Cúc Áo Của Tôi Bay Vào Miệng Sếp Rồi - Chương 21
Cập nhật lúc: 2026-03-19 03:27:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thành Tế tiếng ho, định đầu thì Hứa Thanh ôm cổ kéo : "Ngoảnh cái gì thế, một thằng đàn ông to đầu thì làm mà gặp rắc rối gì . Lâu thế gặp , chuyện với ?"
Thành Tế cái lý của Hứa Thanh, nhưng Đổng Hoán ho khù khụ, vẫn kìm mà xót xa lo lắng. Cậu gỡ tay Hứa Thanh : "Lát nữa trong bọn tha hồ mà tâm sự. Anh Hoán hiếm khi ho lắm, qua xem tình hình thế nào ."
Vẻ mặt u ám đen sì của Đổng Hoán còn kịp thu hồi thì thấy Thành Tế đầu chạy ngoắt về phía . Anh lập tức "lật mặt" tốc độ ánh sáng, trưng bộ dạng dịu dàng: "Sao thế Tiểu Tế?"
Ánh mắt Thành Tế hoảng hốt trong tích tắc, hàng chân mày nhíu . Vừa nãy lờ mờ thấy biểu cảm của Hoán dọa lắm cơ mà, là nhầm ? Chắc là ảo giác thôi.
Đổng Hoán thấy Thành Tế ngẩn , bèn đưa tay nhéo nhẹ má , phô bày trọn vẹn sự mật và khác thường giữa hai : "Sao thế Tiểu Tế? Chạy qua đây chỉ để ngẩn ngơ thế ?"
Thành Tế sực tỉnh, mặt đỏ ửng lên, ấp úng đáp: "Đâu, , nãy em ho... Anh Hoán, thế? Thấy trong khỏe ở ạ?"
Đổng Hoán ngờ Thành Tế thấy tiếng ho giả trân của . Anh ngẩn đôi chút, cõi lòng lập tức ấm áp như sưởi nắng. Anh nắm lấy tay Thành Tế: "Chỉ là ngứa cổ họng chút thôi, làm Tiểu Tế lo lắng , xin nhé."
Cảm nhận ấm truyền từ bàn tay Đổng Hoán, sắc đỏ mặt Thành Tế đậm thêm một tông.
"Không, là ..."
Thành Tế còn kịp dứt lời thì Hứa Thanh đằng chen ngang. Cậu cách đó xa, mặt tuy vẫn treo nụ nhưng vô cớ khiến cảm giác nụ chẳng chút thiện ý nào.
"Tiểu Tế, bảo , một gã đàn ông to đầu thì làm mà mệnh hệ gì , đúng là cứ làm quá lên. Tụi xa bao lâu mới gặp , chẳng lẽ hàn huyên với chút nào ?"
Thành Tế gật đầu ngay mà ngoái sang Đổng Hoán, dùng ánh mắt ngầm dò hỏi xem . Đổng Hoán bắt ánh đó, cõi lòng tức thì mềm nhũn . Nếu Tiểu Tế chẳng ý gì với thì cần gì xoắn xuýt cơ chứ? Anh mới là yêu danh chính ngôn thuận của Tiểu Tế cơ mà. Hứa Thanh thì tính là cái thá gì, chỉ là một bạn cũ rích rắc mà thôi.
Đổng Hoán buông tay Thành Tế , đưa tay vuốt mái tóc, ngón tay từ từ trượt xuống, ấn nhẹ lên lồng n.g.ự.c săn chắc đang phập phồng của vùi mặt đó, ôm xiết lấy Thành Tế một cái. Chẳng đợi Thành Tế kịp hồn, buông tay lùi : "Em , nhớ kỹ những lời dặn đấy nhé Tiểu Tế, mua chút đồ ăn cho hai đây."
Thành Tế thừa hiểu Đổng Hoán đang cố tình chừa gian riêng tư cho và Hứa Thanh tâm sự. Bị sự chu đáo tinh tế của Đổng Hoán làm cho cảm động, lấy hết can đảm ôm chầm lấy một cái gật đầu đồng ý.
