Cục Cưng Đáng Thương Mang Thai Bảo Bảo Của Ông Trùm Hào Môn - Chương 23

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-15 04:24:53
Lượt xem: 936

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trận Đại Hồng Thủy

“Đồng Đồng, Đồng Đồng…” Ông nội Ôn nhẹ nhàng gọi Ôn Đồng.

Quả quýt cầm trong tay, bóc một nửa, ngẩn đó, động đậy, đang nghĩ gì, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng.

Ông nội Ôn huơ tay mặt , Ôn Đồng mới hồn.

“Chú Phó của con gọi điện đến, đưa con đến phòng vẽ xem, là tiện thể nhờ con chép vài bức tranh ? Vẽ cái gì thế? Sao kể cho gia gia ?” Ông nội Ôn hỏi.

Ôn Đồng với ông, đây học về chuyện gì cũng kể cho ông , kết quả trở về, tinh thần cứ lơ đãng.

Quả quýt rơi xuống chân, lăn lông lốc xuống gầm giường bệnh, vành tai Ôn Đồng đỏ bừng, định chui xuống gầm giường nhặt.

“Bẩn thì thôi, đừng chui trong đó, lỡ đụng đầu thì .” Ông nội Ôn lo lắng định dậy.

“Không, đụng ạ.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Ôn Đồng chui , quả quýt bẩn cầm trong tay, đầu cúi thấp.

“Vứt .” Ông nội Ôn : “Con vẫn cho gia gia , giúp chú Phó chép tranh gì.”

Bờ vai gầy nhỏ run rẩy, Ôn Đồng dậy, “Con, tìm thùng rác.”

“Ở kìa, ngay cửa đó.” Ông nội Ôn chỉ.

Ôn Đồng qua vứt quả quýt.

“Phòng vẽ thế nào?” Ông nội Ôn kiên trì hỏi.

“Phòng vẽ ở lưng chừng núi, , lớn, cái gì cũng … Sao chép chỉ là… tranh chân dung bình thường thôi ạ.”

Ôn Đồng lưng , để ông nội Ôn thấy dáng vẻ bối rối của .

“Vậy là tối mới về ? Sao nhanh thế? Vẽ xong ?”

“…Con, con về.”

Cậu cố gắng kìm nén nước mắt, nhưng nước mắt vẫn ngừng rơi, chú Phó liền bắt vẽ nữa.

Trước khi trời tối, đưa về.

“Phó giúp chúng nhiều, khi ngài cần chúng , chúng cũng đáp .” Ông nội Ôn sờ đầu Ôn Đồng, “Nếu giúp ngài , chắc chắn là chuyện khiến con khó xử, cũng , cần ép .”

——

Một cơn gió lùa qua khe cửa sổ, những hạt mưa rơi cánh tay Ôn Đồng.

“Lại mưa .”

Ông nội Ôn ngẩng đầu ngoài, “Nhìn trời bên ngoài âm u thế , chắc là sắp mưa bão.”

Ôn Đồng cho quần áo bẩn của và gia gia ba lô.

“Mai hãy về.” Ông nội Ôn chút lo lắng.

Cơn mưa kéo dài hơn một tháng, một nơi ngập.

Gần nhà họ một con sông lớn, nhiều năm cũng từng lũ, đó tuy củng cố sửa chữa, nhưng vẫn khiến khỏi lo lắng.

“Tùng Tùng, Tùng Tùng còn ở nhà đợi.”

“Hay là để trai con cho nó ăn .”

Ôn Đồng lắc đầu.

“Tùng Tùng, sẽ ăn .”

“Vậy về cẩn thận một chút, nếu cho Tùng Tùng ăn xong, mưa vẫn lớn, thì đến bệnh viện ở, buổi tối gia gia lo con sẽ sợ, nếu mưa lớn , thì đừng qua nữa.”

Ông nội Ôn giúp Ôn Đồng kéo khóa ba lô.

Ôn Đồng gật đầu.

——

Ôn Đồng về đến nhà, mưa bắt đầu lớn.

Tùng Tùng cả ngày gặp , quấn quýt quanh chân chạy nhảy.

Ôn Đồng kịp đặt ba lô xuống, vội đổ thức ăn cho ch.ó bát, nước sạch.

Tùng Tùng hai chân cào đất, bắt đầu chúi đầu ăn.

Ôn Đồng ngại bẩn quỳ đất, xoa đầu Tùng Tùng.

“Này, Đồng Đồng, về đến nhà ?”

Lúc ông nội Ôn chuyện, một tia chớp x.é to.ạc bầu trời đêm, cả thành phố sáng bừng lên, tiếp theo là tiếng sấm rền vang.

Tiếng sấm vang dội, đến cả ông nội Ôn, một sống gần hết đời, cũng rùng .

