Cục Cưng Đáng Thương Mang Thai Bảo Bảo Của Ông Trùm Hào Môn - Chương 5

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-15 04:23:31
Lượt xem: 1,171

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời Xin Lỗi Của Ôn Hy

Ôn Đồng dắt Tùng Tùng trở về.

Ôn gia gia cắt sẵn dưa lưới cho .

Dùng tủ lạnh bảo quản thì quá lạnh, Ôn gia gia sợ Ôn Đồng đau bụng, nên dùng nước mát tự nhiên để ướp lạnh.

Ôn gia gia chọn một miếng to nhất đặt mặt .

Ôn Đồng Ôn gia gia nâng niu trong lòng bàn tay mà yêu thương, cũng hình thành tính cách ích kỷ tư lợi, cũng chia cho Ôn gia gia một miếng, và quên phần của Tùng Tùng.

“Không , tuy gia gia hiểu, nhưng gia gia ủng hộ cháu, gia gia tiền tiết kiệm, thể nuôi cháu đến già, chúng cần tiền của họ.”

Ôn gia gia xoa đầu Ôn Đồng, áy náy xót xa .

Ông già , Ôn Đồng còn quá nhỏ, cho nên mới bắt nạt như .

Học phí của Ôn Đồng họ bỏ một đồng nào, nghĩa vụ phụng dưỡng cũng , dựa mà bắt Ôn Đồng lời họ chứ.

Ôn Đồng ăn nữa, hai cánh tay gầy guộc đặt bàn, cạy cạy lớp vỏ phần thịt dưa.

“Họ, ép cháu nữa .”

Ôn gia gia đợi Ôn Đồng tiếp, với tính cách của họ, thể đột nhiên đổi chủ ý chứ.

“Bạn của ca ca đến làm khách, chú chuyện …”

“Bạn của ca ca,” Ôn gia gia nhớ , “Là Phó ?”

Gần đây sự chú ý của hai vợ chồng họ bao gồm cả Ôn Hy đều đổ dồn Phó Minh Nghĩa, khiến Ôn gia gia cũng chút hiểu về , sự giàu và địa vị đều cao, cùng một tầng lớp với họ.

“Cậu giúp cháu khuyên họ ?” Ôn gia gia cảm thấy kỳ lạ.

Nếu họ ép buộc là Ôn Hy, thì Phó Minh Nghĩa giúp Ôn Hy khuyên Ôn phụ Ôn mẫu thì cũng chẳng gì.

Ôn Đồng đối với Phó Minh Nghĩa mà , dường như chỉ là một quan trọng, tại giúp chứ.

“Vâng.”

“Chú .”

“Không chỉ giúp cháu khuyên họ, chú còn Tùng Tùng là bạn của cháu.”

Người khác chỉ , đây là ch.ó của ? Không ai , đây là bạn của ? Điều khiến Ôn Đồng cảm nhận thực sự yêu thích động vật, tôn trọng và cũng tôn trọng Tùng Tùng.

“Cháu cảm thấy ?”

Đây vẫn là đầu tiên Ôn gia gia thấy những lời như từ miệng Ôn Đồng.

Từ đó thể thấy, phẩm hạnh của đối phương chắc hẳn tồi.

“Quả thực.” Ôn gia gia mỉm , “Trước đây chẳng còn tặng quà cho cháu , bây giờ giúp cháu một việc lớn.”

“Gia gia dạy cháu thế nào, khác đối xử với cháu như , cháu nên làm gì.”

“Cháu nên cảm ơn chú ,” Đôi mắt Ôn Đồng sáng lên, ngay đó trở nên khổ não, “ mà, cháu sợ…”

Ôn gia gia bất đắc dĩ: “Cháu , cháu sợ .”

“Nếu một khiến cháu cảm nhận thiện ý, cháu sợ chứ?”

Ôn Đồng quả thực cảm nhận thiện ý từ , nhưng sự sợ hãi khi đối mặt với cũng là giả.

Dường như là xuất phát từ bản năng, khiến cảm nhận những thứ ẩn giấu lớp thiện ý đó.

“Có Đồng Đồng nhát gan quá .” Ôn gia gia bắt đầu lo lắng, “Gia gia và ca ca thể mãi ở bên cạnh cháu , nếu cứ nhát gan như thì làm .”

Ôn Đồng biện minh, , sự sợ hãi của đối với Phó Minh Nghĩa là sự sợ hãi đối với lạ, mà là một loại sợ hãi khác mà rõ nhưng lờ mờ cảm thấy .

bây giờ so với việc biện minh điều , càng buồn bã hơn vì câu thể mãi ở bên của Ôn gia gia.

“Không .”

Ôn Đồng nhào lòng Ôn gia gia, nhíu mày như sắp : “Không xa gia gia .”