Hứa Thanh theo bóng lưng Đổng Hoán khuất dần, nheo mắt hỏi: "Anh thế?"
Gò má Thành Tế vẫn còn hây hây đỏ: "Anh Hoán bảo mua chút đồ ăn cho chúng ."
Hứa Thanh lạnh trong bụng. Một chiêu lùi một bước để tiến ba bước quá ư là hảo, làm thế chẳng để đắp nặn hình tượng một yêu rộng lượng độ lượng trong mắt Tiểu Tế . Thôi mặc kệ , dù thì bây giờ Tiểu Tế cũng đang ở bên , chỉ hai bọn họ đơn độc với thôi.
Đi tới khu suối nước nóng, Hứa Thanh tháo khăn tắm bước xuống làn nước ấm áp. Thấy Thành Tế vẫn ngây bờ, vẫy tay gọi: "Tiểu Tế, xuống?"
Thành Tế dòm chiếc khăn tắm đang quấn quanh , nhớ tới lời dặn dò "nghiêm ngặt" của Đổng Hoán lúc nãy. Cậu ngượng ngùng thấy ngòn ngọt trong lòng: "Xin Thanh Thanh nhé, Hoán dặn tùy tiện cởi đồ mặt khác."
Sắc mặt Hứa Thanh tức thì đờ đẫn mất một nhịp, tựa hồ như tiêu hóa nổi câu Thành Tế , ngây ngốc hỏi : "Cậu bảo... cái gì cơ?"
Thành Tế ngại dám toạc móng heo , chỉ ậm ừ qua quýt cho xong chuyện.
Hứa Thanh tức điên lên . Cái thằng cha Đổng Hoán ! Cái gã Đổng Hoán khốn khiếp ! Cậu âm thầm thương thầm trộm nhớ Thành Tế bấy lâu, nâng niu giấu giếm trong lòng, thế mà Đổng Hoán "huấn luyện" thành nông nỗi ? Ngoan ngoãn lời đến mức độ ?!
Hứa Thanh nặn một nụ méo xệch, khóe miệng giật giật: "Không , ngoài, là Hứa Thanh của mà."
Thành Tế vẫn kiên quyết lắc đầu: "Anh Hoán dặn , ngoài thì ai phép thấy cả."
Hứa Thanh nổi nữa. Mức độ ảnh hưởng của Đổng Hoán lên Thành Tế vượt xa sức tưởng tượng của nhiều. để vớt vát chút phong độ còn sót mặt Thành Tế, Hứa Thanh đành c.ắ.n răng tỏ vẻ cao thượng: "Vậy thôi cũng , Tiểu Tế cứ đó tâm sự với cũng ." Cậu tin là với đống kỷ niệm thanh xuân vườn trường dạt dào, Tiểu Tế còn tâm trí mà nhớ nổi thằng chả Đổng Hoán là cái thá gì.
Thành Tế bên mép hồ, cất tiếng hỏi han: "Thanh Thanh , dạo công tác ở thế?"
Hứa Thanh thong thả đáp: "Tôi đang làm nhân viên quèn cho một công ty thôi. Còn thì Tiểu Tế? Lần tự dưng lời từ biệt thế? Cứ thế bặt vô âm tín mấy tháng trời."
Nhắc đến chuyện , Thành Tế thấy chột . Cậu và Hứa Thanh quen hồi còn làm chung ở một quán ăn nhỏ. Công việc của là mặc bộ đồ mascot gấu bông múa may vẫy khách cửa, còn Hứa Thanh làm phục vụ bưng bê gọi món bên trong. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén... nhầm, chạm mặt nhiều nên hai dần trở nên thiết.
Nói về lý do nghỉ việc thì vô cùng "chuối cả nải". Lão chủ quán bóc lột nhân viên quá đáng.
Vốn dĩ giữa trời nắng đổ lửa mà khoác lên bộ đồ mascot dày cộp cả chục tiếng đồng hồ đủ mệt bở tai , thế mà lão chủ thốt câu xanh rờn: "Thấy mày làm việc nhàn hạ quá, tao thấy trả 25 tệ một giờ hố. Hay là giảm xuống còn 12 tệ một giờ nhé?"
