Đổng Hoán nhắm mắt, hít sâu một để kiềm chế, chậm rãi đặt tay lên vai Thành Tế.
Giọng vang lên, lạnh buốt như gió mùa đông từ phía thổi qua tới.
Làm Thành Tế cả run lên.
“Tiểu Tế, em đang làm gì đó?”
Thành Tế đang mải mê chơi trò chơi máy tính, để ý Đổng Hoán tới, thậm chí cũng đang ngay lưng .
Cả cứng đờ vì dọa, Đổng Hoán còn cảm nhận mấy sợi tóc đỉnh đầu cũng dựng hết lên.
Thành Tế chậm rãi đầu, ánh mắt từ bàn tay đang đặt vai dịch lên, cuối cùng thẳng khuôn mặt Đổng Hoán đang lạnh. Tay khẽ run, mặt lập tức nở nụ lấy lòng.
"Anh Hoán, tới đây từ khi nào ?”
Đổng Hoán siết tay , nghiêng xuống, mặt gần như dán sát Thành Tế, giọng trầm thấp vang lên: “Tiểu Tế, cho , em đang làm gì ?”
Thành Tế theo phản xạ giơ tay che màn hình máy tính, nhưng động tác đó nhanh chóng Đổng Hoán giữ .
Cậu thấy giọng mang theo cơn giận đè nén cùng âm thanh lạnh lẽo của Đổng Hoán vang lên bên tai: “Em ở trong văn phòng của , dùng máy tính của , xem mấy phim cấm hả?”
Thành Tế ngây , ngay đó cả khuôn mặt đỏ bừng, lúc mới hiểu Đổng Hoán hiểu lầm, lắp bắp giải thích: “Không, ! Anh Hoán, hiểu lầm em !”
Đổng Hoán mấy cái quảng cáo phản cảm hiện lên màn hình, lạnh: “Vậy em xem, mấy cái là gì?”
Nhìn tay Đổng Hoán đang dừng ngay mấy hình ảnh khó coi đó, Thành Tế cảm thấy như ngón tay Hoán bẩn mất .
Khi nãy chỉ mải chơi trò chơi, cố gắng để ý đến mấy quảng cáo vớ vẩn , nghĩ chơi chút tắt .
Nào ngờ Đổng Hoán bắt gặp, Thành Tế hiện giờ hổ hoảng, mặt đỏ đến tận mang tai, giọng run run giải thích: “Em, em chỉ thấy trò vui thôi, em vì trang web mấy thứ , em thật sự cố .”
Nghe thẹn cuống quýt giải thích, Đổng Hoán cụp mắt xuống, chậm rãi hỏi: “Thật ? Không em cố ý mở để xem đấy chứ?”
Thành Tế nhắm tịt mắt , giọng bực hổ: “Anh Hoán! Em, em thật sự bao giờ xem mấy cái mà!”
Nhìn vành tai cùng cổ đỏ bừng, cơn giận trong lòng Đổng Hoán bỗng tiêu tan, cúi sát bên tai , thở nóng rực phả da, như thể Anh Hoán đang dùng miệng c.ắ.n nhẹ vành tai .
Ý nghĩ đó lóe lên làm đầu óc Thành Tế choáng váng, cả càng thêm đỏ rực.
Đổng Hoán chính là cố ý, cố ý làm thế. Nhìn thấy cơ thể Thành Tế nhịn mà khẽ run lên, mới hài lòng, khóe môi cong lên: “Thì là , hiểu lầm Tiểu Tế .”
Anh từ phía ôm lấy Thành Tế, tư thế mang theo cảm giác xâm chiếm rõ rệt, một tay nắm chuột thao tác.
“Trò là bản lậu, nên mới nhiều quảng cáo thế. Giờ tải bản chính cho em, chơi như sẽ sạch sẽ hơn.”
Thành Tế ngây ngốc màn hình máy tính, bên tai vang lên tiếng Đổng Hoán nhưng đầu óc Thành Tế bay xa.
Anh Hoán xịt nước hoa ? Sao thơm …
Người Hoán nóng quá, cảm giác như lưng sắp chảy mồ hôi.
Anh Hoán lớn thật, ôm từ phía mà cứ như nhấc bổng lên.
