CÙNG TRÚC MÃ PHÂN HÓA THÀNH ĐÔI BẠN ĐỜI SAI TRÁI - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-12 13:14:44
Lượt xem: 247

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc mới nhận . Hóa lúc đó mỗi ngang qua đều vẻ mặt âm u, nhíu mày cứ như ăn thịt , là vì ghét . Hóa đặc biệt thích Lục Xuyên, cũng vì ghét lây. Cho nên mới đặc biệt ý kiến khi gặp Lục Xuyên một , đây là ghen ?

“Mỗi em vì bảo vệ mà đối đầu với , đều thấy chướng mắt. Vẻ mặt đắc ý của càng đáng ghét hơn. mà, vẫn là kẻ thua cuộc. Trong đám cưới của chúng , em thấy vẻ mặt của đấy. Tâm tư dành cho em rõ ràng đơn thuần, mục đích rõ ràng như thế, mà chỉ em .”

Tống Trình Dã vẻ mặt đầy oán hận, giọng điệu xen lẫn vài phần ấm ức khó nhận .

Tại chứ?

“Vì tâm trí của đều đặt hết .” Tôi theo bản năng trả lời.

Đến khi nhận , những đốm sáng trong mắt Tống Trình Dã dường như đốt cháy . Tôi dường như thấy cái đuôi của đang vẫy tít thò lò phía . Nếu ngăn , giây tiếp theo chắc sẽ lao đến ôm lấy mất.

Tôi ngắt lời đôi mắt lấp lánh của : “Trả lời , , là từ khi nào thích ? Có khi kết hôn mới ‘lửa gần rơm lâu ngày cũng bén’ ?”

Nghe , Tống Trình Dã bật , xua vẻ lạnh lùng giữa hai hàng lông mày.

“Có lẽ, là từ lúc cảm xúc của em chi phối, vô thức rung động vì em . thật sự xác định tình cảm của đêm em say rượu. Hai năm ngày kỷ niệm ngày cưới, em chạy đến chỗ một Alpha đang bắt chuyện với em, tươi. Lúc đó nhốt em … Khụ, tóm là khoảnh khắc đó tâm trạng chút định, nhưng giây tiếp theo, em lao lòng , ôm lấy mặt hôn một cái. Gió thổi qua thung lũng, em say sưa, sang tuyên bố với rằng là Alpha của em.”

“Đêm đó cũng là một đêm đầy như thế , những con đom đóm là điểm nhấn của em, em còn rực rỡ hơn cả những vì .”

Tôi ngây lắng , dái tai đỏ bừng, má cũng nóng ran. Rõ ràng rung động vô , tại trái tim vẫn đập thình thịch như trống, thể thoát khỏi cảm giác chua xót.

Ngày hôm đó chúng đều hẹn ngoài dạo. Tôi cứ nghĩ hôm đó là ngày kỷ niệm, nên mới làm màu mà uống rượu. Men rượu khiến trở nên chậm chạp và ngu ngốc. Sau đó lén nghĩ, thực như cũng coi như ở bên , tâm trạng u uất tan biến, dám chủ động hôn Tống Trình Dã.

Ngày hôm tỉnh rượu thì thấy vô cùng hổ. Cứ hỏi đến thì nhớ. Bây giờ nhắc , thật sự chút ngượng ngùng.

Khẽ xoa xoa dái tai, suy nghĩ lâu, cuối cùng cũng mở miệng hỏi: “Tống Trình Dã, tối nay về ?”

“Hả?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cung-truc-ma-phan-hoa-thanh-doi-ban-doi-sai-trai/chuong-11.html.]

“Về, hoặc ở đây, chọn một.”

“Hay… về nhé?”

Anh dường như vẫn phân biệt tình hình. Chắc nghĩ đang thử thách chứ, chút , , nhịn.

“Vậy thong thả tiễn.”

Tôi nhà, vẫy tay với .

Anh lập tức theo: “Đừng mà, níu kéo thêm chút nữa ? Thích Hứa, bảo bối? Thích Hứa bảo bối?”

Mặt vẫn còn đỏ, càng đỏ hơn. Tôi thể nhịn nữa mà đầu : “Tống Trình Dã! Anh cố ý !”

Anh , trong mắt đầy ý , vạn phần dịu dàng đều thu hết đó.

Sương đêm lan tỏa, ánh bao trùm lấy sự mập mờ, trêu chọc, ve vãn, chăm sóc, động tác nhẹ nhàng đến tưởng. Tôi sờ lên những gân xanh nổi lên cánh tay , rõ ràng là cũng đang kìm nén.

Không thể kìm nén sự nóng bức trong cơ thể, khó chịu mà nắm lấy lưng lẩm bẩm.

Anh nghiêng đầu gần: “Cái gì?”

Tôi gần như bật mà lặp một nữa: “Thô bạo một chút.”

Anh sững một thoáng, khi nhận , bàn tay siết chặt ở eo cũng chặt hơn. Ngay lập tức, pheromone nồng nàn tràn ngập khắp nơi. Anh ngừng gọi “bảo bối”, sự phấn khích thể kìm nén. Khoái cảm khiến da đầu tê dại, duỗi thẳng bàn chân, l.i.ế.m giọt nước mắt chảy xuống khóe môi, ngay cả ngón tay cũng run rẩy…

Một chú ch.ó con nào đó đặc biệt thích c.ắ.n gáy , hiểu sự bất an của . Tôi thể đ.á.n.h dấu vĩnh viễn, pheromone của cũng sẽ tan biến theo thời gian.

, thể đ.á.n.h dấu , chú ch.ó con ơi, cần ấm ức lóc, là hạnh phúc của em.

Toàn văn .

Loading...