Thành Tế đời nào chịu cái giá rẻ mạt đó, thế là cãi cọ một trận ỏm tỏi với lão chủ bực xin nghỉ luôn. Ngày rời , chẳng năng với ai câu nào, cứ thế xách hành lý cuốn gói .
Trên đường vật vờ tìm việc và phòng trọ mới, đen đủi móc mất điện thoại, thế là mất sạch sành sanh liên lạc với . Lúc đó Thành Tế còn tự an ủi rằng may mà bản tình cảnh bơ vơ nơi nương tựa, chẳng ai thiết, mất điện thoại thì cứ coi như mất luôn quá khứ cũng chẳng gì xót xa.
giờ phút , đón nhận ánh mắt pha lẫn sự lo lắng và trách móc của Hứa Thanh, Thành Tế thấy chột và ngượng ngùng vô cùng.
"Hồi đó nghỉ việc vội quá, đó móc mất điện thoại nên mất sạch liên lạc."
Hứa Thanh chống cằm , cố tình hất mái tóc dài phía ngực. Ánh mắt long lanh ướt át, giọng điệu mềm mỏng dịu dàng. Cậu thừa hiểu gu của Thành Tế là gì nên mới cất công uốn éo tạo dáng như . Ngặt nỗi ngờ, bẵng chừng thời gian, hình mẫu lý tưởng trong mộng của Thành Tế Đổng Hoán thế chỗ từ đời nảo đời nào . Thế nên dù Hứa Thanh ưỡn ẹo tạo dáng đến mấy thì cũng chẳng thể nào lọt nổi mắt xanh của Thành Tế nữa.
Thành Tế chớp chớp mắt, chỉ tay lọn tóc đang lõng thõng ngâm nước của Hứa Thanh: "Cậu định buộc tóc lên ? Ngâm nước thế thấy mất vệ sinh khó chịu ?"
Nụ môi Hứa Thanh cứng đờ, từ từ tắt ngấm. Hàng chân mày nhíu chặt , dám tin những gì : "Cậu... thấy bộ dạng của khó coi lắm ?"
Hứa Thanh buột miệng hỏi câu đó một cách mất kiểm soát. Cậu thừa một khi sẽ kéo theo một thứ vượt ngoài tầm kiểm soát, nhưng ánh mắt dửng dưng của Thành Tế, Hứa Thanh vẫn kiềm chế nổi.
Thành Tế hỏi một câu ngớ , chẳng trả lời . Cậu chăm chú quan sát sắc mặt Hứa Thanh, hy vọng thể tìm thấy chút tia trêu đùa nào đó. Đáng tiếc, chẳng thấy gì cả. Thành Tế hé môi định thì Đổng Hoán đẩy cửa bước .
"Anh mua chút đồ ăn lót , hai thích ."
Đổng Hoán ngẩng đầu lên, thấy hai cặp mắt đều đổ dồn về phía bèn khựng , ngơ ngác hỏi: "Sao ?"
Thành Tế thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng. May mà Đổng Hoán kịp lúc, nếu thực sự chẳng đối đáp thế nào với Hứa Thanh. Cậu hỏi mấy câu kỳ cục lạ lùng quá làm chẳng đường nào mà .
"Anh Hoán, về ."
Nhìn dáng vẻ vội vã như cứu vớt của Thành Tế nhào tới bên Đổng Hoán, ánh mắt Hứa Thanh tối sầm . Cậu đưa tay buộc gọn mái tóc lên.
Thực trong thâm tâm cũng le lói chút sự may mắn vì Đổng Hoán , nếu cũng chẳng diễn tiếp vở kịch . Giả sử thật sự toạc móng heo , chắc canh và Thành Tế thậm chí đến làm bạn cũng chẳng xong.
Đổng Hoán tuy chẳng rõ mô tê gì về diễn biến giữa hai , nhưng dòm sắc mặt đen như đ.í.t nồi của Hứa Thanh và bộ dạng sượng trân của Thành Tế, cũng lờ mờ đoán tám chín phần. Anh đặt khay thức ăn xuống bàn, nhiệt tình mời mọc: "Hai xem thử món nào ưng bụng ."
