Cúc Áo Của Tôi Bay Vào Miệng Sếp Rồi - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:15:17
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thành Tế thấy ngẩn , chớp chớp mắt hỏi: “Anh Hoán, ?”
Hỏi xong bắt đầu thấy căng thẳng, chẳng lẽ... chẳng lẽ thực sự bệnh ?
Đổng Hoán hồn, vội thu liễm thần sắc: “Không , chắc là do chất liệu quần áo thô ráp, cọ xát nên đỏ lên thôi.”
Nói đoạn, bày vẻ mặt vô cùng áy náy sang: “Xin Tiểu Tế, đều tại , bộ quần áo là do chọn…”
Thành Tế còn tưởng chuyện gì to tát, hóa chỉ là vải cọ gây dị ứng mà thôi. Cậu cúi xuống thêm vài buông vạt áo xuống.
“Anh Hoán, trách , em cũng ngờ mặc quần áo dị ứng, nay từng thế .”
Nhắc mới nhớ, Thành Tế cũng thấy lạ. Sao mặc quần áo thể dị ứng chứ? Trước mặc mấy bộ đồ chất vải thô như bao tải, cọ xát cộm cả mà dị ứng bao giờ . Chẳng lẽ là vì bộ đồ mặc thoải mái quá, cơ thể nhất thời thích ứng kịp ?
Đổng Hoán bộ dạng trầm tư của Thành Tế, nét áy náy, tủi mặt bay biến còn một mảnh. Anh thừa Thành Tế dễ mềm lòng với chiêu nhất mà.
Biết chỉ là dị ứng, Thành Tế cũng để trong lòng nữa. Cậu rời giường, vệ sinh cá nhân đơn giản xuống lầu làm bữa sáng chuẩn làm.
Đổng Hoán ngắm bóng lưng bận rộn của Thành Tế trong bếp. Vì chỉ làm bữa sáng đơn giản nên đeo tạp dề, mặc chiếc áo thun form rộng cùng quần jean, trông đơn giản sạch sẽ.
Anh phía bao lâu, cũng chẳng phát tiếng động nào, thế nên lúc Thành Tế dọa cho giật thót.
“Anh Hoán, xuống đây từ lúc nào thế?”
Nhìn dáng vẻ của Thành Tế, Đổng Hoán thật sự lao tới ôm chầm lấy . Giống như cặp vợ chồng son mới cưới, vòng tay ôm từ phía , vùi mặt lên vai , thỉnh thoảng hôn trộm lên sườn mặt một cái. Rồi Thành Tế cũng sẽ sinh khí, chỉ đỏ mặt, dùng giọng điệu mềm mỏng ngượng ngùng bảo đừng làm nũng như thế.
Đáng tiếc ảo tưởng chung quy vẫn chỉ là ảo tưởng. Thành Tế thấy ánh mắt Đổng Hoán mất tiêu cự, liền đưa tay quơ quơ mặt . Thấy hồn mới hỏi: “Anh Hoán, đang nghĩ gì mà trông như hồn lìa khỏi xác thế?”
Đổng Hoán ánh mắt u ám, khẽ l.i.ế.m môi bóng lưng Thành Tế, bước tới nắm lấy tay : “Anh đang nghĩ đến em đấy.”
Thành Tế nghiêng đầu khó hiểu: “Nghĩ đến em làm gì cơ?”
Giọng Đổng Hoán nhẹ nhàng, chậm rãi: “Anh đang nghĩ, dáng vẻ của Tiểu Tế , giống hệt như trong lòng của .”
Câu gần như là ám chỉ rõ ràng lắm , nhưng ác nỗi Thành Tế là một "tờ giấy trắng" trong chuyện tình cảm, đúng, gọi là tên ngốc trong tình yêu mới chuẩn. Cậu căn bản hàm ý trong lời của Đổng Hoán, cũng chẳng hiểu tia sáng lập lòe trong mắt .
“Vậy ? Vậy xem trong lòng của Hoán nấu ăn giỏi lắm nhỉ.”
Một câu lập tức dập tắt bầu khí ái bay biến còn tăm . Đổng Hoán cạn lời, bất lực vẻ mặt ngốc nghếch của Thành Tế.
Anh khẽ thở dài. Kiểu thì đến bao giờ Tiểu Tế mới chịu thông suốt đây? Chẳng lẽ do đủ nỗ lực, ám chỉ đủ rõ ràng ? Xem cố gắng nhiều hơn nữa mới .
Thành Tế nào Đổng Hoán đang nghĩ gì. Cậu bày biện xong bữa sáng : “Anh Hoán, chúng mau ăn sáng thôi.”
Thành Tế nấu nhiều món. Nhìn bữa sáng đa dạng mắt, Đổng Hoán chân thành khen: “Tiểu Tế, em làm nhiều món thế , mở quán ăn luôn đấy.”
Thành Tế ngượng ngùng , đưa tay gãi đầu: “Mấy món đây em từng học qua . Làm đầu bếp mệt lắm ạ, ước mơ của em là kiếm đủ tiền dưỡng lão, sẽ về quê trồng chút rau sạch, đủ cho một em ăn là , cuộc sống như mới thoải mái nhất.”
