Cục Cưng Đáng Thương Mang Thai Bảo Bảo Của Ông Trùm Hào Môn - Chương 2

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-15 04:23:26
Lượt xem: 1,494

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuộc Gọi Và Đêm Mưa

Tình cảm giữa với là do qua mà bồi đắp nên.

“Đi gọi điện thoại cho Phó , với ngài là quà nhận , các con thích, cảm ơn ý của ngài , hỏi ngài khi nào rảnh, mời ngài đến nhà ăn cơm.” Ôn phu nhân thúc giục Ôn Hy.

Ôn Hy hiếm khi tỏ vặn vẹo.

“Con gọi, gọi cho ngài .”

Ôn Hy trách móc gọi một tiếng , cầm điện thoại khu vườn bên ngoài phòng khách.

Ôn Đồng thấy Ôn Hy , chút hoảng hốt, gọi một tiếng ca ca, định theo.

Ôn phu nhân lạnh nhạt : “Nó gọi điện thoại với Phó , mày qua đó làm gì.”

“Dì Lưu bận nấu cơm, hộp đóng gói, túi nilon, xốp rơi sàn nhà, mày dọn dẹp .”

“Lớn ngần , vẫn hiểu chuyện như một đứa trẻ .”

Ôn Đồng cúi gầm đầu.

Ôn Hy nhanh cầm điện thoại , Ôn phu nhân tươi hỏi: “Phó .”

Ôn Hy lắc đầu, về phía Ôn Đồng.

Tượng điêu khắc là đồ dễ vỡ, để bảo vệ nó, cửa hàng bọc nhiều tấm xốp bên ngoài, cộng thêm chiếc bảng vẽ điện t.ử tặng cho Ôn Đồng cũng bọc hết lớp xốp đến lớp xốp khác. Trong phòng khách của Ôn gia, gần như lấp đầy bởi những thứ rác rưởi màu trắng .

Những tấm xốp lớn thì dễ dọn dẹp hơn, còn những hạt xốp nhỏ vỡ vụn thì bay khắp nơi theo bước chân .

Ôn Đồng đang quỳ mặt đất, vụng về gom những hạt xốp đó với , lấy túi mà làm chúng bay tán loạn.

Vì làm việc nên căng thẳng ngẩng đầu lên , khoảnh khắc thấy , đôi mắt tròn xoe như quả nho tím bỗng chốc sáng rực lên.

“Ca ca.”

Ôn Đồng là trẻ sinh non, từ nhỏ gầy yếu, ốm đau, phần lớn thời gian đều uống thuốc. kỳ lạ là, hề vì thể trạng yếu ớt mà lớn lên với dáng vẻ suy dinh dưỡng. Ngược , làn da trắng trẻo, đôi mắt tròn xoe, mặt và gia gia sẽ hoạt bát, nhưng khi ngoài đối mặt với những quen thuộc hoặc thiện, giống như một chú hươu con nhút nhát, luôn trốn lưng .

“Phó hỏi em, thích món quà , em tự với chú .”

Ôn Hy đưa điện thoại đến mặt , từ cao xuống, ánh mắt dò xét.

Dành dụm tiền suốt nửa năm trời, để nó, thậm chí tiếc hy sinh thời gian vui chơi, chỉ là thích. Ôn Hy thật với Phó Minh Nghĩa về sự cần thiết của món quà đối với Ôn Đồng, và cảm kích vì nể mặt mà hậu đãi Ôn Đồng.

Hắn vui mừng nhiều, nhưng Phó Minh Nghĩa chỉ nhạt giọng đáp: “Vậy ?”

Sau đó liền thêm gì nữa.

Ôn Hy chắc là bận tâm là nghi ngờ, cân nhắc hỏi một câu: “Hay là để em tự với chú.”

Ôn Hy hỏi như , là vì chắc chắn Phó Minh Nghĩa sẽ cần , nhận quà chính của , vì thế mà vui vẻ là đủ . Món ân tình tiện thể dành cho Ôn Đồng , đối với việc thích món quà , căn bản quan trọng.

Thế nhưng điều ngờ tới là——

“Ừ.”

Phó Minh Nghĩa đồng ý.

Mái tóc đen nhánh dày dặn của Ôn Đồng dính những hạt xốp nhỏ, kẽ ngón tay cũng vài hạt, khi chạm quần áo, dính lên bộ đồng phục trung học màu xanh trắng của . Lúc chẳng màng đến điều đó, đôi môi căng mọng khẽ hé mở, mờ mịt và luống cuống.

