Cục Cưng Đáng Thương Mang Thai Bảo Bảo Của Ông Trùm Hào Môn - Chương 9

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-15 04:23:37
Lượt xem: 965

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tài xế của Phó Minh Nghĩa lái xe tuy tốc độ hề chậm nhưng vững vàng, hề cảm giác xóc nảy tăng tốc đột ngột. Điều giúp Ôn Đồng suốt cả quãng đường cảm thấy sợ hãi, thế nhưng trong lòng vẫn chất chứa đầy những nỗi lo âu.

Khi tài xế rẽ ngoặt, đôi chân đang tách của Ôn Đồng vô tình chạm sát . Khoảnh khắc , một luồng đau rát khẽ ập đến khiến vành tai đỏ bừng. Cậu bối rối làm , chỉ cúi đầu trân trân đôi chân .

---

Gia gia của Ôn Đồng đang cửa, lo lắng ngóng trông.

Một chiếc xe mà ông rõ thương hiệu, nhưng thể cảm nhận sự đắt đỏ và sang trọng, đang từ từ dừng mặt ông. Gia gia còn đang thắc mắc tại một chiếc xe như thế lái đến nơi đây, thì Ôn Đồng từ xe bước xuống.

"Gia gia."

"Đồng Đồng, cháu về cùng với trai?" Gia gia đ.á.n.h giá một lượt từ đầu đến chân, bấy giờ mới thực sự nhẹ lòng.

Ôn Đồng gì.

Gia gia lập tức hiểu vấn đề.

Ôn Đồng lẳng lặng theo lưng gia gia. Vừa mới đến sân, Ôn Hy tìm tới.

Gia gia vì thương xót Ôn Đồng mà kìm tiếng thở dài: "Tiểu Hy, cháu là trai, thể bỏ mặc Ôn Đồng một ở đó chứ?"

"Cũng may là ở nhà Phó , nếu là nơi khác mà cháu cũng bỏ rơi em nó như , lỡ xảy chuyện gì nguy hiểm thì làm ?"

Ôn Hy chẳng mấy để tâm, bĩu môi đáp: "Là cháu bỏ rơi nó ? Tại nó cứ ham ngủ mãi chịu dậy, mà bạn cháu việc gấp cần tìm, cháu thể ."

"Gia gia..." Ôn Đồng cảm nhận ông vốn luôn hiền từ đang thực sự tức giận, vội lên tiếng: "Con chuyện với trai."

Gia gia thừa hiểu đây chỉ là cái cớ để Ôn Đồng ông và Ôn Hy xảy xung đột, ông khẽ thở dài rời .

Sau khi gia gia khỏi, Ôn Hy nghiêm giọng hỏi: "Ai đưa em về ? Là chú Phó ?"

"Tài xế ạ."

Ôn Hy thầm mừng rỡ trong lòng, cảm thấy bản quá đa nghi. Phó Minh Nghĩa làm thể đích đưa đón loại như Ôn Đồng cơ chứ.

"Em với chuyện gì?"

"Anh hứa đưa em ... hóng gió."

"Anh thời gian, đợi lúc nào rảnh ." Ôn Hy lấy điện thoại , bắt đầu nhắn tin cho khác.

"Thực ," Ôn Đồng đau lòng , " xin em vì thấy c.ắ.n rứt lương tâm, mà là vì em cùng đến nhà chú Phó, đúng ?"

"Cho nên mới bỏ mặc em một ở đó mà ."

"Làm gì chuyện đó, thực sự là thời gian mà." Ôn Hy thu điện thoại .

Không hề rơi một giọt nước mắt nào, nhưng đôi mắt mang theo nỗi buồn bã của một sự ảo tưởng tan vỡ. Ánh mắt khiến Ôn Hy chợt thoáng nghĩ, liệu việc bỏ mặc Ôn Đồng ở đó sai thật .

Thế nhưng, đây vẫn thường xuyên làm những việc như mà.

Lúc nhỏ chơi trốn tìm, đợi Ôn Đồng trốn kỹ , cùng đám bạn lén lút bỏ , để một trốn trong thùng nước suốt cả ngày trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuc-cung-dang-thuong-mang-thai-bao-bao-cua-ong-trum-hao-mon/chuong-9.html.]

Đi du lịch xa, cắt đuôi một đường như , đợi đến khi bệt đường mà mới chịu xuất hiện.

Hắn làm nhiều trò đùa ác ý như thế. Dù lúc đó Ôn Đồng đau khổ, nhưng chỉ vài ngày , quên sạch mà lẽo đẽo theo gọi "ca ca".

