CÙNG TRÚC MÃ PHÂN HÓA THÀNH ĐÔI BẠN ĐỜI SAI TRÁI - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-12 13:14:43
Lượt xem: 303

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Trình Dã khổ: “Cứ coi là , thể trơ mắt em tìm khác . Tôi sẽ ghen tị.” Anh nắm lấy tay đặt lên má, nghiêng đầu hôn lên cổ tay .

“Chưa hết giận thì cứ đ.á.n.h tiếp , nhưng đừng bao giờ nhắc đến chuyện rời . Thích Hứa, rõ ràng là em cũng thích mà.”

Nhìn đôi mắt tràn đầy sự quyến luyến đó, một cảm giác xót xa đến mềm lòng. Tôi hít một , một cách đầy tàn nhẫn: “Từ bây giờ thì thích nữa .”

Anh khẽ : “Không , thích em. Cho nên, cũng sẽ chờ em thích .”

Trái tim đang rung động thể dối, nhưng là một nhỏ mọn. Vẫn còn để bụng chuyện ba năm ôm nhưng gọi tên khác. Càng cảm thấy khó xử vì thích … nhưng cứ giả vờ như chuyện gì.

Tôi trả lời . May mà Tống Trình Dã cũng giam cầm quá lâu, nhượng bộ. Tôi bán tín bán nghi rời .

Trở về nhà bố , hai vui mừng ngớt khi thấy , gầy .

Tôi bất lực, cách gặp đến ba tuần, gầy bao nhiêu chứ.

Sau khi ăn cơm và trò chuyện với bố một lúc, vẫn nhận sự lơ đễnh của . “Hứa con , cãi với Tiểu Tống ?”

Ôi, thể giấu . Bà nắm lấy tay một cách chân tình: “Thực cũng . Mấy năm , con và Tiểu Tống cãi cảm thấy , mặc dù lúc đó hai đứa xảy chuyện gì. chuyện con phân hóa đầu, đôi khi cũng thấy may mắn. May mà là nó, ít nhất là con thật sự thích nó. Hai năm nay, cũng thấy tình cảm của thằng bé dành cho con. Thằng Tiểu Tống lắm. Tình yêu đôi lứa nào mà cãi vã, thể thấy nó nghiêm túc với con. Con thể , Tiểu Tống nó tìm hiểu về con hồi nhỏ đấy.”

Lúc mới chút ngạc nhiên. Mẹ tiếp tục : “Nó , từng tìm hiểu về con hồi nhỏ, nên cho nó xem nhiều ảnh hồi nhỏ của con, từ lúc sinh đến lúc hai đứa quen . Mẹ cũng kể nhiều chuyện về con, nó chăm chú. Sau , thấy nó tất cả những sở thích, thói quen nhỏ của con, quan tâm đến sức khỏe của con. Có vài , nó cảm thấy con để tâm đến nó còn ấm ức mà mách nữa đấy, haha, dễ thương lắm. Mẹ an ủi khi thấy ánh mắt nó con, yêu khó lắm con ạ.”

Nghe những lời , gật đầu đồng tình, chút nghi ngờ bản . Lẽ nào thật sự là ngoài cuộc sáng suốt hơn…

Màn đêm buông xuống, gió thu mát mẻ vô cùng. Tôi ngoài ban công đếm . Đếm đếm , phát hiện, vẫn thể thoát khỏi ba chữ Tống Trình Dã. Những vì trời giống như mắt , tâm trí luôn lơ lửng về phía .

Những chuyện xảy mấy ngày nay khiến hoang mang. Suy nghĩ kỹ , hình như là làm quá lên, nhưng thực sự đau lòng vì chuyện đó. Nếu thích , cũng những suy nghĩ nhỏ nhặt của , tại cứ giấu chứ.

Một mặt suy nghĩ miên man, một mặt lấy điện thoại , buồn chán chạm khung chat. Ảnh đại diện của Tống Trình Dã đổi . Là một chú ch.ó hoạt hình đang đến mức nước mắt nhấn chìm một nửa. Trông chẳng hợp với phong cách của chút nào. Chó con hợp, ch.ó sói mới hợp với hình tượng của . Hơn nữa, đây chẳng là biểu cảm thích .

Nửa ngày trời, những từ gõ xóa, do dự, c.ắ.n răng gọi điện thoại thoại thoại. Ba giây, nếu ba giây máy thì sẽ cúp. , cho cơ hội do dự, bắt máy ngay lập tức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cung-truc-ma-phan-hoa-thanh-doi-ban-doi-sai-trai/chuong-10.html.]

Nhanh , còn kịp phản ứng, trong điện thoại truyền đến giọng biến dạng của , thấy tiếng của , nhẹ.

“Thấy em đang gõ, dám gọi cho em. Có pheromone rối loạn ? Nếu cần, bây giờ thể đến ngay.”

Tôi mặt cảm xúc phủ nhận: “Không , là để khuyên ly hôn.”

Tiếng thở của qua điện thoại rõ ràng đến mức dường như thể cảm nhận cảm xúc buồn bã của .

Một tiếng sột soạt, dường như di chuyển đến một nơi khác, tiếng gió thổi. “Sao tối nay sáng thế.”

“Anh thật sự thích ?”

Tôi và đồng thanh .

Giây tiếp theo, trả lời : “Đương nhiên.”

Tôi: “Cho một cơ hội, mười một giờ tối nay, quá giờ sẽ còn cơ hội nữa.”

Bây giờ đúng mười giờ, một tiếng, đủ để đến .

Hai mươi tám phút , xuất hiện mặt .

Gió thổi tung một lọn tóc của , vẻ mặt ngốc nghếch toe toét trông vẻ ngơ ngơ.

Tôi ôm chặt áo khoác, cùng ban công ngắm . “Bảy tiếng gặp, nhớ em.” Giọng nhẹ, như một làn gió lướt qua, khuấy động những gợn sóng mặt hồ.

Tôi vô thức ho một tiếng: “Tôi hỏi, trả lời, dối. Là từ khi nào phát hiện… thích ?”

“Chuyện , là lúc em say rượu cưỡng hôn em,”

Tôi: “Cái gì?”

Ánh mắt Tống Trình Dã lơ đãng, giọng điệu chút chột : “Chính là lúc em thích Đường Ninh…”

Tôi và đều hiểu rõ, ngay đó, giọng điệu trở nên vội vã: “ bây giờ thực sự thích nữa. Cái gọi là thích chỉ là sự hối tiếc và hoài niệm vì mất bạn duy nhất hồi nhỏ mà thôi. Kể từ khi thái độ của em đổi, còn tìm những cái cớ tồn tại để qua loa xa lánh , lờ mờ nhận gì đó đúng. Cũng chính từ lúc đó, bắt đầu đặc biệt quan tâm đến em, cảm xúc của đều em chi phối. Nhìn em thiết với khác thật sự chướng mắt, đặc biệt là cái tên Lục Xuyên! Lúc đó phân hóa , mà vẫn ranh giới với em, cứ dính sát em như , em dính pheromone khó ngửi của . Em phân hóa nên ngửi thấy thì thôi, là Alpha mà điều đó ý nghĩa gì ?”

Loading...