Cuộc Chiến Ly Hôn - 1
Cập nhật lúc: 2025-03-17 11:14:09
Lượt xem: 134
Lúc ly hôn, người chồng có mức lương hàng năm cả triệu tệ lại nói rằng trong thẻ của anh ta không có tiền.
Ngược lại, anh ta còn có rất nhiều khoản nợ, nếu ly hôn, tôi phải cùng anh ta gánh vác.
Không chỉ vậy, số tiền trong thẻ của tôi cũng phải chia cho anh ta một nửa.
Anh ta còn muốn giành quyền nuôi con, bắt tôi mỗi tháng phải chu cấp tiền nuôi dưỡng.
Anh ta thật sự quá đáng lắm rồi!
Không thể chia tay trong hòa bình, vậy thì chiến thôi!
01
Tôi đứng ngoài cửa phòng ngủ, lặng lẽ nghe thấy chồng mình gọi điện cho luật sư, thảo luận về việc ly hôn của chúng tôi!
"Đúng, tôi ngoại tình, nhưng cô ấy không có bằng chứng."
"Ồ, tài sản chia đôi à…"
"Quyền nuôi con…"
"Ừ, cô ấy không thể cho con một cuộc sống ổn định, cô ấy đâu có công việc ổn định!"
"Ừ ừ, con mới bốn tuổi, vậy là cô ấy không thể giành được quyền nuôi con đúng không?"
"Ừ ừ, cô ấy không có nhiều tiền. Tiền cô ấy kiếm không bằng tôi. Về kinh tế cũng không bằng tôi. Ừ ừ, không thể giành quyền nuôi con."
"Ngôi nhà này là tài sản trước hôn nhân của tôi…"
"Ừ ừ, cô ấy cũng không thể lấy được nhà của tôi!"
"Còn nữa, sau khi kết hôn, chúng tôi có mua hai chiếc xe, nhưng xe không đứng tên cô ấy…"
"Đúng đúng, tiền mua xe là mẹ tôi bỏ ra, đăng ký tên tôi."
"À à, vậy là cô ấy cũng không thể lấy được đúng không? Tốt lắm, tốt lắm!"
"Hả? Ý anh là sao? Con thuộc về tôi, cô ấy còn phải trả tiền cấp dưỡng cho tôi sao?"
"Được được, trong thẻ của cô ấy có chút tiền…"
"Ồ ồ, tiền trong thẻ của cô ấy cũng có một nửa là của tôi, tôi có thể được chia, ừ, tài sản chung của vợ chồng. Ồ ồ ồ, tôi hiểu rồi, cô ấy phải chia cho tôi một nửa, đúng không?"
"Ồ ồ, trong thẻ tôi không có tiền, tiền trong thẻ của tôi đều đưa cho mẹ tôi rồi. Ồ, tôi còn có một ít nợ!"
"Ồ ồ, trong thẻ tôi không có tiền nên cô ấy không được chia, nhưng nợ của tôi thì cô ấy phải cùng gánh, đúng không?"
"Ồ, pháp luật quy định như vậy mà."
"Ồ ồ, tôi có thể được chia tiền trong thẻ của cô ấy, cô ấy còn phải trả tiền cấp dưỡng cho con, còn phải gánh một nửa số nợ của tôi."
"Được rồi, được rồi, tôi hiểu rồi, ừ, tạm biệt."
Lúc Lương Khoan bước ra khỏi phòng, tôi đang ngồi trong phòng khách suy ngẫm, chẳng phải người ta vẫn nói "một ngày vợ chồng, trăm ngày ân nghĩa" sao?
Nhưng chúng tôi đã kết hôn bảy năm, anh ta không chỉ muốn tôi ra đi tay trắng, mà còn muốn tôi gánh nợ, muốn giành quyền nuôi con để tôi phải chu cấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/cuoc-chien-ly-hon/1.html.]
Thật sự là muốn vắt kiệt xương tủy của tôi mà!
02
Lương Khoan nhìn Bạch Nhiễm đang cúi đầu im lặng ngồi trên sofa, trong mắt thoáng qua một tia đắc ý.
Luật sư đã nói rồi, nếu ly hôn, cô sẽ chẳng được gì cả.
Thậm chí, vì ly hôn mà còn phải gánh một khoản nợ lớn, vậy thì anh ta có thể yên tâm rồi.
Dù sao thì bao năm qua, cô cũng chăm sóc anh ta và ba mẹ anh ta rất tốt. Anh ta cưới người khác chưa chắc đã tìm được ai ngoan ngoãn như cô.
Nhưng nếu cô cứ khăng khăng đòi ly hôn, anh ta cũng sẽ không nương tay.
Gánh nợ, tay trắng ra đi, đó chính là cái giá của ly hôn.
Chuyện này không trách anh ta được, ai bảo cô cứ nhất quyết đòi ly hôn chứ.
"Bạch Nhiễm, anh không muốn ly hôn đâu, là em cứ đòi cho bằng được. Đàn ông ra ngoài xã giao, tìm một hai người phụ nữ, nhà khác người ta vẫn sống yên ổn, sao em cứ phải làm lớn chuyện lên vậy?"
"Ngoan ngoãn làm một bà vợ giàu có không tốt hơn sao? Anh có để em thiếu tiền tiêu đâu."
"Ly hôn với anh, em chẳng được gì cả. Kể cả quyền nuôi con cũng không."
"Anh đã tham khảo ý kiến luật sư rồi, em không những không giành được quyền nuôi con mà còn phải trả tiền cấp dưỡng cho anh."
"Ồ, suýt quên nói với em, gần đây anh đầu tư thua lỗ, nợ một khoản lớn. Nếu ly hôn, em phải gánh một nửa."
"Nghĩ mà thấy em cũng đáng thương thật, dù sao cũng theo anh bảy năm, anh còn hơi do dự nữa, nên tốt nhất là em cứ ngoan ngoãn đi."
"Một bà nội trợ như em đã tụt hậu so với xã hội rồi, không có anh, em sống thế nào đây?"
"Không ly hôn, anh vẫn sẽ nuôi em. Ly hôn rồi, đến sinh hoạt hàng ngày em cũng sẽ gặp khó khăn."
"Vậy nên em cứ suy nghĩ cho kỹ đi. Anh sang chỗ Ôn Ý đây, suy nghĩ xong thì gọi cho anh."
Nói cho cô rõ lợi hại như vậy, cô còn dám ly hôn sao?
Lương Khoan cầm áo khoác, đắc ý rời khỏi nhà. Có vợ đảm đang, lại có tri kỷ bên ngoài, chỉ có anh ta mới giỏi được như vậy.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh rời đi rồi mới tắt bản ghi âm trên điện thoại.
03
Tôi và Lương Khoan quen nhau qua mai mối.
Anh ta đẹp trai, lịch sự, phong thái nhã nhặn.
Điều này khiến tôi khá hài lòng.
Ngoại hình của tôi không phải là tuyệt sắc giai nhân, nhưng cũng thuộc dạng dịu dàng thanh tú.
Vậy nên chỉ sau vài lần gặp mặt, chúng tôi đã xác định mối quan hệ.
Gặp gỡ hai bên gia đình, ai nấy đều hài lòng.
Nhà trai mua nhà, nhà tôi lo tiền trang trí, trên giấy tờ nhà đứng tên cả hai chúng tôi.
Lúc đó tôi không biết, dù đứng tên hai người, căn nhà vẫn tính là tài sản trước hôn nhân.