Đổng Hoán nhướng mày: “Đủ cho một em ăn thì Tiểu Tế, còn nữa chứ.”
Thành Tế tưởng ý Đổng Hoán là sẽ về quê tìm chơi, bèn gật gù: “Đủ ăn, đủ ăn mà.”
Đổng Hoán khẽ một tiếng, cũng giải thích gì thêm.
Hai đến công ty, Tiểu Tề sắp xếp xong bộ lịch trình trong ngày của Đổng Hoán, Thành Tế chỉ cần theo bọn họ là . Công việc hôm nay hề nhàn hạ như hôm qua, Tiểu Tề còn bảo với Thành Tế rằng những ngày chạy đôn chạy đáo thế mới là việc thường ngày của bọn họ.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi mà chạy mười công ty để thị sát, họp hành, báo cáo, sửa phương án, còn xử lý rắc rối do vài cửa hàng trực thuộc gây . Nhìn Đổng Hoán bận rộn cả ngày đến mức thời gian ăn cơm, Thành Tế chợt cảm thấy làm sếp lớn khi còn chẳng bằng làm nhân viên quèn như , ít nhất nhân viên còn thời gian nghỉ ngơi.
Khi mang suy nghĩ với Tiểu Tề, Tiểu Tề ngặt nghẽo đáp: “Trả giá và nhận luôn tỷ lệ thuận với mà. Cậu xem mấy ông chủ đó kiếm bao nhiêu tiền? Lương một tháng của sếp bằng lương nhân viên quèn cày cuốc mấy năm trời đấy. Chẳng xa, cứ lấy mức lương của Thành Tế mà xem…”
Nói đến đây, Tiểu Tề như sực nhớ điều gì, vội vàng ngậm miệng. Cậu nhớ sếp Đổng dặn chuyện với Thành Tế.
Thành Tế một nửa, chớp mắt liên tục gặng hỏi: “Lương của ? Lương của làm ? Có... cao quá mức quy định ?”
Thành Tế thấy lòng lo sợ bất an. Cậu mức lương nhận là cao đến mức vô lý. Năm vạn một tháng, đây là con mơ cũng dám nghĩ tới.
Nhìn ánh mắt chân thành đầy bất an của Thành Tế, Tiểu Tề nghĩ thầm đằng nào lỡ miệng thì cho trót, nhưng bắt Thành Tế thề kể chuyện với Đổng Hoán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuc-ao-cua-toi-bay-vao-mieng-sep-roi/chuong-15.html.]
Vừa chuyện liên quan đến Đổng Hoán, Thành Tế vội vàng gật đầu nghiêm túc, cam đoan tuyệt đối khai Tiểu Tề . Lúc Tiểu Tề mới nốt nửa câu còn :
“Vốn dĩ lương vệ sĩ chỉ tầm 5.000 tệ một tháng, cao nhất cũng chỉ 8.000 thôi. Là sếp Đổng tự bỏ tiền túi bù cho , thế nên mới nhận năm vạn đấy.”
Lời đối với Thành Tế mà chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai. Lương thực chất của chỉ 5.000, mà Đổng Hoán bù thêm cho tận bốn vạn rưỡi! Đây là con nhỏ, bốn vạn rưỡi, là bốn vạn rưỡi đó...
Những lời của Tiểu Tề cứ quanh quẩn trong đầu Thành Tế, khiến cả ngày cứ như mất hồn, ngay cả Đổng Hoán gọi cũng chú ý tới.
Mãi cho đến khi bàn tay Đổng Hoán nắm lấy, ngón tay vuốt ve thưởng thức, Thành Tế mới sực tỉnh. Lúc bọn họ kết thúc một chuyến thị sát, Đổng Hoán trong xe dáng vẻ ngẩn ngơ của , gọi vài tiếng cũng chẳng thấy. Anh đành nhẹ nặng nhéo tay một cái.
Thành Tế giật : “Sao, ?”
Đổng Hoán vẻ mặt lo lắng , đưa tay sờ trán hỏi: “Tiểu Tế, em ? Cứ thẫn thờ suốt, chuyện gì xảy ?”
Thành Tế hé môi, mở lời thế nào với Đổng Hoán, hỏi, chẳng bắt đầu từ .
Tại Đổng Hoán làm ? Chẳng lẽ thứ gì mà Hoán ? , nhưng chỉ là một gã nhà quê thô kệch, dáng , mặt mũi cũng chẳng ưa , Hoán thể cái gì ở chứ?
Đột nhiên, một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu. Sáng nay Hoán , lúc nấu ăn trông giống trong lòng của .
Chẳng lẽ... chẳng lẽ Hoán coi là thế ?
Nghĩ đến đây, sắc mặt Thành Tế chợt tái nhợt, huyết sắc mặt rút sạch. Hèn chi, hèn chi dạo Hoán đối xử với như , chỉ mua quần áo cho , còn cho dọn đến sống cùng.
Hóa ... hóa tất cả chỉ vì là một kẻ thế .