Ôn gia gia thở dài một tiếng, càng thêm xót xa: “Đứa trẻ đáng thương.”

——

Ôn Hy khi tin Phó Minh Nghĩa thương liền nhảy cẫng lên từ giường.

Gần đây một buổi triển lãm bắt đầu, Ôn Hy hỏi Phó Minh Nghĩa thời gian , kết quả vẫn luôn liên lạc với .

Ôn Hy cho rằng, họ hiện tại đang ở trong giai đoạn kéo đẩy qua , sự mất liên lạc đột ngột khiến lo lắng.

Khi từ miệng trợ lý của Phó Minh Nghĩa , thương, Ôn Hy thở phào nhẹ nhõm một dài.

Hắn lập tức báo chuyện cho Ôn phu nhân.

Ôn phu nhân : “Đây chẳng là cơ hội đến ? Lát nữa và ba con chuẩn một ít quà cáp, con thăm ngài .”

Ôn Hy vô cùng vui sướng, dường như ông trời cũng đang tạo cơ hội cho họ: “Con tìm quần áo mặc.”

“Được, ăn mặc cho thật , đến lúc đó gặp Phó Minh Nghĩa, nước mắt thì cấu cũng nặn hai giọt.” Ôn phu nhân dặn dò.

Thay quần áo xong, Ôn Hy bắt đầu năn nỉ Ôn phụ: “Ba, cho con lái xe nhé.”

Ôn phu nhân đang chỉnh cổ áo cho Ôn Hy.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Ôn phụ quan sát sắc mặt bà, liền đồng ý.

Ôn Hy reo lên một tiếng, nóng lòng giật lấy chìa khóa từ tay Ôn phụ.

Vừa định chạy khỏi phòng khách, Ôn phu nhân kéo .

“Con định một ?”

Ôn Hy sững : “Mẹ và ba cũng cùng ?”

“Mẹ và ba con .” Ôn phu nhân lắc đầu, “Con dẫn theo Ôn Đồng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuc-cung-dang-thuong-mang-thai-bao-bao-cua-ong-trum-hao-mon/chuong-5.html.]

Ba , để Ôn Hy một , ý đồ quá rõ ràng , dẫn theo Ôn Đồng sẽ vẻ bớt thực dụng hơn, còn thể thể hiện hai đứa trẻ họ giáo d.ụ.c tri ân báo đáp.

“Dẫn nó theo làm gì?” Ôn Hy chút vui.

Lần Phó Minh Nghĩa đến nhà, cảm thấy Ôn Đồng cướp mất sự chú ý của , khiến Phó Minh Nghĩa quan tâm nhiều hơn quan tâm .

“Nghe lời , chỉ dẫn nó theo, mặt Phó Minh Nghĩa, con đối xử với nó một chút.”

Nếu Phó Minh Nghĩa mới ngoài hai mươi, yêu thích Ôn Hy, thì thể đầu óc nóng lên liền bước hôn nhân với Ôn Hy, nhưng Phó Minh Nghĩa hiện tại ba mươi tuổi , sự giàu và địa vị thuộc hàng hiếm , quá nhiều để lựa chọn, Ôn Hy xinh , nhưng xinh hơn còn nhiều, điều đối với Phó Minh Nghĩa mà đáng nhắc tới.

Sự đ.á.n.h giá của đối với Ôn Hy về mặt sẽ nghiêm ngặt và suy nghĩ cặn kẽ hơn.

Nếu đối xử với cả em trai ruột thịt của , thì làm thể khiến tin rằng, lúc sa cơ lỡ bước, vẫn sẽ chung thủy với .

Ôn Hy hiểu khổ tâm của Ôn phu nhân, nhưng vẫn làm theo.

——

Trời mưa liên tục mấy ngày, thời tiết mát mẻ hơn một chút, Tùng Tùng lười biếng sấp gốc cây ngọc lan ngủ gật.

Đột nhiên đôi tai nó dựng lên.

Ôn Đồng xuống xe buýt, men theo con đường nhỏ trong khu biệt thự về nhà, từ xa thấy một cái bóng lao vút tới, khuôn mặt nhỏ nhắn mệt mỏi bỗng chốc vui mừng: “Tùng Tùng!”

Tùng Tùng cứ xoay vòng quanh Ôn Đồng, tiếp đó ngừng bám lấy chân Ôn Đồng.

Quần sắp sự chào đón nhiệt tình của nó làm cho tụt xuống , Ôn Đồng hổ sốt ruột, xem xung quanh ai , kéo quần lên.

“Tùng Tùng, đừng, đừng bám quần…”

Trên con đường nhỏ rợp bóng cây xanh tươi, xen lẫn hương hoa, thiếu niên gầy gò trắng trẻo mặc đồng phục học sinh, dắt một chú ch.ó lớn lông xù, chậm rãi về.