Cậu trở nên câu nệ: “Em , điện thoại…”

“Ca ca, giúp em với…”

Ngoài thể trạng yếu ớt, tính cách của Ôn Đồng cũng vấn đề lớn, nhút nhát, và còn một điều gây rắc rối cho chính cuộc sống của —— giao tiếp với lạ.

Cậu học muộn, khiến Ôn phụ từng lo lắng tự kỷ . Sau những cận nhất cũng chỉ Ôn Hy và gia gia, lên trung học mới thêm một Tùng Tùng.

Cậu luôn theo Ôn Hy, gì, diễn đạt điều gì, đều truyền đạt cho Ôn Hy , mới để Ôn Hy với khác. Nghe điện thoại đối với , đương nhiên cũng là một việc khó khăn.

“Anh với chú , chú chính miệng em trả lời.” Điện thoại vẫn cúp, Ôn Hy để ấn tượng tồi tệ với Phó Minh Nghĩa, liền kiên nhẫn với .

“…” Ôn Đồng lấy hết can đảm nhận lấy điện thoại của Ôn Hy.

Điện thoại của Ôn Hy là mới đổi, máy vì Ôn Hy cầm quá lâu nên trở nên ấm áp. Ôn Đồng nắm chặt lấy, khi đưa ống lên tai, nhịp thở cũng trở nên nhẹ bẫng.

Cậu cầu cứu Ôn Hy một cái, Ôn Hy khoanh tay, dùng khẩu hình với : “Chào .”

“… Phó, chú Phó, chào chú, em là Ôn Đồng.”

“Cảm ơn món quà của chú, em thích.”

Ôn Đồng lắp bắp, một xong, đó liền trả điện thoại cho Ôn Hy. Điện thoại còn rời khỏi tai, đầu dây bên phản hồi.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Nghe em thích, chú vui.”

Ôn Đồng vì chuyện điện thoại với một đàn ông quen thuộc mà vô cùng căng thẳng, do đó chú ý đến giọng của đàn ông đang cố tình đè thấp xuống, dường như sợ làm hoảng sợ.

“Thứ hai tuần chú rảnh.”

“Em hoan nghênh chú đến nhà em ăn cơm ?”

Ôn Đồng theo bản năng cầu cứu Ôn Hy. Ôn Hy tuy thấy Phó Minh Nghĩa gì với Ôn Đồng, nhưng cũng lờ mờ đoán , liền bảo nhận lời.

“Hoan nghênh, hoan nghênh…”

Phó Minh Nghĩa ở đầu dây bên khẽ bật một tiếng.

Ôn Hy chờ nổi nữa lấy điện thoại, áp ống tai, chỉ thấy một tia âm cuối của tiếng , chớp mắt tan biến, Ôn Hy là ảo giác của .

Phó Minh Nghĩa cúp điện thoại.

Ôn Hy nắm chặt điện thoại, oán trách Ôn Đồng: “Tại em gọi chú là chú.”

“Chú tuy lớn hơn chúng một chút, nhưng năm nay cũng mới ba mươi tuổi, với độ tuổi của chú , sự giàu hiện tại, coi là trẻ .”

Hắn dự định sẽ kết hôn với Phó Minh Nghĩa, Ôn Đồng bây giờ gọi là chú, gọi là gì.

“Xin, xin , em gọi nữa.”

Ôn Đồng Ôn Hy vui.

“Bỏ , bỏ .” Ôn Hy cúi đầu mở ứng dụng liên lạc, tìm thấy ảnh đại diện của Phó Minh Nghĩa, nhấn , vẫn động thái gì.

“Có chú đồng ý đến nhà ăn cơm .”

“Thứ hai tuần , rảnh ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuc-cung-dang-thuong-mang-thai-bao-bao-cua-ong-trum-hao-mon/chuong-2.html.]

Ôn Hy lười biếng ườn sô pha: “Mẹ, thứ hai tuần chuẩn thêm nhiều món ăn một chút.”

Ôn phu nhân thò đầu từ nhà bếp: “Phó đồng ý .”

Ôn Hy kiêu ngạo hất cằm lên: “Chú đương nhiên sẽ từ chối .”

