CƯNG CHIỀU - Chương 4: Cưng chiều
Cập nhật lúc: 2025-03-07 05:29:25
Lượt xem: 762
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
6
Tống Thần cao hơn Chu Nhiên nửa cái đầu, ánh mắt nhìn xuống đối phương như thể đang nhìn một kẻ đã c.h.ế.t hoặc một con mồi đang hấp hối.
Chỉ trong một khoảnh khắc, Chu Nhiên gần như bị dọa đến mềm nhũn, vô thức thả lỏng tay.
Tôi nhanh chóng thoát khỏi vòng tay của hắn, chạy đến bên cạnh Tống Thần.
Hít vào mùi xà phòng quen thuộc, tôi dần cảm thấy bình tĩnh lại.
Chu Nhiên nhận ra vừa rồi mình đã chột dạ, vội dựng lên vẻ hống hách:
"Mày chính là thằng bạn trai công nhân của Trần Đường à? Tao đang định tìm mày đây."
Tống Thần lạnh lùng liếc nhìn hắn.
"Ra ngoài."
Anh kéo tôi ra khỏi quán cà phê, Chu Nhiên chửi thề một tiếng, lập tức đuổi theo.
Một nhóm bạn học cũng tò mò đi theo xem kịch hay.
Buổi trưa, hẻm nhỏ vắng tanh.
Tống Thần kiểm tra tôi từ đầu đến chân, xác nhận tôi không bị thương, mới cúi xuống khẽ dặn dò:
"Ngoan, quay lưng lại, không được nhìn."
"Anh… anh định làm gì?"
Chu Nhiên có chút sợ hãi, nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ:
"Nếu mày dám động vào tao, tao kiện mày đến sạt nghiệp, tin không?"
Tống Thần bình thản bước lên một bước, động tác có vẻ tùy tiện, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo đến đáng sợ.
Chu Nhiên lập tức mất sạch khí thế, vội chạy về phía đầu hẻm.
Đến khi nhận ra Tống Thần không đuổi theo, hắn tự trấn an, vuốt tóc, quay sang khoe khoang với bạn học:
"Hề hề, nhát chết! Tao biết ngay hắn ta không dám đánh mà…"
Nhưng câu nói còn chưa dứt, đã nghẹn lại giữa chừng.
Tôi không muốn Tống Thần vì một kẻ cặn bã mà dính vào rắc rối.
Hơn nữa, tôi thực sự hoảng sợ, muốn anh ở bên cạnh.
Vì vậy, ngay khi anh bước lên, tôi giữ c.h.ặ.t t.a.y anh, chỉ vào môi mình, ra hiệu rằng tôi không thể nói.
Tống Thần cúi đầu nhìn tôi, giọng nói khẽ trầm xuống, bất đắc dĩ:
"Ngay bây giờ sao?"
Khoảnh khắc tiếp theo—
Ngũ quan của anh phóng đại trước mắt tôi.
Anh ôm lấy gáy tôi, dịu dàng hôn xuống, quét qua từng góc trong khoang miệng.
Tôi đỏ mặt, vùi đầu vào n.g.ự.c anh, giọng nói nhỏ xíu:
"Tống Thần… chúng ta về nhà đi."
“Được”
Tôi để Tống Thần nắm tay dắt đi, lướt qua Chu Nhiên.
Ánh mắt đỏ hoe, đôi môi hắn run rẩy đến mức không nói nên lời:
"Mày… hai đứa chúng mày..."
Tống Thần cắt ngang, giọng điệu lạnh lùng đến mức khiến người khác rét run:
"Mày nên cảm ơn luật pháp đã cứu mày một mạng."
Chúng tôi rời đi được một lúc, nhưng vẫn có thể lờ mờ nghe thấy từ trong con hẻm vọng ra một tiếng gào rú đầy phẫn nộ:
"M/ẹ kiếp!"
…….
Về đến nhà, tôi lập tức chú ý đến tấm nệm mới trong phòng ngủ, trải lên chiếc giường gỗ cứng cáp ban đầu. Trên bàn còn có vài túi mua sắm của các thương hiệu thời trang nữ.
Tôi bắt đầu ngẫm nghĩ ra vấn đề:
"Tống Thần, có phải anh đã cố tình tan làm sớm để mua những thứ này không? Hôm nay anh xuất hiện ở quán cà phê, cũng là vì muốn đến trường đón em, đúng không?"
Tống Thần lười biếng tựa vào cạnh bàn, giọng điệu nhàn nhạt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/cung-chieu-vriq/chuong-4-cung-chieu.html.]
"Thấy trên đường, tiện tay mua thôi."
Tôi cạn lời.