“Bạn nhỏ đó thông minh lắm, mới dạy một , em học .”

“Em còn cho tao xem đồ chơi của em , to thế cơ!”

Ôn Đồng chuyện với Tùng Tùng, múa may khoa tay múa chân với Tùng Tùng.

Tùng Tùng cũng hiểu , mỗi khi giọng điệu Ôn Đồng kích động, nó cũng hưng phấn kêu ư ử theo.

Bầu khí vui vẻ nhanh chóng dừng khoảnh khắc Ôn Đồng thấy Ôn Hy.

Ôn Đồng kéo chặt Tùng Tùng, rũ mắt, luống cuống chằm chằm mũi giày một lúc, mới một lời nào lướt qua .

Ôn Hy thái độ phớt lờ của làm cho khựng : “Vẫn còn giận , mấy ngày , đây em cốt khí như .”

Hôm đó khi Phó Minh Nghĩa rời , Ôn Đồng liền xuất hiện mặt nữa. Trước đây Ôn Đồng bám lấy thấy phiền, nhưng một hai ngày thấy quen, liền hạ tìm Ôn Đồng, kết quả Ôn Đồng thèm để ý đến , đó Ôn Hy mới muộn màng nhận .

Lúc chọn chuyên ngành, những lời , thực sự làm tổn thương trái tim Ôn Đồng.

“Được , đây quả thực em thích chuyên ngành đó đến …” Ôn Hy cứng đờ giải thích.

Ôn Đồng cúi gầm đầu, vẫn một lời nào.

Cậu đặt giá vẽ xuống, lấy thức ăn cho ch.ó của Tùng Tùng , đổ bát của Tùng Tùng.

Tùng Tùng vô cùng phối hợp với chủ nhân, cũng hùa theo phớt lờ kẻ đáng ghét , gầm gừ gầm gừ ăn từng miếng lớn.

Ôn Hy vốn định đầu bỏ , nhưng nhớ lời Ôn phu nhân , kiên nhẫn, cố gắng làm cho chân thành hơn một chút: “Xin , em đừng chuyện với ca ca ?”

Ôn Đồng mím môi, đây là đầu tiên Ôn Hy xin với .

“Mấy ngày nay ca ca kiểm điểm nhiều, quả thực nên những lời tuyệt tình như .”

Ôn Hy bước đến mặt , xoa xoa đầu : “Đừng giận ca ca nữa ?”

“Em xem đây là gì,” Ôn Hy cho xem chìa khóa xe, “Ca ca đưa em hóng gió ?”

Chìa khóa xe đung đưa mắt, phía là khuôn mặt mang theo nụ của Ôn Hy.

Ôn Đồng mềm lòng yêu ca ca do dự một lúc, liền tha thứ cho .

——

Rầm——

Ôn Hy đóng cốp xe , bên trong cốp xe là quà cáp thăm Phó Minh Nghĩa.

Ôn Đồng dắt Tùng Tùng: “Ca ca, móng vuốt của Tùng Tùng lau sạch , sẽ làm bẩn xe của ba .”

“Dẫn nó…” Ôn Hy định dẫn nó theo làm gì, kịp thời đổi giọng, “Lần thể dẫn nó theo, khi hóng gió chúng còn thăm chú Phó.”

“Chú Phó…”

, chú thương .”

“Em thăm chú ?” Ôn Hy thấy Ôn Đồng chút do dự, “Chú tặng quà cho em, cũng giúp em học chuyên ngành thích.”

“Tuy những điều đều là nể mặt , nhưng hưởng lợi là chính em.”

Ôn Đồng hoảng hốt lắc đầu: “Không , …”

Ôn Đồng dắt Tùng Tùng trở về, sợ nó đuổi theo xe, khi ngoài liền đóng chặt cửa .

Ôn Đồng ghế phụ, Ôn Hy liếc một cái khởi động xe: “Em cứ mặc bộ quần áo ?”

Rõ ràng sắp lên đại học , vẫn mặc bộ đồng phục trung học, cổ áo và cổ tay áo giặt đến mức phai màu .

“Mẹ mua quần áo cho em ?”

Ôn Đồng thắt dây an , chút căng thẳng: “Mặc cái , sợ làm bẩn.”

Cho dù lúc vẽ tranh mặc tạp dề, màu vẽ vẫn sẽ dính lên quần áo, nhiều quần áo mới gia gia và Ôn phu nhân mua cho đều vì dính màu vẽ giặt sạch thể mặc nữa, khiến buồn.

“Ca ca, em quần áo ?”

Ôn Hy đ.á.n.h vô lăng: “Không cần , cứ mặc cái .”

“Dù chú Phó cũng sẽ chú ý đến em .”

Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui ngập tràn

Loading...