Ôn phu nhân bếp bận rộn, Ôn Hy sô pha gọi điện thoại cho bạn bè.

Ôn Đồng vẫn quỳ mặt đất, vụng về dọn dẹp những hạt xốp rơi vãi.

Ôn Hy trở sô pha, sấp tiếp tục trò chuyện với bạn bè, giữa những ngừng trò chuyện sai bảo Ôn Đồng: “Đi rửa cho ít nho.”

“Rót cho cốc nước, tiện thể lấy luôn cục sạc của qua đây.”

Ôn Đồng thực cũng từng làm việc nặng nhọc gì, dọn dẹp những mảnh vụn xốp đó cần tốn nhiều sức lực, nhưng hao tổn tinh thần.

Thể chất Ôn Hy thiên hàn, chịu điều hòa, trong phòng khách chỉ bật một chiếc quạt máy, quạt máy chĩa thẳng mà thổi.

Hắn cũng đến mức hà khắc với Ôn Đồng đến độ quạt cũng cho thổi, chỉ là quên mất thôi.

Khuôn mặt trắng trẻo của Ôn Đồng rịn những giọt mồ hôi, đầu óc choáng váng, nhưng vẫn hết đến khác giúp lấy đồ, hề tức giận chút nào.

Ôn Hy thỉnh thoảng sẽ phát thiện tâm đối xử với Ôn Đồng, chính là vì Ôn Đồng ngoan, lời .

Ăn cơm xong, Ôn phu nhân và dì Lưu cùng ngoài dạo, Ôn Hy bắt đầu chơi game, Ôn Đồng bên cạnh , chơi.

Ôn Đồng dụi dụi mắt, chút buồn ngủ , nhưng nghĩ đến ngày mai gia gia mới thể về, đầy mong đợi hỏi Ôn Hy: “Ca ca, tối nay, thể ngủ cùng ?”

Ôn Hy điên cuồng bấm tay cầm chơi game, gân xanh trán cũng nổi lên: “Không.”

Vẫn c.h.ế.t, Ôn Hy ném tay cầm chơi game sang một bên, đầu thấy Ôn Đồng ngoan ngoãn bên cạnh như một đứa trẻ mẫu giáo, đôi mắt tròn xoe tràn ngập sự thất vọng và buồn bã, trông vô cùng đáng thương.

Vì Phó Minh Nghĩa đồng ý đến ăn cơm, nên dù chơi game thua, cũng tức giận, cũng sẵn lòng đối xử với Ôn Đồng hơn một chút.

“Đồ nhát gan, lớn thế mà vẫn dám ngủ một .”

“Có thể ngủ, nhưng sáng mai em đ.á.n.h thức .”

Một câu tùy tiện của , liền thể khiến Ôn Đồng đau lòng và vui vẻ, nhưng hề vì Ôn Đồng đặt ở vị trí quan trọng nhất trong lòng, mà đáp bằng thứ tình cảm tương đương.

Hắn chỉ cảm thấy khinh thường thèm để ý.

Trước khi ngủ, Ôn Đồng về ngôi nhà nhỏ . Cậu mở cửa, Tùng Tùng lao .

Ôn Đồng đổ cho nó một ít thức ăn cho chó, trong lúc nó ăn, vuốt ve đầu nó.

“Tối nay, tao ngủ cùng ca ca, mày tự ở đây ?”

để Tùng Tùng một , Ôn Đồng áy náy, cho nó ăn ít thịt gà khô , nhưng vẫn lấy cho nó ba miếng.

Nhân lúc nó ăn say sưa, Ôn Đồng ôm lấy A Bối Bối của đến phòng Ôn Hy.

Ôn Hy thấy ôm một con thú nhồi bông, khẩy một tiếng: “Đã lớn chừng nào , mà ngủ còn ôm thú nhồi bông.”

Ôn Đồng trở nên hổ.

Hồi nhỏ Ôn Hy đối xử với , nhưng khi dần lớn lên, Ôn Hy đối xử với còn như nữa. Bây giờ giường của Ôn Hy, giường vương vấn mùi hương Ôn Hy, Ôn Đồng vẫn cảm thấy an .

Cậu ôm A Bối Bối, đắp chăn của Ôn Hy, chỉ để lộ đôi mắt, nhỏ giọng gọi: “Ca ca…”

Ôn Hy lười để ý đến .

Ôn Đồng quen với việc như , xích gần thêm một chút, nhắm mắt gọi thêm một tiếng ca ca.

