“Trông khá lực lưỡng, em thì chắc chịu nổi, nghỉ ngơi cũng thôi.”
Tôi nhấp bàn phím định giải thích thì Lục Ưng bất ngờ đẩy cửa bước .
Vốn là mang đồ uống cho , nhưng điện thoại trong tay .
Hắn rõ đang nhắn gì, nhưng thấy hiển thị liên lạc của đàn chị.
Mặt Lục Ưng lập tức tối sầm .
“Không cho em tìm cô , em lén liên lạc?”
Ánh mắt dành cho đầy nguy hiểm.
Tôi hoảng hốt vẫy tay.
“Không , em và đàn chị, bọn em chỉ…”
Chưa hết câu, Lục Ưng dùng môi bịt kín miệng .
Giọng đầy vẻ giận dữ, thở gấp gáp.
“Em khiến nhịn mà xử lý em.”
Thân phận trai thẳng của chấm dứt trong đêm đó.
Trong lúc đó, điện thoại Lục Ưng reo liên tục.
Lần ngay.
Tôi đó là cuộc gọi từ ông chủ của .
Số liên lạc duy nhất trong điện thoại Lục Ưng ngoài .
Mỗi chuông reo, bất kể lúc nào, ở , đều lập tức bắt máy.
hôm nay, phớt lờ cuộc gọi.
Hình như gì thì cũng thoát .
Đến khi nóng bừng, mắt mờ , khóe mắt đẫm lệ, Lục Ưng mới xong việc chạy xa gọi cho ông chủ.
Lục Ưng cách một , cố ý nhỏ giọng tránh thấy.
Tôi giấu nửa mặt chăn, uốn éo vươn dỏng tai lên. thấy Lục Ưng - luôn trung thành với ông chủ - dối đầu tiên.
“Xin ông chủ, bất tài, thương , xin cho thêm chút thời gian.”
Bị thương?
Hắn thương chỗ nào?
Tôi thấy lúc nãy còn hung hăng lắm mà!
Tôi bỗng thấy tò mò về công việc của Lục Ưng.
Công việc gì mà thể xin nghỉ lâu thế?
Dù đây thương thật, nhưng dối?
Chỉ đơn giản là làm nên lừa ông chủ thôi ?
Tôi đang nghĩ vẩn vơ thì Lục Ưng cúp điện thoại .
Tôi uất ức thu trong chăn.
"Em và đàn chị mật như nghĩ!"
Lục Ưng ngước mắt . Tôi tiếp tục .
"Đàn chị là em định giới thiệu cho làm bạn gái, nên em mới đưa chị về nhà. Giữa em và chị gì thật!"
"Vậy nên ... nên ..."
Lục Ưng bình thản xong, hỏi dồn.
"Vậy nên làm ?"
"Vậy nên vô cớ đè em! Em và chị tư tình gì!"
Tôi hét nhỏ, Lục Ưng nuốt nước bọt.
Hắn dí sát mặt tai .
"Dù em và cô gì , vẫn sẽ đè em."
Tôi coi là em.
Thế mà suốt ngày ngủ với !
Lục Ưng dí sát gần, mặt cũng ửng hồng.
Hắn ngả đầu .
" vì em và cô gì, em thể làm việc ."
Thế là Lục Ưng giữ nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cui-nguoi-nhat-xa-phong-toi-mat-trinh/chuong-5.html.]
Sau gặp đàn chị ở công ty. Chị hỏi trả lời tin nhắn. Tôi đỏ mặt. Chị nheo mắt.
"Chắc chắn cái vẻ mặt là do yêu chiều xong."
"Không ."
Tôi vội che giấu, còn tổng kết bằng một câu.
"Em gay."
Dạo gần đây Lục Ưng thường nấu cơm chờ tan làm về nhà, thường gắp thức ăn mời mọc .
Lúc tắm, cũng chuẩn sẵn nước nóng.
Bề ngoài thì đúng kiểu chồng mẫu mực.
Tôi bình luận gì về điều .
Giữa đàn ông với thì tình cảm chân thành ?
hôm nay tan làm về, Lục Ưng ở nhà.
Tôi sang phòng lấy đống quần áo đang gấp dở của thì thấy bàn một túi hồ sơ mở.
Hình như tấm ảnh lộ ở góc cùng là ảnh chân dung của .
Tôi rút bộ ảnh bên trong .
Thứ trải mặt là vô bức ảnh chụp lén trong suốt mười năm.
Tôi sững .
Trong túi hồ sơ ghi đầy đủ tiểu sử của . Cạnh tấm ảnh thẻ là bộ thông tin chi tiết và phân tích về .
Tôi bóc trần .
Tôi run rẩy lật từng trang.
Vậy vụ Lục Ưng tự t.ử trong phòng tắm ngẫu nhiên, tất cả đều trong kế hoạch của .
Vậy danh tính thực sự của là…
Đằng tiếng va khung cửa.
Tôi cầm tài liệu , ánh mắt và Lục Ưng chạm .
Hắn chỉ ngây một giây ngay lập tức trầm mặt.
Ánh mắt Lục Ưng lạnh lẽo, giọng trở nên lạnh nhạt, toát lên vẻ cảnh giác với .
"Em hết ?"
Bầu khí đột nhiên trở nên lạnh giá, vẻ mặt Lục Ưng khó coi.
“Sớm muộn gì cũng phát hiện thôi.”
“Vì em thấy .”
“ , đúng như những gì em thấy, ....”
“Thì thầm thích em từ sớm như .”
Hoá phận của Lục Ưng là thầm thương trộm nhớ .
Tôi ngắt lời , Lục Ưng giật .
“Cái gì?”
“Anh thích em từ thời học sinh, còn giữ tấm ảnh mười năm của em, còn nhớ nhiều sở thích của em đến thế.”
Kể từ khi đến thế giới trong sách , bao năm qua, sống như một NPC. Chưa ai quan tâm đến .
Trái tim rung động.
“Lục Ưng, thích em vì điều gì ?”
Lục Ưng với vẻ mặt phức tạp. Hắn dần thả lỏng vai và cổ.
“Tối nay...em ăn gì? Anh nấu cho.”
Trước đây bài xích tình cảm giữa đàn ông với .
sự chân thành của Lục Ưng làm rung rinh.
Có một âm thầm thích , quan tâm như . Dù là đàn ông thì cũng đến nỗi thể chấp nhận.
Thế nên bắt đầu chấp nhận sự mến mộ Lục Ưng dành cho .
Cũng còn quá bài xích việc nấu ăn cho .
Sau giờ làm, đều chấp nhận hết.
những ngày tưởng chừng yên bình , điện thoại của Lục Ưng ngừng reo.
Chuông reo ngày càng gấp, như đang thúc giục lấy mạng.
Vẻ mặt của Lục Ưng cũng ngày càng bất mãn.