Trận chiến vô cùng kịch liệt.
Nhân lúc Tôn Tổng ôm miệng không nói nên lời, Hứa Phiêu Phiêu với khuôn mặt sưng vù như đầu heo lớn tiếng nói:
"Là hắn ta ngày nào cũng muốn c.h.ế.t trên giường tôi chỉ để tôi sinh con trai cho hắn, hắn ta nói hai người chỉ có một đứa con gái, không thể để cho con nhỏ ăn bám đó hưởng hết số tài sản kếch xù này. Sau khi tôi mang thai, hắn ta cho tôi làm giám đốc, nói công ty này tôi muốn làm gì thì làm. Cô không biết đâu, hắn ta còn lén mua cho cô mấy cái bảo hiểm nhân thọ giá trị cao, chỉ cần con tôi vừa chào đời, chính là ngày c.h.ế.t của cô, đến lúc đó toàn bộ tài sản sẽ thuộc về con trai tôi."
Mẹ tôi vội vàng đỡ vợ Tôn Tổng đang sắp ngất xỉu vì tức giận.
Tôn Tổng không còn quan tâm đến cái răng của mình nữa, chân tay mềm nhũn không đứng dậy được, chỉ có thể bò đến túm lấy gấu áo vợ.
"Vợ à, tất cả đều là giả, lời con tiểu tam này sao có thể tin được."
Hình như thật sự không nghĩ ra được lời nào để biện minh nữa, ánh mắt Tôn Tổng bỗng nhiên chạm phải tôi.
Mắt ông ta sáng lên, chỉ vào tôi nói.
"Vợ à, còn con đĩ thối tha kia nữa, nó là đồng bọn với con tiểu tam này, chúng nó muốn chia rẽ tình cảm của chúng ta, nhân cơ hội leo lên vị trí cao hơn. Vợ à, dù có nhiều cám dỗ đến đâu, anh cũng chỉ yêu mình em thôi."
Lần này, vợ Tôn Tổng cuối cùng cũng đáp lại.
Cô ta giơ tay lên, tát mạnh vào mặt Tôn Tổng một cái.
Không ngờ cô ta lại có sức mạnh như vậy, chiếc răng thứ hai cũng bay ra ngoài.
"Đó là thiên kim tiểu thư nhà họ Tống đấy, đồ mù mắt."
Mẹ tôi kéo chiếc túi Hermes Himalaya của mình sang một bên, sợ dính máu.
"Ôi chao, xem ra ông có ý kiến rất lớn với con gái rượu duy nhất của tôi và lão Tống, yên tâm, những chuyện này tôi sẽ nói hết với lão Tống."
Tôn Tổng run rẩy đưa tay định chỉ vào tôi, bị vợ ông ta đạp sang một bên.
Tôi vô cùng ngây thơ lẩm bẩm, "Vừa nãy tôi đã nhắc nhở ông rồi mà, tôi cũng thấy ông quen quen đấy."
Sáng hôm sau, tôi đã nhận được số lương mình đáng được hưởng.
Không còn con chuột c.h.ế.t Hứa Phiêu Phiêu nữa, mọi thứ đều trở lại quỹ đạo.
Đến công ty, tôi lập tức sững sờ.
Chỗ ngồi đơn sơ, thậm chí là tồi tàn của tôi, lúc này chất đầy quà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/cuc-pham-chon-cong-so/chuong-8.html.]
Trên đó dán những tờ giấy nhỏ, viết đầy lời chúc phúc, cuối cùng không quên ghi rõ tên người tặng.
"Chào buổi sáng, Tống Khả."
"Thấy cô thích ăn đồ ngọt, tôi vừa hay có thẻ thành viên của cửa hàng đó, tặng cô dùng cho tiện."
"A, Tống Khả, hôm nay cô mặc đồ đẹp quá."
Một khi thân phận được tiết lộ, thái độ của đồng nghiệp đối với tôi cũng thay đổi 180 độ.
Nịnh nọt tôi còn hơn cả lúc trước nịnh nọt Hứa Phiêu Phiêu.
Có đồng nghiệp chỉ vào văn phòng trống trơn của Hứa Phiêu Phiêu hỏi tôi có ngồi vào vị trí đó không.
Tôi lắc đầu, "Đã có người được chọn rồi, chắc cô ấy sắp đến rồi."
Giây tiếp theo, đúng 9 giờ, một người vội vã chạy vào từ ngoài cửa.
Thấy tôi, mắt cô ấy sáng lên, nhanh chóng bước tới.
"Đại tiểu thư, bánh bao nhỏ, cháo hải sản đều đủ cả rồi, trên đường tắc đường nên tôi phải đạp xe đạp công cộng đến đây."
Tôi lấy khăn giấy lau mồ hôi cho cô ấy, "Đã bảo cô không cần cảm ơn tôi rồi mà, đi xe của tôi cho thoải mái."
Cô gái cười híp mắt nhìn tôi, "Nhận tiền của người, thay người giải quyết việc."
Giọng nói của chúng tôi vang vọng khắp văn phòng.
Những người ngồi đây đều là nhân viên lâu năm, đương nhiên nhận ra cô gái đang nói chuyện với tôi chính là 'trùm' doanh số bị Hứa Phiêu Phiêu đuổi việc trước đây.
Cũng là người giúp việc nhà cho tôi trong mấy tháng qua.
"Cô ấy chính là giám đốc mới của chúng ta, mọi người hoan nghênh nào."
Giữa những tràng pháo tay, tôi thấy mắt cô ấy đỏ hoe.
Tôi liền ghé sát tai cô ấy nhỏ giọng nói: "Cố gắng làm việc thật tốt nhé, tôi vẫn thích gọi cô là 'trùm' doanh số hơn."