Phòng của Ôn Hy ở tầng hai, một ô cửa sổ lớn đối diện với ngọn núi xanh tươi um tùm bên ngoài. Nhiệt độ ban đêm mát mẻ hơn một chút, Ôn Hy ngay cả quạt cũng bật nữa, mở cửa sổ , để gió bên ngoài thổi .

Hắn và Ôn Đồng đều tắm xong, khoan khoái chiếc giường êm ái, những cơn gió mát lạnh mang theo hương thơm của cỏ cây mơn trớn mái tóc họ, chẳng mấy chốc chìm giấc ngủ.

Thế nhưng đến nửa đêm, mây đen cuồn cuộn, kèm theo tiếng sấm ầm ĩ, thời tiết vốn dĩ mát mẻ trở nên oi bức.

Ôn Hy miệng khô lưỡi khô nóng mà tỉnh giấc.

Không khí đều ngột ngạt, cũ kỹ, giống như nhốt trong một cái lồng hấp, đều khó chịu, tâm trạng Ôn Hy cũng theo đó mà trở nên bực bội.

Ôn Đồng vẫn hề gì mà tiếp tục ngủ say.

Cậu nghiêng, như càng gầy gò hơn, chiếc cổ, cánh tay, bắp chân lộ trong căn phòng nửa sáng nửa tối, hiện lên một màu trắng ngần như ngọc.

Một bên má gối lên gối, bên má phồng lên một chút thịt. Vì ngủ say, hai má ửng hồng, đôi môi hồng hào như quả đào khẽ hé mở.

Một tay ôm A Bối Bối của , tay túm lấy vạt áo của .

Sạch sẽ thanh mát, hề một giọt mồ hôi nào.

Ôn Hy lập tức cảm thấy mất cân bằng, thô bạo đẩy . Ôn Đồng như giật nhíu nhíu mày, lo lắng sờ soạng lung tung, khi chạm tay , mới yên tĩnh trở .

Ôn Hy thấy như , khẩy một tiếng.

Hắn dậy, đỉnh đầu đầy mồ hôi Ôn Đồng, đột nhiên, mang theo ác thú vị mà đặt ngón tay lên khóe miệng Ôn Đồng.

Hàng mi dài và dày rủ xuống tạo thành bóng râm, Ôn Đồng nhắm mắt chặt, chút phản ứng nào.

Ôn Hy liền duỗi thẳng ngón trỏ, đầu ngón tay di chuyển từ khóe miệng đến giữa hai bờ môi . Vì dựa miệng để thở, miệng Ôn Đồng khép kín, khẽ hé mở một khe hở.

Đầu ngón tay Ôn Hy liền từ khe hở chọc bên trong đôi môi ướt át căng mọng của .

Ôn Đồng khó chịu nhíu mày, hai hàm răng khép , c.ắ.n . Ầm một tiếng, một tia chớp xẹt qua, Ôn Hy giật thót thu tay về, cảm thấy khó hiểu với hành vi khó hiểu của .

Mà Ôn Đồng vẫn đang ngủ say.

Hắn dùng sức lay tỉnh.

Ôn Đồng buồn ngủ đến mức mở nổi mắt, nhỏ giọng : “Ca ca, em ngủ.”

“Nóng quá, ngủ cùng em nữa, em về chỗ của em ngủ .”

Những hạt mưa rơi lộp bộp, xiên vẹo hắt từ ngoài cửa sổ , Ôn Hy lập tức tỉnh táo .

Tiếng sấm khiến sợ hãi, ôm chặt A Bối Bối của : “Bên ngoài, mưa to.”

“Em ngủ trong nhà, chứ ngoài trời .” Mưa trút xuống, thời tiết trở nên mát mẻ, Ôn Hy xuống trở , “Mau .”

Trong căn biệt thự tối om, Ôn Đồng ôm chặt A Bối Bối, chậm chạp bước xuống cầu thang, tiếng sấm đột ngột vang lên sẽ khiến trợn tròn mắt, bịt tai xổm xuống đất, hồi lâu dám lên.

Cuối cùng cũng về đến ngôi nhà nhỏ, Tùng Tùng bất chấp mưa to từ trong chuồng chạy đón .

Ôn Đồng xổm xuống, ôm lấy nó, nhỏ giọng nức nở.

Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui ngập tràn

Loading...