Editor: Trang Thảo.
Thật dễ dàng để dấu.
Âu Dương Hạo ngừng , nhưng kiềm chế mà khẽ : “Anh thật sự thích em, thật sự thích.”
Trâu Miểu , chỉ đỏ bừng mặt, giọng nhỏ nhẹ: “Biết , đừng nữa, mau thả em .”
Âu Dương Hạo chịu buông, ánh mắt cứ chăm chú dõi theo .
Trâu Miểu liếc một cái, nhanh chóng ánh mắt nơi khác. Im lặng một lúc lâu, cuối cùng, khuôn mặt đỏ bừng, vẻ mặt lúng túng, nhỏ giọng: “Em cũng thích , ?”
Chỉ cần qua cũng đối phương gì. Sáu năm bên , sự ăn ý trở thành bản năng.
Trong khoảnh khắc , Âu Dương Hạo nở một nụ rạng rỡ. Anh cúi sát , nhẹ nhàng l.i.ế.m môi Trâu Miểu, khẽ hôn lên tai , cọ qua cọ : “Thích em, thích em, yêu em... yêu em.” Anh trông chẳng khác gì một con ch.ó đang đùa nghịch.
Không cẩn thận, cọ trúng mũi , đau đến mức hít mạnh một : “Tê! Đau quá!” Anh ôm mũi, mặt nhăn nhó.
Trâu Miểu lập tức đổi sắc mặt, giọng lo lắng trách móc: “Anh! Lúc nào cũng cẩn thận như !” Cậu vội nắm tay Âu Dương Hạo, kéo để xem: “Đưa đây em xem nào.”
vẻ mặt lo lắng , Âu Dương Hạo nhịn nữa, bật ha hả: “Ha ha ha ha ha!”
Trâu Miểu khó hiểu, cau mày hỏi: “Cười cái gì?”
Trang Thảo
“Không gì.” Âu Dương Hạo đáp: “Thấy em thích , vui thôi. Không , đừng lo lắng.” Nhìn vẻ ngơ ngác của Trâu Miểu, rút tay khỏi tay , nắm thật chặt, nghiêm túc : “Anh cảm giác thật sự sẽ yêu em đến c.h.ế.t mất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cu-dam-doi-lay-trai-tim/chuong-25.html.]
Trâu Miểu khựng , sững sờ. Dù hiểu rõ tính cách của Âu Dương Hạo, nhưng vẫn làm sự mặt dày đáng sợ . Những lời buồn nôn như thế, thể một cách tự nhiên.
Mặt Trâu Miểu đỏ bừng, hất tay Âu Dương Hạo , nghiêm giọng: “Không thì mau ăn cơm, đồ ngốc! Em nhắc bao nhiêu !”
Đạt mục đích, Âu Dương Hạo hì hì, thèm để ý việc đẩy : “Ngày mai ăn thịt bò ? Anh ăn khoai tây hầm sườn bò.”
“Được, em đ.á.n.h , em sai, em xin , tất cả đều chiều ý .” Trâu Miểu xoay lấy một hộp đồ từ thùng giấy, : “ ăn xong thì lo phỏng vấn xin việc cho em. Tiền em đủ để nuôi một tên ăn như hũ nút mà còn đòi hỏi đồ cao cấp, hiểu , tiểu bạch kiểm?”
“Rõ , rõ .” Âu Dương Hạo gật đầu lia lịa, vẻ mặt ngoan ngoãn: “Từ nay về , cam đoan sẽ tuyệt đối theo chỉ thị của ‘lãnh đạo’!”
Vừa bước về phía bàn ăn, đầu Trâu Miểu, cố ý nháy mắt: “Nói lắm, ‘lãnh đạo’. Cả đời sẽ lời em. Đêm nay... À , từ giờ về , nửa giường bên của em, lấy nhé. Không để ai khác .”
Trâu Miểu lườm , mặt đỏ rực, cả tai và cổ cũng ngoại lệ: “Người khác? Anh thần kinh ? Nói linh tinh gì thế? Không chỉ thôi .”
“Ha ha ha ha...”
Âu Dương Hạo bật , về phía bàn ăn, cầm đĩa đồ ăn mang bếp.
Quay đầu , thấy Trâu Miểu đang xổm đất, loay hoay dọn đồ. Đôi tai và cổ của vẫn đỏ bừng, vài dấu vết mờ cổ cứ lắc lư mắt. Hình ảnh đó đáng yêu đến mức khiến tim ngứa ngáy. Nếu lo nổi giận, kéo để hôn đến khi thở nổi.
Âu Dương Hạo mở lò vi sóng, đặt đĩa thức ăn trong.
Nhìn ánh sáng cam từ lò vi sóng, thấy đĩa thức ăn từ từ xoay, rõ giữa và Trâu Miểu vẫn còn nhiều điều cần bàn bạc, cần giải quyết.
giờ phút , chỉ cảm thấy niềm vui lan tỏa, giống như ấm từ lò vi sóng, khiến gần hơn.
Từ đêm nay, họ sẽ nhiều thời gian bên , đủ để tháo gỡ khúc mắc, đủ để trao cả trái tim cho Trâu Miểu mà chút giấu giếm.