Cùng phòng với nyc là cảm giác như thế nào!!! - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-12-17 15:14:56
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Dự cúi mắt, hàng mi rậm che lấp ánh . Mãi lâu , giọng nhỏ như muỗi vo ve của vang lên: "Kỳ Xuyên... tớ khổ sở lắm."

Ngọn lửa giận dữ trong lòng chợt tắt lịm. Cổ họng nghẹn , mặt : "Lần bỏ qua. Lần còn điên nữa là tớ giận thật đấy."

Nói phóng xuống giường, dám ánh mắt đang cầu cứu của . là Cố Dự quá hiểu cách khiến mềm lòng - đôi mắt ướt át, lông mi rủ xuống, giọng yếu ớt đầy bất lực. Mỗi như thế, thể cưỡng .

Trong nhà vệ sinh, đôi môi sưng đỏ trong gương, chỉnh trang phục. Vừa bước thấy Cố Dự ườn gối dọn, giọng lười nhác: "Đi ăn ?"

Tôi lờ , cầm điện thoại bước cửa. Đôi chân dài của dễ dàng đuổi kịp. 

"Đáp lời tớ một tiếng , Kỳ Xuyên." 

Suốt dọc đường, cứ lảm nhảm ngừng dù im thin thít.

Dừng chân ở góc vắng, sang quát: "Cố Dự! Cậu hiểu tiếng ? Tôi chúng kết thúc ! Đừng đến gần nữa!"

Cố Dự im, đôi con ngươi đen láy như dán chặt trong. Hồi lâu , giọng run rẩy: "Tớ chấp nhận. Cậu tớ đang gặp bác sĩ tâm lý, đang uống t.h.u.ố.c điều trị mà. Tớ sẽ sửa đổi, cho tớ thêm cơ hội nữa, ?"

"Tớ đó làm đau... Cậu giận là đúng. xin đừng lạnh nhạt thế..."

Trái tim thắt . Tôi vẫn yêu Cố Dự, nhưng càng hiểu chúng hợp. Cậu cần một lúc nào cũng trong tầm kiểm soát, còn thì thể.

Suốt thời gian qua, đ.á.n.h mất mối quan hệ vì . Bạn bè dám gặp riêng, mỗi vui vẻ là hằm hè. Về nhà giận dỗi, nếu dỗ dành là bạn gặp họa.

Tôi thở dài, thẳng đôi mắt đang van lơn : "Chúng hợp. Một tháng yêu , gây chuyện mười lăm . Dù tha thứ , sang tháng đổ vỡ. Thôi, chia tay trong hòa bình ."

Không đợi kịp phản ứng, đẩy bỏ , để bóng hình tái nhợt phía .

Có lẽ lời của tác dụng. Sau hôm đó, Cố Dự đến gần nữa, thậm chí còn chủ động giữ cách.

Dù bạn cùng phòng chúng từng là yêu cũ, nhưng họ cũng bàn tán. Cuộc sống đại học của cứ thế trôi qua êm đềm.

Cho đến một hôm, đường từ lớp về ký túc xá, Từ Kiều - bạn mới quen gần đây - vồn vã khoác vai từ phía :"Kỳ Xuyên, chung ?"

Tôi khẽ nhíu mày, quen với những cử chỉ mật kiểu . Ngay cả Cố Dự - cảm tình từ ánh đầu tiên - cũng ba tháng làm bạn mới dám ôm vai như thế.

Đang định gỡ tay Từ Kiều , liếc thấy Cố Dự lan can cách đó xa. Ánh mắt âm trầm khó hiểu, con ngươi đen ngòm chằm chằm và Từ Kiều.

Những gặp tình huống tương tự, Cố Dự xông tới giật phắt tay khác . Tôi dỗ dành đủ kiểu mới chịu buông.

Lần , Cố Dự vẫn cau mày nghiến răng, hai nắm đ.ấ.m siết chặt như sắp lao tới đ.ấ.m Từ Kiều. lẽ vẫn nhớ lời dặn, im như tượng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cung-phong-voi-nyc-la-cam-giac-nhu-the-nao/chuong-2.html.]

Không giải thích ngay, Từ Kiều sẽ gặp rắc rối. Tôi vội vã hất tay Từ Kiều, bước về phía Cố Dự. Cậu yên, đôi mắt đen kịt dán chặt , ngầm lặn đó là cơn cuồng nộ đang kìm nén.

Hít sâu một , lên tiếng: "Tớ và Từ Kiều gì. Vừa chỉ là sơ ý, đừng gây khó dễ cho ."

Cố Dự lạnh, nửa lời. Tôi vội đuổi theo. Tôi quá hiểu tính , trả lời tức là vẫn còn giận.

"Cố Dự, chứ!"

Cậu im lặng. Tôi đành lẽo đẽo theo dỗ dành: "Đừng giận nữa. Tớ và Từ Kiều thật sự như nghĩ. Dù chúng cũng là quá khứ , đừng vì tớ mà làm tổn thương bạn bè."

"Cố Dự, ? Từ Kiều ..."

Cổ tay siết đau, Cố Dự lôi xềnh xệch phòng chứa đồ. Cậu đè cánh cửa, cúi đầu hôn môi một cách thô bạo. Tôi giãy giụa.

Úi...

Bàn tay lớn đè gáy khiến thể né tránh. Nụ hôn mang tính xâm lược nặng trịch như thiêu đốt tất cả phẫn nộ, khiến nghẹt thở.

Rất lâu , Cố Dự buông . Đôi mắt đỏ ngầu, hàm răng nghiến ken két:

"Từ Kiều, Từ Kiều, Từ Kiều! Lúc nào cũng liên mồm gọi tên , còn mong tớ tha? Phải mất bao lâu làm bạntớ mới ôm ? Thằng ch.ó má Từ Kiều là cái thá gì mà hơn tớ? Kỳ Xuyên, thích ?"

Ánh băng giá như xuyên thấu : "Trả lời tớ! Cậu lòng đúng ?"

Ánh mắt điên cuồng hơn khi khiến lạnh sống lưng. Nếu thừa nhận, Từ Kiều chắc chắn gặp nguy. Cố Dự điên thật .

Tôi vội vàng đáp: "Không! Tớ thích ! Cố Dự, bình tĩnh !"

Tôi ôm đầu áp n.g.ự.c , tay nhẹ nhàng vỗ về. Giọng dỗ dành: "Tớ và quan hệ gì . Đừng nóng giận nữa, A Dự , đừng hấp tấp..."

Cố Dự im phăng phắc trong vòng tay . Mãi lâu mới cất tiếng "Ừm" đầy uất ức.

Ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ dần tắt, chỉ còn chút dư huy. Cố Dự bình tĩnh trở , nhưng vẫn ôm chặt lấy chịu buông , giở trò hư hỏng.

Tôi giải thích chuyện giữa và Từ Kiều, lúc nãy . Mỗi khi Cố Dự nổi giận, đều chẳng lời nào.

"Vậy... thể gây khó dễ cho Từ Kiều ?"

Cố Dự giả vờ thấy. Tôi cũng sốt ruột, cứ thế ôm .

Mãi , mới ngẩng đầu lên. Vẻ đỏ ngầu trong mắt biến mất, chăm chú: "Tiểu Xuyên, tớ thực sự tức. Nếu tớ động đến , đền bù cho tớ."

Loading...