Từng suy nghĩ bay loạn trong đầu Thành Tế, nhưng cuối cùng tất cả đều xoay quanh một chủ đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuc-ao-cua-toi-bay-vao-mieng-sep-roi/chuong-12.html.]
Chính là Đổng Hoán.
Dù trốn thế nào, cũng thoát khỏi Hoán, thoát khỏi Ngũ Chỉ Sơn của .
Đổng Hoán cả nửa ngày mà vẫn thấy Thành Tế trả lời, cúi đầu một cái, phát hiện ánh mắt thì hướng màn hình, nhưng hồn vía bay mất .
Đổng Hoán khẽ cụp mắt xuống, rõ ràng đang ở trong lòng , còn chố đang chuyện, mà em cũng thể thất thần ?
Anh cố ý ghé sát bên tai Thành Tế, giọng nhẹ nhàng vang lên: “Tiểu Tế, em đang nghĩ gì thế?”
Thành Tế giật nảy , hồn , buột miệng thốt lên: “Anh Hoán…”
Đổng Hoán ngẩn một chút, đó bật : “Tiểu Tế đang nghĩ về ?”
Thành Tế ý thức lỡ lời, cả đỏ bừng cả mặt, tựa như con tôm luộc chín, nóng đến mức bốc khói.
Cậu luống cuống định giải thích nhưng chẳng gì, dối , nhưng lời nghẹn cứng nơi cổ họng, thốt .
Đổng Hoán đợi vài giây, chỉ thấy Thành Tế đỏ mặt, ú ớ chẳng nên lời, càng thêm vui sướng, vỗ vỗ vai Thành Tế: “Nghĩ tới cũng . Trò chơi tải xong , em thể nghĩ tới , chơi.”
Nghe rõ giọng điệu trêu chọc của Đổng Hoán, mặt Thành Tế đỏ càng thêm đỏ, cúi gằm đầu dám ngẩng đầu Đổng Hoán.
Cảm giác hổ, ngượng ngùng, tủi thẹn đủ thứ cảm xúc trào lên trong lòng .
Thành Tế len lén thò đầu về phía Đổng Hoán, ngẩng lên chạm ánh mắt đang dịu dàng.
Cậu lập tức rụt cổ cúi xuống..
Đổng Hoán tâm tình vô cùng thoải mái, Thành Tế lén lút quan sát , chỉ khẽ nhướng mày, tỏ vẻ để ý.
Thành Tế mặt đỏ vẫn luôn duy trì đến tan tầm cũng biến mất. Tiểu Tề bước báo cáo công việc hôm nay, thấy Thành Tế mặt đỏ bừng thì quan tâm hỏi: “Thành Tế , mặt đỏ ? Bị bệnh ?”
Thành Tế Tiểu Tề hỏi, lập tức giơ tay che mặt, liên tục lắc đầu: “Không, gì.”
Tiểu Tề khó hiểu , đầu sếp Đổng, cũng đang mà Thành Tế, khiến Tiểu Tề rùng một cái, trong lòng thầm nghĩ, … cảm giác khí giữa sếp và Thành Tế gì đó là lạ.
là thẳng nam, Tiểu Tề nghĩ mãi cũng nguyên nhân, chỉ thể gãi đầu ngoài.
Tan tầm, gió thổi qua làm gương mặt Thành Tế bớt nóng, còn đỏ như ban nãy. Cậu chống cằm, ngoài cửa sổ.
Đổng Hoán mở hé cửa kính xe, gió từ bên ngoài lùa , mát lạnh.
Đổng Hoán liếc Thành Tế. Dù mặt bớt đỏ, nhưng đôi tai vẫn hồng hồng.
Anh khẽ trong lòng, đầu nghiêm túc lái xe.
Lần Thành Tế cho Đổng Hoán thấy tay nghề nấu ăn thật sự của , để đầu bếp giỏi thì sẽ như thế nào.
Đổng Hoán cũng mỉm đồng ý. Bởi vì chuyện xảy buổi sáng, Thành Tế chỉ cảnh giác nắm tay , mà còn kéo tay , trông giống như một đôi sắp lễ đường kết hôn.
Người xung quanh họ bằng ánh mắt đầy nghi ngờ, nhưng Thành Tế và Đổng Hoán chẳng cảm thấy gì lạ. Một thì nghĩ đang bảo vệ sếp, thành công việc, một thì vui vẻ vì tiếp xúc mật.