Cung Tường Liễu - Chương 6
Cập nhật lúc: 2025-03-24 16:17:44
Lượt xem: 6
Ta trở về Di Hoa cung, ban thưởng của Hoàng thượng cũng đã đến, chất đầy Lan Phân các của ta. Thục phi nương nương cũng rất vui, cùng ta xem từng món đồ một, bảo ta dùng hết đồ trang trí được ban thưởng.
Mùng bốn tháng năm, Hoàng thượng không triệu ai thị tẩm cũng không vào hậu cung nhưng lại sai người đưa đến cho ta mấy món ăn. So sánh với một bàn đồ ăn của Thục phi nương nương thì thật sự thảm hại. Thục phi nói với ta nếu đồ ăn được ban thưởng mà không động đũa, người ta biết được sẽ không tốt, ta đành phải miễn cưỡng ăn vài miếng. Vì vậy mà bỏ lỡ món thịt viên sốt cuối cùng, suýt chút nữa thì cãi nhau với Tam công chúa.
Mùng năm tháng năm, sáng sớm ta đã muốn đến Vị Ương cung tìm Hoàng hậu nương nương, hôm nay có thể gặp Tổ mẫu rồi, thật vui quá đi! Vậy mà quần áo vừa thay xong, còn chưa ra khỏi cửa đã có người đến truyền chỉ bảo ta thị tẩm, ta tức giận mắng một câu: Hoàng đế thật đáng ghét! Thục phi nương nương vừa nghe thấy liền bật cười, đồng ý với ta sẽ nói với Tổ mẫu rằng ta vẫn khỏe, ta mới nước mắt lưng tròng đi đến Vĩnh An cung.
Hôm nay tâm trạng Hoàng đế có vẻ tốt, mặc một bộ trường bào màu xanh da trời đang vẽ tranh, ta còn chưa hành lễ đã bị hắn kéo vào lòng, chỉ vào bức tranh hỏi: “Kiều Kiều Nhi, xem có giống nàng không?”
Hắn vẽ một cô gái mặc váy xanh lá cây ngồi trước bàn, cuốn sách trên tay trái sắp rơi xuống, tay phải chống cằm đang ngủ gật, ánh đèn xanh mờ ảo, cả căn phòng yên tĩnh. Tranh vẽ rất đẹp, nhưng có giống hay không thì khó nói, dù sao ta cũng chưa bao giờ thấy bóng lưng của mình trông như thế nào.
Ta nghĩ vậy, nên nói thẳng ra như vậy, Hoàng thượng ôm ta vào lòng cười ha hả, rốt cuộc có gì buồn cười chứ? Ta thật sự không hiểu nổi điểm cười của cửu ngũ chí tôn.
Hoàng thượng cười xong, phát hiện mắt ta hơi đỏ, liền không vui, đặt ta lên đùi hỏi tại sao ta khóc, có phải có người bắt nạt ta không. Câu hỏi này ta nên trả lời thế nào? Ta chỉ có thể nhìn hắn một cái rồi cúi đầu, hy vọng hắn có thể tự hiểu rằng ta không thích đến Vĩnh An cung, để ta quay về đi.
Không biết ánh mắt này khiến Hoàng thượng hiểu lầm điều gì, hắn khẽ cười một tiếng rồi bắt đầu hôn lên trán ta. Thật lo lắng hắn sẽ làm hỏng lớp trang điểm mà ta đã tỉ mỉ chuẩn bị để gặp Tổ mẫu! Hắn vừa hôn vừa dỗ dành: “Kiều Kiều Nhi, là trẫm không tốt, hôm qua không gặp nàng, làm nàng buồn phải không? Ngoan nào, Tiểu Kiều Kiều, là trẫm không tốt, sau này trẫm nhất định sẽ ở bên nàng nhiều hơn, được không?”
Không tốt! Ta đã ba ngày liên tiếp không được chơi xích đu với Tam công chúa rồi! Tiểu Gia Lạc đáng thương hôm qua còn nước mắt lưng tròng tố cáo ta đấy!
Ta nghĩ mãi, mới cố gắng lắp bắp nói: "Hoàng... Hoàng thượng... vẫn nên mưa móc đều đều thì tốt hơn..."