Thế nên khi Ôn Đồng hỏi câu đó, theo bản năng định trả lời: "Chẳng đây vẫn thường làm thế ?"

"Em quen ?"

Tại tỏ đau lòng đến thế, cứ như thể thất vọng về .

lờ mờ cảm thấy, nếu trả lời như , lẽ Ôn Đồng sẽ bao giờ thèm để ý đến nữa.

"Dĩ nhiên là , là Tưởng Tụng việc gấp, để bố nên mới tìm giúp đỡ. Anh thấy em đang ngủ say quá nên mới nỡ gọi dậy."

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

"Em sẽ giận trai đấy chứ?" Ôn Hy ướm hỏi, "Thế , thứ Bảy tuần chắc chắn sẽ đưa em hóng gió, đưa em bờ biển, chúng cắm trại ?"

Ôn Hy cao hơn Ôn Đồng một chút, mỗi chuyện Ôn Đồng đều ngẩng mặt lên . Đây là đầu tiên cúi xuống chuyện với , thần sắc cũng mang theo sự chân thành mà Ôn Đồng từng thấy đây.

Ôn Đồng do dự một lát khẽ gật đầu.

Ôn Hy tìm đến Ôn Đồng thực chất là xem ai đưa về. Sau khi câu trả lời và dỗ dành xong Ôn Đồng, liền nhẹ nhõm rời .

Lời giải thích của Ôn Hy cũng khiến Ôn Đồng bớt buồn phiền hơn đôi chút.

Gia gia từ trong bếp , biểu cảm của Ôn Đồng là ngay Ôn Hy dỗ ngọt. Ông gì, lẳng lặng bếp tiếp tục làm việc.

Mọi khi, chú ch.ó Tùng Tùng đợi về đến nhà chạy đón, nhưng hôm nay lạ lùng thấy bóng dáng . Ôn Đồng hướng trong nhà gọi mấy tiếng, Tùng Tùng mới lững thững chạy .

Tùng Tùng sủa với hai tiếng, tới vẻ chắc chắn, xoay vòng quanh ngửi lấy ngửi để. Có vẻ như nó thích mùi hương nên bắt đầu c.ắ.n quần áo .

Ôn Đồng kéo ống quần đồng phục : "Tùng Tùng, Tùng Tùng, mày thế?"

Tùng Tùng chút hung dữ, c.ắ.n chặt lấy ống quần buông.

Ôn Đồng vờ giơ tay định đánh, nó cũng nhả . Cậu đành túm quần kéo lê nó phòng tắm.

Đợi đến khi Ôn Đồng cởi bỏ quần áo, Tùng Tùng mới khôi phục bình thường, dụi dụi chân .

Ôn Đồng thấy nhột, đuổi nó ngoài vặn vòi nước bắt đầu tắm.

Trước đây khi tắm, Ôn Đồng sẽ thoa sữa tắm khắp , tạo bọt xả sạch, quần áo sạch sẽ. Thế nhưng lúc , khi rửa sạch phần eo, tay bỗng khựng ở đó.

Việc tắm cho Tùng Tùng ở nhà mệt nên trong phòng tắm đặt một chiếc ghế nhỏ thấp. Ôn Đồng lúc đang đó, gương mặt đỏ bừng, run rẩy tách đôi chân , nơi dị dạng .

Lúc đầu cứ ngỡ là do gốc đùi đau, nhưng khi , khi lên xe, mới nhận nơi thực sự đau đớn là ở .

Từ khi còn nhỏ cơ thể khác biệt với . Ban đầu gia gia chỉ cho tắm chung với Ôn Hy, cũng cho phép bạn bè của Ôn Hy những hành vi vượt quá giới hạn với . Cho đến khi thấy trong sách giáo khoa hình ảnh nam sinh và nữ sinh bình thường trông như thế nào, Ôn Đồng mới bàng hoàng nhận cơ thể là một sự dị dạng.

Cậu vô cùng tự ti và cảm thấy nhục nhã vì cơ thể . Mỗi khi tắm rửa vệ sinh, luôn làm thật nhanh chóng, gần như bao giờ dám cảm nhận nơi đó. Thế nhưng cảm giác bỏng rát mãi chịu tiêu tan khiến buộc kiểm tra.

Chỉ mới liếc một cái, Ôn Đồng như kinh động mà khép c.h.ặ.t c.h.â.n .

---

*Hết chương 9*

Loading...