm miệng, Giản Văn Viễn! Đệ còn la nữa là ca vứt xuống đấy, ồn ào ch*t !" Một giọng quát của một thiếu niên khác vang lên trong trẻo nhưng đầy bực bội.

"Á á! Đụng , ca ơi, thật sự sắp đụng chúng !"

Giản Văn Viễn nhắm tịt mắt, ôm chặt lấy ca , sống c.h.ế.t cũng dám cảnh tượng bên chỉ cần nghĩ thôi cũng đủ khiến hồn vía lên mây.

Giản Lạc Dương đau đầu đang bám chặt lấy như bạch tuộc. Cậu thầm nghĩ thế chẳng mang theo nên mềm lòng chỉ vì năn nỉ vài câu. Cậu xuống , con lợn rừng to lớn đang kích động điên cuồng lao tới chỗ hai ca .

Nó sắp sửa đụng cái cây mà hai ca đang ẩn núp. Giản Lạc Dương chần chừ nữa giật mạnh khỏi , ném lên cao: "Bám chắc ! Có ca đây, c.h.ế.t ! Ca xuống xử lý con lợn rừng!"

"Á…á…" Giản Văn Viễn vẫn đang lơ lửng kinh hãi thét chói tai nữa.

Giản Lạc Dương cũng đành chịu, vứt lên cây. Bàn tay còn đang bám cành cây lập tức buông cả rơi thẳng xuống, tiếng gầm gừ của lợn rừng ở ngay bên tai. Cậu rút con d.a.o rựa cài ở thắt lưng . Khi rơi xuống trúng lưng con lợn rừng, con d.a.o rựa cũng bất ngờ đ.â.m thẳng óc nó.

"Ầm…rầm!" con lợn rừng đ.â.m xuyên đầu, chỉ còn cách cái cây vài cm nhưng vẫn lướt qua lao tới, Giản Lạc Dương quán tính kéo theo hất văng ngoài. Cậu lộn một vòng tại chỗ và lấy thăng bằng. Bên cạnh, con lợn rừng run rẩy vài cái ch*t cứng đơ.

Tiếng thét chói tai vẫn còn vang vọng. Giản Lạc Dương bất đắc dĩ và chút bất lực mà ngoáy lỗ tai, nghi ngờ rằng nếu tay, con lợn rừng khi "ồn ào" đến c.h.ế.t .

Cậu vỗ vỗ cây, : "Giản Văn Viễn, đủ đấy! Lợn rừng c.h.ế.t , mở mắt ! Lần mà ca còn dắt núi nữa, ca sẽ mang họ Giản nữa!"

Tiếng thét chói tai chợt im bặt. Giản Văn Viễn nheo mắt xuống bán tín bán nghi, hỏi: "Thật sự c.h.ế.t ?"

Giản Lạc Dương kiên nhẫn thêm với : "Dám nghi ngờ lời ca ? Vậy thì cứ ở cây chờ qua đêm , ca về thôn đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuoc-song-hang-ngay-cua-ca-nhi-buu-han-sau-khi-xuyen-khong/chuong-1.html.]

Sở dĩ xuất hiện cục diện là vì đột nhiên hai con lợn rừng lớn xuất hiện. Nếu chỉ một Giản Lạc Dương, giải quyết dễ dàng nhưng hôm nay, chịu nổi lời năn nỉ của đành đồng ý dắt núi.

Kết quả thì , bảo yên để xử lý lợn rừng, nhưng đối phó con đầu tiên thì sợ hãi la hét khiến con lợn rừng còn chú ý và xông về phía . Giản Lạc Dương chỉ còn cách nhanh chóng xách leo lên cây.

May mắn là dù mang theo một "cục nợ" nhưng thu hoạch hề nhỏ. Hai con lợn rừng trưởng thành đem trấn bán chắc chắn kha khá tiền. Có làm vướng bận, chuyến săn hôm nay đành kết thúc tại đây.

Giản Lạc Dương rút con d.a.o rựa khỏi đầu lợn rừng. Khi rút xong, Giản Văn Viễn mới dám mở to mắt xuống. Vừa thấy, nãy còn kêu la om sòm lập tức vui vẻ, : "Ca ơi, ca thật sự g.i.ế.c c.h.ế.t con lợn rừng ? Ca giỏi quá! Đệ xuống ngay đây!"

Nói là "ngay lập tức" nhưng Giản Văn Viễn với thể chất và thần kinh vận động "di truyền" từ phụ vẫn cứ mãi mân mê lùi dần cây. Đợi đến khi Giản Lạc Dương xách hai con lợn rừng gom và đeo cái sọt lên lưng vẫn còn lề mề xuống.

Lại một nữa Giản Lạc Dương ảo não vì sự mềm lòng của bản . Cậu dứt khoát đặt cái sọt xuống, trèo thoăn thoắt lên cây xách cổ áo nhảy vọt từ cây xuống.

Giản Văn Viễn thét chói tai một nữa. Khi chân chạm đất, mới khoa trương vỗ vỗ ngực, sợ c.h.ế.t khiếp: "Ca ơi, ca đưa xuống cũng chẳng với một tiếng! Đệ cứ nghĩ, ca đột nhiên buông tay làm rơi xuống chứ!"

Giản Lạc Dương tức giận thuận tay gõ đầu một cái “chóc", mặc kệ . Sau khi nguy hiểm qua , Giản Văn Viễn vô tư lự chạy đến tự tin : "Ca ơi, ca khiêng lợn rừng để xách cái sọt cho! Đệ cũng ích mà."

Giản Lạc Dương cầm lấy cái sọt câu tự tin của thì bật : "Được thôi, cõng nhưng giữa đường kêu nặng đấy, nếu … Hừ hừ."

"Không thể nào !" Giản Văn Viễn lúc chí khí, ưỡn n.g.ự.c .

Thực tế chứng minh, Giản Văn Viễn "tự tin" quá sớm. Bờ vai nhỏ dây sọt cọ xát đến đau rát nhưng ca thoải mái khiêng hai con lợn rừng tổng cộng nặng bốn, năm trăm cân nghĩ đến lời .

Cậu mím môi cố nén kêu than, lẩm bẩm: "Mình là đàn ông mà, thể kém hơn ca là 'ca nhi', nhưng cũng thể quá yếu đuối ."

Giản Lạc Dương rõ vẻ mặt của , coi như là rèn luyện cho .

 

Loading...