Tôi trực tiếp đứng dậy hất tay bẩn của cô ta ra, xịt khuẩn khắp hộp bánh rồi mới lấy lại.
"Còn chưa lên giường mà đã bắt đầu nằm mơ rồi, giấc ngủ của chị thật ngon."
Nhanh chóng mở hộp bánh ra, tôi nôn nóng nếm thử một miếng, lại thêm khuôn mặt đen sì của Hứa Phiêu Phiêu làm nền, càng thêm ngon miệng.
Hứa Phiêu Phiêu bất mãn lớn tiếng chất vấn tôi: "Tống Khả, tôi là bà bầu đấy!"
Tôi chống cằm nhìn cô ta: "Ồ, rồi sao? Hay là chị báo cảnh sát đi. Cứ nói là đến đây xin ăn mà tôi không cho chị."
"Cô... cô..."
Cô ta chỉ vào tôi, mãi mà không nói được một câu hoàn chỉnh.
Thể diện bị tôi giẫm nát dưới chân, Hứa Phiêu Phiêu không thể ở lại được nữa, xách túi lên rồi tức giận bỏ đi.
Những người khác ăn uống no say, cuối cùng cũng có thể tan làm.
Tôi dọn dẹp đồ đạc đi phía sau, rõ ràng trong thang máy còn chỗ trống, nhưng thấy tôi đến, những người bên trong vội vàng ấn nút đóng cửa.
Cuối cùng, trong hành lang rộng lớn chỉ còn lại tôi và Tiểu Nam, đồng nghiệp đã kéo tôi lại trong phòng họp.
Cô ấy nhìn tôi mấy lần, lại quay đầu lại xác nhận thật sự không còn ai nữa mới nói:
"Cô vẫn nên tặng quà cho Giám đốc Hứa, rồi xin nghỉ việc đi. Cô đừng coi thường chuyện này, cô ta có rất nhiều cách để xử lý người khác. Nếu cô ta giở trò gì với lý lịch của cô, thêm mắm dặm muối nói xấu cô với những công ty khác, thì đến lúc đó cô sẽ không tìm được việc đâu."
Tôi tỏ vẻ thờ ơ: "Ngành kinh doanh dựa vào doanh số và năng lực, tất cả đều dựa vào bản lĩnh."
Tiểu Nam lắc đầu: "Cô quá ngây thơ rồi, người bán hàng giỏi nhất trước đây của chúng ta đã bị cô ta đuổi việc rồi."
Nghe Tiểu Nam kể, người bán hàng giỏi nhất trước đây cũng là một cô gái trạc tuổi tôi.
Nhưng năng lực nghiệp vụ cực kỳ xuất sắc, một mình đạt được 2/3 doanh số của cả công ty.
Bị Hứa Phiêu Phiêu nhắm vào, ra lệnh cho cô ấy mỗi tháng phải đưa cho cô ta 7 đơn hàng, cô ấy không đồng ý.
Hứa Phiêu Phiêu cũng không trực tiếp đối đầu, chỉ là có lần tiếp xúc với một khách hàng mới, cô ta chủ động đề nghị đi cùng để học hỏi, còn nói sẽ không tranh công.
Chính là lần đó, Hứa Phiêu Phiêu đã bỏ thuốc k.í.c.h d.ụ.c vào rượu của cô ấy.
Cô ta còn cố tình duỗi chân ngáng chân cô ấy khi cô ấy đang đứng không vững.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/cuc-pham-chon-cong-so/chuong-4.html.]
Cô ấy vô tình ngã vào lòng đối tác, thật trùng hợp là vợ của đối tác lại xông vào bắt quả tang, đánh cô ấy một trận.
Sau đó, Hứa Phiêu Phiêu lan truyền tin đồn khắp nơi, nói rằng doanh số của cô ấy đều là do ngủ với người khác mà có được.
Luôn muốn leo lên vị trí cao hơn, thích nhất là phá hoại hạnh phúc gia đình người khác.
Mang tiếng xấu không thể gột sạch như vậy, cô ấy bị toàn ngành phong sát, không thể tìm được công việc tương tự nữa.
Ngay cả những công việc bình thường không liên quan, cũng bị Hứa Phiêu Phiêu phá hoại.
Tiểu Nam lại khuyên tôi: "Cô vẫn nên đi đi, cô ta sẽ hủy hoại cuộc đời cô đấy."
Tôi mỉm cười nói: "Cô có tin không, cuối cùng người chiến thắng sẽ là tôi."
Sau hôm đó, Hứa Phiêu Phiêu dường như đã thay đổi chiến lược.
Cô ta không nhằm vào tôi nữa, nhưng tôi lại bị cả văn phòng nhằm vào.
Chỉ vì Hứa Phiêu Phiêu nói rằng cô ta bị tôi chọc tức, cơ thể khó chịu, cần phải tăng cường dinh dưỡng.
Tiêu chuẩn bữa ăn từ 150 tệ tăng lên 200 tệ.
Ban đầu mỗi người mười ngày, bây giờ thành mỗi người mười hai ngày.
Trong văn phòng không còn ai nói chuyện với tôi nữa, thậm chí những người nóng tính còn hừ lạnh với tôi, hoặc cố tình va vào vai tôi khi đi trên đường.
Tôi không để tâm đến những trò trẻ con này, liều mạng làm việc để kiếm tiền hoa hồng.
Sắp đến sinh nhật lần thứ 50 của mẹ tôi, đúng vào mấy ngày sau khi nhận lương tháng tới, tôi muốn dùng tiền mình kiếm được để mua quà cho bà.
Tôi đã chọn xong rồi, một chiếc kính râm hai vạn tệ, đến lúc đó bà đi du lịch cùng bạn bè vào ngày Quốc khánh,
Nhất định sẽ là người đẹp nhất.
Trong khoảng thời gian này, Hứa Phiêu Phiêu luôn rất im lặng, thậm chí khi tôi ra ngoài gặp khách hàng.
Cô ta còn nói "cố lên" với tôi, bảo tôi làm việc thật tốt.
Nếu bỏ qua sự toan tính trong ánh mắt của cô ta thì không khí khá là hòa hợp.
Tôi biết cô ta sẽ không dễ dàng buông tha cho tôi như vậy, nhưng tôi không ngờ rằng, cô ta lại giở trò với tiền lương của tôi.