Hứa Thanh hờ hững gẩy gẩy mấy đĩa đồ ăn: "Có gỏi ngó sen trộn , món khoái khẩu của Tiểu Tế đây mà."
Nghe giọng điệu và sắc mặt Hứa Thanh khôi phục vẻ tự nhiên như , Thành Tế cũng trút tảng đá đè nặng trong lòng. Dù chẳng hiểu ban nãy Hứa Thanh định gì, nhưng trực giác mách bảo đó tuyệt đối chẳng chuyện gì sất. Hay là định tuyệt giao với ? Hay trách mất hút bao lâu liên lạc? Thành Tế vắt óc cũng chẳng nghĩ nổi.
Giờ thấy Hứa Thanh trở bình thường và nhắc về những kỷ niệm cũ, Thành Tế cũng cong khóe môi hùa theo: " , ngày nào Thanh Thanh cũng lén thó mấy đĩa trong quán cho ăn."
Hai mải mê chìm đắm trong hồi ức, bỏ mặc Đổng Hoán đó với nụ cứng đờ môi. Dù cố gắng chen ngang cỡ nào cũng chẳng thể lọt nổi câu chuyện.
Những kỷ niệm thanh xuân của Hứa Thanh và Thành Tế là trống mà mãi mãi thể chạm tới. Tiếng đùa sảng khoái, sự thấu hiểu lẫn , thứ thuộc về hai họ đều là những điều từng . Thậm chí Hứa Thanh còn rành rẽ những thói quen nhỏ nhặt sở thích của Thành Tế hơn cả .
Đổng Hoán gắng gượng nặn một nụ : "Tiểu Tế..."
lời còn kịp khỏi miệng thì Hứa Thanh cắt ngang bằng một nụ tươi rói: "Tiểu Tế còn nhớ cái trời mưa to, tụi đội chung cái đầu mascot gấu bông chạy về nhà ?"
Thành Tế chẳng hề thấy tiếng Đổng Hoán gọi. Cuốn theo dòng hồi tưởng của Hứa Thanh, tít cả mắt: "Nhớ chứ . Lúc đó bảo đừng dùng cái đầu đó đội lên , nặng trịch chẳng che hột mưa nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuc-ao-cua-toi-bay-vao-mieng-sep-roi/chuong-21.html.]
Lời Đổng Hoán tắc nghẹn nơi cổ họng, nuốt trôi mà nhổ cũng chẳng . Nhìn hai họ vô tư đùa, sắc mặt dần dần sầm tối . Hứa Thanh liếc trộm nét mặt Đổng Hoán, trong lòng khỏi đắc ý dạt dào. Cậu chính là cố tình ôn chuyện cũ, cố tình phô trương sự thiết, mức độ quen thuộc và sự ăn ý giữa và Thành Tế ngay mặt Đổng Hoán. Cậu cố tình lựa chọn những chủ đề mà Đổng Hoán cố đến mấy cũng chẳng thể chen mồm .
Thành Tế mải mê buôn chuyện cũ với Hứa Thanh quả thực vui vẻ, nhưng nụ dần tắt lịm khi chợt nhận Đổng Hoán nãy giờ cứ im ỉm chẳng năng gì. Ngoái đầu , thấy sắc mặt Đổng Hoán âm u đến đáng sợ, giật thon thót: "Anh Hoán, thế? Thấy trong khỏe ?"
Nhớ cảnh Đổng Hoán ho sù sụ ngoài cửa ban nãy, trái tim Thành Tế lập tức treo lơ lửng giữa trung.
Đổng Hoán gượng gạo nhoẻn miệng . Vốn dĩ định bảo , nhưng đụng ánh mắt ngập tràn vẻ khiêu khích của Hứa Thanh, đầu óc tức thì kích động đến mụ mẫm. Anh giả đò ho vài tiếng khù khụ, ôm n.g.ự.c nhăn nhó làm bộ yếu ớt: "... đúng là khó chịu chút. Tiểu Tế, hiếm hoi lắm em mới gặp bạn cũ, hai cứ thong thả tâm sự , vẫn chịu đựng ."