Editor: Trang Thảo.
Khi đặt “hiện thực cản trở” và “tình yêu tiêu tan” lên vai Trâu Miểu để cân nhắc, Âu Dương Hạo nhận rằng điều khiến sợ hãi nhất là những rào cản mắt, mà là việc tình yêu trong mắt Trâu Miểu dần biến mất. Ý nghĩ đó khiến hoảng sợ hơn bất kỳ thất bại nào khác.
Có lẽ quá ấu trĩ, quá lý tưởng hóa chuyện, nhưng Âu Dương Hạo nghĩ, dù cố gắng trưởng thành hơn, cũng thể chấp nhận cái giá của việc mất Trâu Miểu mà từng cố gắng níu giữ. Điều đó sẽ khiến hối hận đến phát điên.
Anh thừa nhận, gọi ngốc cũng , nhưng thật sự hiểu. Việc trở thành một mạnh mẽ, độc lập, trách nhiệm và yêu Trâu Miểu, một đàn ông, rốt cuộc gì mâu thuẫn?
Trong suy nghĩ cố chấp của , Âu Dương Hạo , trừ khi một ngày nào đó tận mắt thấy tình yêu trong mắt Trâu Miểu khô cạn, khô cạn đến mức như mặt đất nứt nẻ, mới thể buông tay. Nếu , chẳng lý do nào đủ thuyết phục để chia cắt họ.
“ mà giờ còn ‘thẳng’ nữa, nên lý luận ‘tội phạm tái phạm’ của em áp dụng với còn hiệu lực .”
Âu Dương Hạo Trâu Miểu: “Em bảo đừng quan tâm đến em... Sao thể? Tôi thích em, và quan tâm nhất chắc chắn là em. Vì nỗi đau của em sẽ là nỗi đau của , nỗi buồn của em cũng sẽ là của . Tôi thể vì những điều đó mà ghét em. Tôi chỉ , so với bất kỳ ai, càng yêu em hơn, càng em hạnh phúc hơn.”
“Thử hỏi lòng xem, Trâu Miểu, em thật sự thể quan tâm đến ?”
“Em còn bảo trách nhiệm với yêu tương lai... thế nào mới gọi là trách nhiệm?” Âu Dương Hạo hỏi. “Theo lời em, nên chọn một con đường ‘bình thường’ hơn, đúng ?”
“ yêu em. Tôi... yêu em. Tôi thể quên em, thể ngừng cảm thấy nuối tiếc vì thể ở bên em. Nếu ép bản yêu khác, sống cuộc sống bình thường mà em , như gọi là trách nhiệm ?”
Từng câu từng chữ của Âu Dương Hạo như dội thẳng lòng Trâu Miểu. Cậu mím môi, gì.
, Âu Dương Hạo kiên nhẫn đến lạ. Dù Trâu Miểu im lặng bao lâu, cũng sẵn sàng chờ đợi.
Trang Thảo
Hồi lâu , khóe miệng Trâu Miểu khẽ giật, giọng nghèn nghẹn như cố kiềm chế nỗi đau: “... Anh sẽ hối hận, Âu Dương Hạo.”
“Tôi sẽ hối hận.”
Âu Dương Hạo trả lời mà cần suy nghĩ: “Tôi làm nhiều chuyện ngu ngốc, nhưng điều duy nhất khiến hối tiếc là nhận tình cảm của em sớm hơn, để em chịu tổn thương nhiều năm như . Ngoài chuyện đó , từng hối hận về bất kỳ điều gì. Chỉ cần đó là lựa chọn của , dù kết quả thế nào, cũng sẽ hối hận.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cu-dam-doi-lay-trai-tim/chuong-23.html.]
Âu Dương Hạo Trâu Miểu: “Tôi thích em, và chẳng sợ điều gì cả.”
“Thẳng thắn mà , Trâu Miểu, trong chuyện , em còn ngốc hơn .”
Đây là đầu tiên mắng Trâu Miểu.
Đột nhiên, Trâu Miểu bật , tiếng nức nở kiềm chế .
“Cút !”
Trâu Miểu mắng một câu, tay xoa nước mắt chảy ngừng, trách móc: “Anh mới ngốc, là kẻ ngốc nhất! Tôi đây là hố lửa, mà còn đ.â.m đầu . Anh chẳng tư cách gì để mắng ...”
Âu Dương Hạo kìm bật . Nhìn thấy hình ảnh quen thuộc nơi Trâu Miểu, bỗng cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn.
Anh cố tỏ bất cần, nhún vai: “Hết cách , em mà, là kiểu ngốc cứng đầu đấy. Vậy mà em chọn thích một tên ngốc như , còn để thích em. Em coi như xong đời . Tôi dạng dễ đổi, nghĩ đến chuyện cả đời , trốn thoát .”
“Nếu thật sự thích thì ?”
Không ngờ, Trâu Miểu bất ngờ ném một câu như .
Âu Dương Hạo giật , tim như ngừng đập, lập tức cảnh giác: “Em gì?”
Cảm giác vui vẻ ban nãy như nhấn chìm trong băng lạnh.
Thế nhưng, Trâu Miểu chỉ đó , thêm gì.
Âu Dương Hạo khó tin, trợn to mắt, lao đến mặt Trâu Miểu. Hai tay run rẩy, nắm lấy vai đối phương để hỏi cho rõ ràng, nhưng ngập ngừng, dám làm gì. Đôi tay lơ lửng giữa trung, đặt , cũng gì. Anh luống cuống, gấp đến mức sắp phát điên, năng lộn xộn: “Em… em ! Không , !”
Nhìn Trâu Miểu vẫn lạnh nhạt, chút phản ứng, Âu Dương Hạo nghẹn đến mức nước mắt cũng sắp trào : “Không ! Không ! Không !”