“Vâng, .” Ôn Đồng giường, dùng chăn trùm kín đầu.

“Hay là con qua sân ở tạm .”

“Tùng Tùng, ở bên cạnh con.” Ôn Đồng đưa tay , liền sờ thấy đôi tai ấm áp của Tùng Tùng.

Tùng Tùng ngủ ngay bên cạnh .

Điều khiến Ôn Đồng bớt sợ hơn.

Nghe tiếng mưa rơi lách tách, dù ở tầng cao, vẫn vang dội bên tai, ông nội Ôn bỗng dưng hoảng hốt, ông chút hối hận vì để Ôn Đồng về nhà.

Mưa thật sự quá lớn.

——

“Gần đây liên lạc với Phó Minh Nghĩa ?”

Mấy ngày ông nội Ôn viện, Ôn phu nhân đưa Ôn Hy về nhà ngoại cúng giỗ, bây giờ mới về.

Ôn phu nhân đ.á.n.h lái, rẽ đường Tông Hành.

Bên đường một con sông lớn, vốn nước cạn, nhưng một tháng mưa liên tục, nước cũng dần dâng lên.

“Chú Phó gần đây bận.”

“Nó đương nhiên bận , nếu bận thì cũng phận và địa vị như bây giờ. ba con , sáng nay nó còn đến bệnh viện thăm ông nội Ôn của con.”

“Con để tâm hơn đây.” Ôn phu nhân khỏi lo lắng, “Ở bãi biển xảy chuyện như , Phó Minh Nghĩa khó cách với con.”

“Thực đây cũng là chuyện , ít nhất cũng để con thấy rõ con nó, nó quả thực là một bậc quân tử.”

Ôn Hy qua loa ừ một tiếng.

Mưa càng lúc càng lớn, tấm kính cần gạt nước gạt qua nhanh chóng trở nên mờ mịt, lúc Ôn phu nhân cũng còn để ý đến giọng điệu qua loa của nữa, mắt chớp lái xe.

Từ cửa sổ xe thể lờ mờ thấy một nhặt rác khoác túi ni lông dọc bờ sông.

“Lỡ nước sông dâng lên, chẳng mất mạng ?” Ôn Hy tự lẩm bẩm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuc-cung-dang-thuong-mang-thai-bao-bao-cua-ong-trum-hao-mon/chuong-23.html.]

“Con c.h.ế.t tiệt , đừng những lời xui xẻo.”

“Con sự thật ? Mẹ xem con sông bao nhiêu năm dâng cao như .”

Ôn phu nhân liếc mặt sông, mực nước cao, hơn nữa còn đang dâng lên theo cơn mưa bão.

Ôn phu nhân chút hoảng hốt, nhất thời để ý đường phía , “rầm” một tiếng, đụng cái gì, đầu bà suýt nữa đập vô lăng.

Bà bảo Ôn Hy yên trong xe, đội mưa xem.

Chiếc ô trở thành vật vô dụng, nước mưa từ bốn phương tám hướng tạt bà, mắt cũng mở nổi.

Ôn phu nhân cố gắng lắm mới rõ một tảng đá kẹt bánh xe của bà.

Một thể lấy , bảo Ôn Hy xuống xe giúp.

Ôn phu nhân đang dùng sức thì phát hiện Ôn Hy buông tay, bà : “Mau dùng sức .”

“Mẹ, .” Giọng Ôn Hy run rẩy, “Mẹ mau kìa.”

“Nhìn cá…” Ôn phu nhân đột ngột im bặt.

Nước sông cuốn phăng bờ đê, nhặt rác trong nháy mắt cuốn dòng nước.

Chuyện xảy quá nhanh, Ôn phu nhân chắc thấy tiếng ông kêu cứu .

Mà lúc , nước ngập qua mắt cá chân của bà.

“Lên xe! Mau lên xe!”

“Sắp ngập đến nhà chúng .” Ôn phu nhân là đang tự lẩm bẩm là đang với Ôn Hy, “Không thể về nữa, thể về nữa.”

Nhà họ ở hạ lưu con sông, bờ đê cuốn trôi, mưa bão lớn như , nhanh sẽ ngập đến nhà họ.

Ôn phu nhân gần như chỉ bằng một thở mà lùi xe đầu, nhấn ga hết cỡ chạy ngược .

“Mẹ, !”

Nhìn dòng sông chảy xiết, Ôn Đồng đột nhiên nhớ một chuyện kinh hoàng.

Ôn Đồng vẫn còn ở nhà.

——

Phòng vẽ trở nên màu vàng ấm, đồ trang trí đều còn, chỉ còn một bức tranh mắt.

