Editor: Trang Thảo.
Âu Dương Hạo ngạc nhiên: [Thật ? Tính cách Trâu Miểu... Gia Chú, cũng mà. Cậu sẽ càng tức giận hơn chứ?]
La Gia Chú đáp: [Tính cách thế nào là chuyện khác. Nếu xin , thì chấp nhận rủi ro. thái độ của nhất định đủ thành khẩn.]
[Tuy nhiên, A Hạo, thật với . Tôi dám đảm bảo chuyện sẽ . Thành bại phụ thuộc Trâu Miểu, vì bí mật của riêng . Nếu là bí mật, thể nhiều hơn. Quyết định cuối cùng vẫn thuộc về .]
[Hãy tôn trọng lựa chọn của Trâu Miểu. Còn , cứ cố gắng hết sức là .]
Hả?
Âu Dương Hạo thắc mắc.
Tại La Gia Chú ? Trâu Miểu bí mật gì? Ý là chuyện đó?
Không hiểu , Âu Dương Hạo cảm thấy khó chịu trong lòng. Anh cau mày, hỏi : [Có chuyện gì mà ?]
Trâu Miểu chuyện gì cũng . Từ gia cảnh đến thói quen nhỏ nhất, như khi nào cắt móng tay dầu gội. Giường của Trâu Miểu ngoài thì là nhiều nhất. Trâu Miểu còn chuyện gì mà chứ?
La Gia Chú đáp: [ .]
Âu Dương Hạo hỏi tiếp: [Vậy bí mật đó là nguyên nhân khiến Trâu Miểu tức giận ?]
La Gia Chú trả lời: [Tôi nghĩ là .]
Âu Dương Hạo: [Vậy Gia Chú, bí mật đó ?]
La Gia Chú: [Đại khái là .]
Âu Dương Hạo xong lập tức thấy thoải mái.
Gì chứ, tại La Gia Chú còn thì ? Anh mới là với Trâu Miểu nhất mà! Anh Độ chắc chắn La Gia Chú nên mới bảo tìm . tại bọn họ đều , chỉ là ?
Anh nhăn mặt, năm giác quan như sắp quấn thành một mớ hỗn độn: [Là chuyện gì ?]
La Gia Chú: [Chuyện xem ý của Trâu Miểu. A Hạo, nên tự tìm Trâu Miểu mà hỏi.]
Không cho . Điều đó càng khiến Âu Dương Hạo khó chịu hơn. Anh cũng rõ tại thấy bức bối như , như thể một thứ vô hình nào đó đang ngừng quấy rầy từ sâu thẳm bên trong.
Không kìm , tiếp tục chất vấn: [Tại chứ? Tôi và Trâu Miểu bên 6 năm ! Có chuyện gì mà và Độ đều , chỉ là ? Biết rõ căn nguyên chẳng sẽ giải quyết vấn đề dễ hơn ?]
La Gia Chú: [Trước khi tìm , cũng là Từ Độ chuyện.]
[ mà, A Hạo, nghĩ xem, tại Từ Độ bảo hỏi ai khác mà bảo đến tìm ?]
Âu Dương Hạo mím môi, đáp ngay: [Không . Tôi cũng đây. Có lẽ vì lý do Trâu Miểu giận chứ gì.]
Chỉ mỗi là gì, thật bực bội!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cu-dam-doi-lay-trai-tim/chuong-6.html.]
Có lẽ trong lời của toát lên chút giận dỗi, vì đầu bên im lặng một lúc lâu. Rồi La Gia Chú đột ngột hỏi : [A Hạo, xác nhận với nữa...]
[Cậu thật sự làm lành với Trâu Miểu chứ? Dù cho Trâu Miểu quyết tâm quan tâm đến nữa, vẫn níu kéo ?]
Còn hỏi ? Âu Dương Hạo dứt khoát trả lời: [ ! Tôi mà!]
[Tôi Trâu Miểu , xin . Dù mắng thế nào, làm gì cũng .]
[Tôi sắp khó chịu c.h.ế.t mất , thật sự... Thật sự...]
[Khóc, , .]
Nói xong, đầu dây bên rơi im lặng.
Đột nhiên, như thể nghĩ thông điều gì đó, La Gia Chú : [Được thôi.]
[Nếu thật sự đến ...]
[Vậy cho một gợi ý.]
[Cậu thử nghĩ xem, và các khác ở chỗ nào.]
[Hơn nữa, thể thêm gì nữa , A Hạo. Nếu , cũng sẽ Trâu Miểu chặn luôn đấy.]
Hả? Nghiêm trọng đến mức ? Rốt cuộc là chuyện gì ?
Giây phút , Âu Dương Hạo rơi mớ hỗn loạn. Tối nay đúng là đủ loại cảm xúc trộn lẫn, mặc dù tìm Trâu Miểu là nhiệm vụ hàng đầu, nhưng cũng rõ nên xử lý cảm xúc nào .
La Gia Chú đến mức , cũng thể làm ầm lên trút giận vô cớ.
Âu Dương Hạo đáp : [Được , sẽ suy nghĩ.]
[Cảm ơn , Gia Chú. Muộn thế , thật sự làm phiền quá.]
[Biểu cảm cúi đầu cúi đầu.]
[Tôi nhất định sẽ cảm ơn t.ử tế.]
Trang Thảo
La Gia Chú: [Không cần khách sáo , A Hạo.]
[Mong tin từ các .]
Âu Dương Hạo: [Cảm ơn lời chúc của , sẽ cố gắng hết sức.]
Kết thúc cuộc trò chuyện với La Gia Chú.
Âu Dương Hạo chằm chằm khung trò chuyện im lìm, đột nhiên trong đầu lóe lên một ý nghĩ. Anh nhanh chóng dậy, đến bàn, mở trò chơi điện thoại mà và Trâu Miểu thường chơi cùng . Anh định kiểm tra danh sách bạn bè.
Tuy nhiên, danh sách bạn mà luôn cố định ở đầu, chỉ để mỗi Trâu Miểu, giờ đây trống rỗng. Không một bóng dáng.