Cơ thể Thành Tế khống chế mà run lên. Đổng Hoán cảm nhận , nhíu mày, siết c.h.ặ.t t.a.y , giọng điệu trở nên nghiêm túc: “Tiểu Tế, em thế? Thấy trong khỏe ? Sao run lên thế ?”
Thành Tế cứng đờ sang vẻ mặt lo lắng của Đổng Hoán, trong lòng trào dâng một cỗ chua xót nghẹn ngào. Cậu mở miệng hỏi, đối xử với em... đều là vì trong lòng ?
Thành Tế dám hỏi. Cậu hứa với Tiểu Tề là tiết lộ chuyện . Hơn nữa, lấy tư cách gì để chất vấn đây? Cậu đang "hưởng sái" ánh hào quang từ trong lòng của , nhờ thế mới mức lương cao như , công việc như .
tại , sự lo lắng trong mắt Hoán, nghĩ đến ánh mắt đó vốn dành cho , lồng n.g.ự.c đau nhói khó tả.
Thành Tế mang gương mặt nhợt nhạt lắc đầu, lời đắng ngắt: “Không, ạ. Chắc do nay xe nhiều quá, em chóng mặt chút thôi.”
Đổng Hoán Thành Tế đang não bổ cái gì. Nghe bảo do xe nhiều nên mệt, lập tức xót xa đưa tay xoa xoa bụng : “Vất vả cho em Tiểu Tế. Đợi tối nay chúng ngoài ăn bữa ngon nhé.”
Đổng Hoán , trong mắt ngập tràn ý . Bữa cơm tối nay đơn giản chỉ là ăn cơm , đó là buổi hẹn hò của hai đấy! Vừa nghĩ đến việc tối nay hẹn hò, Đổng Hoán thấy hồi hộp mong chờ. Trong lòng bắt đầu suy tính xem nên mặc vest gì, thắt cà vạt màu nào, vuốt tóc kiểu gì để Tiểu Tế thể "nhất kiến chung tình" với .
Bởi , chú ý tới cảm xúc bất thường của Thành Tế.
Trái tim Thành Tế như ai đó dùng sức bóp nghẹt. Có chút đau, nhưng vì đau đến thế. Cậu chậm chạp tự hỏi, là do Hoán lừa ? Hay do mượn ánh sáng của khác nên mới công việc và sếp thế ?
Thế là đúng. Thành Tế nguyên tắc làm của riêng . Nếu cứ tiếp tục như , nửa đời của sẽ mãi sống cái bóng của .
Cậu , tuyệt đối như .
Thành Tế sang góc nghiêng của Đổng Hoán. Nếu tối nay cùng ăn cơm, sẽ mượn dịp rõ ràng chuyện. Cậu sẽ với Hoán, làm thế của ai cả. Thành Tế chính là Thành Tế, bản của bất kỳ ai.
Vì mang nặng tâm sự, mãi cho đến lúc tan làm về nhà, Thành Tế vẫn giữ nguyên dáng vẻ rầu rĩ thẫn thờ. Đổng Hoán ngây thơ cho rằng đây là biểu hiện của sự hồi hộp và mong đợi cho buổi hẹn hò tối nay.
Anh cất công đặt bàn ở một nhà hàng tình nhân vô cùng nổi tiếng. Đổng Hoán tự nhủ, ám chỉ rõ ràng đến thế , chắc Tiểu Tế cũng lờ mờ nhận chút tình cảm của chứ? Từ đêm vụng trộm âu yếm hôm qua, Đổng Hoán nhận tình cảm dành cho Thành Tế thể giấu giếm kìm nén thêm nữa. Nó hệt như núi lửa chỉ chực chờ phun trào.
Anh quang minh chính đại hôn , ôm ngủ chung một giường, đàng hoàng yêu thương Tiểu Tế, chứ lén lút như một kẻ ăn trộm giống đêm qua.
Đổng Hoán diện bộ vest mới may đo, vuốt tóc, xịt nước hoa, chỉnh tề cà vạt... hệt như một con công đực đang xòe đuôi, diễu võ dương oai bước khỏi phòng.
Trong khi đó, Thành Tế chọn mặc bộ đồ của chính : một chiếc áo sơ mi giặt đến bạc phếch và chiếc quần jean phai màu. Cậu mặc những bộ quần áo Đổng Hoán mua cho. Lúc tủ đồ, những bộ quần áo đắt tiền , kiềm mà nghĩ: Những thứ đều do Hoán tự tay chọn, vì trong lòng thích mặc kiểu , nên mới mua cho mặc ?
Nghĩ đến đây, nhất quyết đụng tới đồ mua. Bởi vì, Thành Tế là Thành Tế.
Khi Đổng Hoán thấy trang phục của , tỏ vẻ ngạc nhiên bước tới hỏi: “Tiểu Tế, em mặc bộ ?”
Nghe sự thắc mắc xen lẫn chút bực dọc trong giọng của Đổng Hoán, Thành Tế thấy tủi vô cùng. Trước nay Hoán từng dùng giọng điệu để chuyện với .