Ôn Đồng dụi mắt, đang ngủ cùng Tùng Tùng ở nhà ? Sao đến phòng vẽ .

Bên là ghế, mà là hai chân, đang đùi khác.

Ngực và lưng áp , đang đối diện với bảng vẽ, một tay khác nắm lấy.

“Chú…”

Không ai để ý đến , Ôn Đồng đột nhiên chắc Phó Minh Nghĩa đang ôm , về phía , nhưng thể đầu.

Một bàn tay từ phía đưa tới, đặt lên chân , chiếc quần vốn đang mặc lành lặn đột nhiên rách toạc.

Ôn Đồng trơ mắt đôi tay lịch lãm trắng trẻo đó từ từ phân nhánh, biến thành những vật thể dài ngoằn ngoèo.

Trên chân là những thứ đang uốn lượn ngọ nguậy, cảm giác ẩm ướt dính nhớp, Ôn Đồng run rẩy.

Lẽ chạy , nhưng cơ thể mềm nhũn, như sắp tan chảy dựa đàn ông phía , mặc cho những con quái vật dài ngoằng quấn lấy chân .

Bắp chân trắng nõn nà siết thành từng vệt.

“Ư…” Ôn Đồng trong mơ hai chân kẹp chặt chăn, mặt đỏ bừng vùi trong gối, mơ thấy gì, phát tiếng thở dốc khe khẽ.

Tùng Tùng mở mắt, cảnh giác xung quanh, phát hiện gì bất thường, liền dụi chân Ôn Đồng, nhắm mắt ngủ tiếp.

“Đừng, đừng quấn nữa.” Ôn Đồng thấy phát tiếng ngăn cản.

Chúng vẫn tiếp tục siết , thậm chí chạm đến xương mu, chui trong, lành lạnh, trơn tuột.

Ôn Đồng sợ hãi hất chúng , nhưng chúng như chân bám chặt da thịt.

Không những hất , mà còn để chúng tiếp tục chui trong, nhận điều gì đó, Ôn Đồng đỏ mặt, đột ngột kẹp chặt .

chúng quá nhanh.

Đến cả chúng cũng kẹp .

Giống như đường chỉ ở giữa chiếc quần jean, hằn sâu trong, kẹp chặt, nhưng là sinh vật sống, chúng sẽ ngọ nguậy, sẽ căng , kéo qua kéo ngừng, những nốt sần li ti cọ xát .

Ôn Đồng thở dốc, “Đi , , đừng chạm …”

Cậu mở miệng xua đuổi chúng, nhưng phát một tiếng nào, ngược còn vặn vẹo, giống như phụ nữ trong ‘tranh’, một dáng vẻ hưởng thụ.

“Cục cưng, thoải mái ?”

Không,

Ôn Đồng thấy đang gật đầu, chủ động cọ những con quái vật đó.

Khuôn mặt Phó Minh Nghĩa đường nét và ngũ quan, vẫn ôn hòa, “Sẽ còn thoải mái hơn.”

Những con quái vật dài ngoằng đó biến mất, vẫn là tay của Phó Minh Nghĩa.

Một ngón tay từng đốt từng đốt nuốt chửng, tay đỡ cằm , để bức tranh đang chép.

“Em xem, trong tranh là ai.”

‘Người phụ nữ’ trong tranh giống hệt .

“Gâu gâu gâu——”

“Gâu gâu gâu——”

“Gâu gâu gâu——”

Ôn Đồng đột ngột mở mắt, thở hổn hển.

Mồ hôi làm ướt tóc , Ôn Đồng cúi đầu liền thấy đang kẹp chăn, mà chiếc chăn ướt.

Ôn Đồng nhận chỉ là ác mộng, da dường như vẫn còn cảm giác ẩm ướt dính nhớp, cúi đầu, hiểu tại mơ thấy giấc mơ như .

Mặt đỏ bừng, hổ vô cùng.

“Gâu gâu gâu——” Tùng Tùng sủa xong ở bên ngoài, chạy phòng ngủ, c.ắ.n ống quần .

“Tùng Tùng, Tùng Tùng, mày ?”

Cơ thể Tùng Tùng căng cứng, mắt đỏ, bình thường.

Ôn Đồng dậy khỏi giường, lúc nãy trong mơ, cũng thấy Tùng Tùng sủa liên tục.

Tùng Tùng nhanh chóng chạy ngoài.

Bên ngoài vẫn đang mưa như trút nước, Ôn Đồng lo lắng gọi nó, đuổi theo.

Đến cửa chính, Tùng Tùng cuối cùng cũng dừng , Ôn Đồng ở phía thở hổn hển, giây tiếp theo mắt từ từ mở to.

Ngôi nhà phía trong nháy mắt nước nhấn chìm quá nửa.

Loading...