Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Xe dừng cửa trung tâm thương mại, Đổng Hoán : “Đến .”
Thành Tế chớp mắt, thì Hoán dẫn tới đây là để xách đồ ?
… chẳng mấy việc chỉ phú bà trong TV mới làm với trai bao thôi ?
Chẳng lẽ…
Thành Tế len lén liếc Đổng Hoán, chẳng lẽ cũng sở thích ? , Hoán như , chút sở thích đặc biệt cũng cả.
Đổng Hoán trong lòng Thành Tế gán cho một phận kỳ quái. Anh dẫn một cửa hàng đồ nam, : “Xem , quần áo nào em thích ?”
Thành Tế ngơ ngác mất vài giây, mới phản ứng kịp: “Cái, cái gì? Là mua quần áo cho em ?”
Đổng Hoán gật đầu: “Ừ, em cũng mang nhiều quần áo tới đúng ? Nhân tiện mua mấy bộ mới luôn.”
Thành Tế vội vàng xua tay: “Không, cần Hoán, quần áo của em đủ mặc .”
Đổng Hoán khẽ , ánh mắt lướt : “Đủ mặc thì đủ mặc, nhưng chất lượng kém quá. Nếu xảy chuyện như hôm phỏng vấn thì ?”
Mặt Thành Tế đỏ bừng, quá hổ! Chuyện đó chỉ cần xảy một là đủ !
“Em, em tiền, em tự mua , Hoán.”
Đổng Hoán thầm nghĩ, nhóc ngốc , trong ví nổi hai mươi mà còn bày đặt tiền.
Anh đưa tay xoa đầu , mái tóc cứng cứng làm lòng bàn tay ngứa: “Đã gọi là , còn khách sáo với làm gì? Vừa cũng mua mấy bộ, em giúp chọn nhé, ?”
Khi chữ “ ”, Đổng Hoán cố ý ghé sát , hai , ánh mắt Thành Tế trong veo đến mức khiến Đổng Hoán khỏi khựng .
Đổng Hoán khẽ : “Đi thôi.”
Thành Tế vẫn ngơ ngẩn tại chỗ, nãy khi mắt Hoán, trái tim như ngừng đập, đầu óc cũng trống rỗng.
Cậu chậm chạp ngẩng đầu bóng lưng Đổng Hoán , trong lòng kìm nghĩ, mắt Hoán quá, hẹp dài, đuôi mắt cong lên, khi mang theo nét nghiêm túc, chuyên chú.
Như thể là bảo vật quý giá nhất đời của .
Trong ánh mắt đó, tim Thành Tế loạn nhịp, như thứ gì đó chui từ n.g.ự.c trồi lên.
Hôm qua vì quá hổ, để ý đến diện mạo của Hoán, nhưng hôm nay kỹ mới thấy, ánh mắt ngừng dõi theo .
Anh Hoán thật trai… kiểu trai xinh …
Như cảm nhận ánh của Thành Tế, Đổng Hoán mỉm , bảo nhân viên lấy quần áo đúng size cho Thành Tế.
Nụ khiến Thành Tế choáng váng, trong mắt , Đổng Hoán dịu dàng ấm áp. Nếu… nếu Hoán là bạn trai thì mấy…
Ý nghĩ lóe lên, mặt Thành Tế lập tức biến sắc, vội lắc đầu xua . Cậu đang nghĩ gì chứ?! Anh Hoán với như , thể nghĩ là bạn trai !
Thật là suy nghĩ xa!
Thành Tế giơ tay đ.ấ.m mạnh lên mu bàn tay, tự nhắc bản nghĩ lung tung.
Tiếng đ.ấ.m khá to khiến Đổng Hoán thấy, bước tới: “Sao Tiểu Tế? Có muỗi ?”
Mặt Thành Tế đỏ bừng: “Dạ, gì , chắc nó bay .”
Đổng Hoán nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đ.á.n.h , đầu ngón tay lướt qua mu bàn tay , mang theo cảm giác tê dại khiến Thành Tế run lên.
“Đỏ hết cả , tự đ.á.n.h mạnh như , đau ?”
Mắt Thành Tế mở to, Đổng Hoán cúi xuống thổi nhẹ mu bàn tay , cả khuôn mặt so với tôm nấu chín còn hồng hơn, vội vàng rút tay : “Không, Hoán, còn chọn đồ mà, thôi.”
Đổng Hoán Thành Tế luống cuống lên , bước chân loạng choạng như tay chân theo kịp , khẽ híp mắt, đây là làm .
Hôm nay dễ đỏ mặt thế nhỉ?
Đồng Hoán chọn cho Thành Tế mấy bộ quần áo, bắt thử từng cái. Đầu tiên là một chiếc áo sơ mi màu đen, khi Thành Tế mặc thì tài nào cài nổi cúc, nhíu mày, dám mạnh tay, chỉ thể cầm vạt áo ngoài: “Anh Hoán, size nhỏ quá , em cài nổi.”
Đổng Hoán chính là cố tình lấy size nhỏ hơn, liền làm bộ ngạc nhiên: “Thật ? Để xem.”