Mới hôm qua tôi than phiền giường cứng, hôm nay anh lại "tình cờ" thấy nệm.
Cái sự "tiện tay" này có phải quá trùng hợp rồi không…
Sau khi thay đồ mới, tôi xoay một vòng trước mặt Tống Thần.
^^
Người đàn ông tắt điếu thuốc trên đầu ngón tay, ánh mắt sâu thẳm nhìn tôi:
"Thích không?"
Tôi gật đầu lia lịa.
Khoé môi Tống Thần hơi nhếch lên, ý cười ẩn hiện:
"Anh còn tưởng em sẽ chê."
Nhớ lại cách đối xử của Trần Đường với Tống Thần trong nguyên tác, tôi hít sâu một hơi, sau đó sà vào lòng anh làm nũng:
"Tống Thần, anh giỏi thật đấy! Không chỉ kiếm tiền giỏi, còn biết làm việc nhà, nấu ăn cũng ngon nữa. Ngay cả mắt thẩm mỹ chọn quần áo cũng tốt như vậy! Anh còn không cần dùng thước dây đo số đo của em, vậy mà vẫn mua đúng kích cỡ!"
Nói xong, tôi đột nhiên nhận ra—
Anh đã sớm dùng bàn tay mình để đo đạc từng đường cong trên cơ thể tôi rồi.
Tôi lặng người giây lát, cố đổi chủ đề:
"Nhưng... quần áo này có phải quá đắt không? Gần như bằng cả tháng lương của anh rồi..."
Tống Thần búng nhẹ vào trán tôi, giọng trầm thấp nhưng mang theo vẻ nghiêm nghị:
"Ngoan, anh thích tiêu tiền vì em."
"Từ giờ trở đi, mỗi tháng anh cho em bao nhiêu tiền tiêu vặt, em phải tiêu hết, không được dư lại, nghe rõ chưa?"
Tôi nhìn anh chằm chằm.
Hung dữ quá!
Bá đạo quá!
Nhưng... thích thật đấy.
Từ đó, Tống Thần ngày càng bận rộn, công việc nhiều lên trông thấy.
Có lần anh về nhà rất muộn, tôi vẫn chưa ngủ, tiện tay mở điện thoại của anh ra, thấy đoạn tin nhắn trong nhóm bạn công nhân.
Từ sau lần gặp mặt ở quán cà phê, Chu Nhiên liên tục dùng quan hệ của gia đình để chèn ép Tống Thần.
Chỉ trong vòng một tháng:
Hai lần phanh xe máy của Tống Thần đột nhiên hỏng mà không rõ lý do.
May mà anh kịp thời khống chế, không xảy ra tai nạn. Nhưng anh vẫn bị ngã xuống mương, trầy xước khắp người.
Công việc ở quán bar bị mất.
Trên công trường, anh luôn bị đẩy đi làm những công việc bẩn thỉu, nặng nhọc nhất.
Nhưng điều làm tôi đau lòng nhất là—
Tống Thần chưa từng kể với tôi những chuyện này.
Thậm chí, số tiền tiêu vặt anh cho tôi mỗi tháng vẫn đều đặn tăng lên.
Trong nhóm chat công trường, mấy người bạn của anh không nhịn được nữa, đồng loạt khuyên nhủ:
"Tống ca, thằng nhóc họ Chu đó chơi hiểm quá, chúng ta không đấu nổi với nó đâu. Hay là anh với chị dâu chia tay đi?"
"Đúng đó, chị dâu nhìn kiểu tiểu thư quen được cưng chiều, cũng không phải người chịu khổ. Bao nhiêu năm nay anh nuôi cô ấy cũng coi như tận tình tận nghĩa rồi, không cần vì cô ấy mà hủy hoại chính mình."
"Hơn nữa, nếu chị dâu theo thiếu gia nhà họ Chu, cũng đâu có thiệt thòi gì, nói không chừng bây giờ cô ấy đã thành 'Chu thiếu phu nhân' rồi."
"Tống ca, em biết một cô gái tên Tô Hi, xinh đẹp, tính tình tốt, quan trọng nhất là không làm bộ làm tịch, cũng chịu khổ giỏi lắm. Hay là... để em giới thiệu cho anh?"
Tôi sững người, tim chợt đập mạnh.
Dù rằng Tống Thần đã từ chối tất cả, nhưng cái tên Tô Hi cứ vang vọng trong đầu tôi.
Hóa ra, dù thế nào đi nữa...
Nữ chính vẫn sẽ xuất hiện bên cạnh anh sao?
.....
(Cập nhật truyện mới mỗi ngày tại F.B HOA VÔ ƯU. Follow ngay để không bỏ lỡ!)