Đi tìm người khác đi! Trần quý phi thích ngươi lắm đấy!
Nhưng Hoàng thượng lại một lần nữa hiểu lầm ta, hắn ôm ta vào lòng, vỗ về như dỗ dành một đứa trẻ: “Kiều Kiều Nhi ngốc nghếch, trẫm hiểu hết.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/cung-tuong-lieu/chuong-6.html.]
Hoàng thượng ở bên ta cả ngày, dẫn ta đi dạo Ngự hoa viên, cùng ta cho cá ăn, cùng ta chơi cờ, lại cùng ta viết chữ, ăn xong bữa ta lại hỏi ta có biết đàn không? Ta nói biết một chút, hắn hỏi ta có biết đàn khúc Phượng Cầu Hoàng không?
Chắc là người không biết đàn khúc Phượng Cầu Hoàng thì không dám nói mình biết đàn.
Nên ta đàn cho hắn một khúc Phượng Cầu Hoàng, vừa đàn vừa nhớ lại, trước kia khuê các có nhiều tỷ muội, ai cũng xuất sắc, ta đàn không bằng hai tỷ tỷ từ nhỏ đã chuẩn bị tiến cung. Cuối cùng, ước nguyện được chuẩn bị kỹ càng lại tan thành mây khói, người không màng danh lợi lại ở đây miễn cưỡng làm chuyện này, số phận thật trớ trêu.
Hoàng thượng nghe ta đàn, mắt cứ nhìn ta không rời, đàn xong hắn nói một câu, ta giả vờ như không nghe rõ: “Hoàng thượng?”
Hắn mỉm cười bế thốc ta lên: “Kiều Kiều Nhi đàn thật hay.”
Tối hôm đó ta lại khóc đến khi ngủ, trước khi ngủ hắn dỗ dành ta bằng rất nhiều lời âu yếm, cứ bắt ta gọi hắn là “Tu ca ca”, ta không gọi hắn liền trêu chọc ta. Trong cơn mê man chìm vào giấc ngủ, hắn vừa vén tóc ta ra sau tai vừa ngân nga hát ru ta ngủ.
Mùng sáu tháng năm, đây là lần đầu tiên ta đến Vị Ương cung thỉnh an sau khi thị tẩm.
Mấy lần trước, Hoàng hậu nương nương đều cho người truyền lời, nói ta còn nhỏ vất vả rồi, không cần thỉnh an, lần này cũng truyền lời như vậy. Nhưng ta rất nhớ Hoàng hậu nương nương, ta muốn đi gặp nàng , ta không muốn nàng nghĩ rằng ta được Hoàng thượng sủng ái mấy ngày liền kiêu ngạo, không tôn trọng nàng. Không phải ta sợ Hoàng hậu nương nương sẽ phạt ta, nàng sẽ không làm thế đâu, ta chỉ sợ nàng buồn mà thôi.
Thục phi nương nương mặc một bộ cung trang cũ màu tím nhạt, cố ý làm cho dung mạo kiều diễm của nàng trở nên nhạt nhòa. Ta cũng mặc y phục rất bình thường, trên đường đi Thục phi cứ lải nhải: “Cắn răng chịu đựng, cái gì cũng đừng đáp lại. Cứ coi như Trần Thải Dung đang xì hơi trước mặt mọi người.”
Cái “xì hơi” này của Trần quý phi vừa dài vừa thối, từ lúc ta bước vào Vị Ương cung, nàng ta đã bắt đầu nói bóng gió, chưa được hai câu đã biến thành chỉ thẳng mặt ta mà giáo huấn. Ta ngồi phía dưới Ôn chiêu nghi, cúi đầu như một con chim cút. Trịnh thục nghi trước nay được sủng ái nhất, vốn cùng Trần quý phi như nước với lửa, hôm nay lại cùng nàng ta hát bài ca muôn thuở.
Ta cúi đầu, suốt cả buổi, ngoài câu “Cung kính nghe theo lời dạy bảo của nương nương” ban đầu thì không nói thêm gì nữa. Trần quý phi không nhịn được, đập bàn mắng ta không biết xấu hổ, chuyên môn câu dẫn…
Nàng ta chưa nói hết câu đã bị Hoàng hậu nương nương cắt ngang.