Editor: Trang Thảo.
Trâu Miểu lùi vài bước, giữ cách xa hơn với Âu Dương Hạo: “Anh cần một chăm sóc, và vì mới sinh sự phụ thuộc . Tôi tin rằng sẽ trưởng thành, một ngày sẽ trở thành một đáng tin cậy. Đến lúc đó, sẽ một cô gái yêu , và cũng sẽ yêu một cô gái. Không ? Như thế sẽ hơn... Nếu lựa chọn, đừng làm điều gì dại dột. Âu Dương Hạo, trách nhiệm với yêu trong tương lai. Tôi, ngoài việc chăm sóc , chẳng giá trị gì. Đừng vì một phút bốc đồng mà hủy hoại cả nửa đời của .”
Âu Dương Hạo Trâu Miểu, lòng ngổn ngang trăm mối vì những lời . Cuối cùng, chỉ thể thốt lên câu hỏi cốt lõi nhất: “Tại như thế?”
Anh thực sự lo lắng liệu Trâu Miểu đang mắc bệnh gì đó.
Trâu Miểu đó, mím môi, trả lời trực tiếp: “Anh thể giữ bí mật giúp ? Tôi hết với , cả về... cơ thể ... Tôi chỉ điều với . Nể tình chúng quen sáu năm, ?”
Ánh mắt của Trâu Miểu như đang van nài, khiến Âu Dương Hạo á khẩu, đáp thế nào. Trong lòng dâng lên cảm giác bất an. So với việc thấy Trâu Miểu yếu đuối, thà rằng cứ mắng mỏ như ngày.
Cuối cùng, đồng ý: “Được...”
Dù lý do thực sự phía là gì, quyền ép buộc . điều gì xảy với cơ thể Trâu Miểu. Nỗi sợ hãi trong lòng ngày một lớn, sợ rằng đằng đó còn một lý do đau đớn hơn nữa. Sự yếu đuối và khổ sở của Trâu Miểu khiến đau lòng, lo lắng: “ nếu thẳng thắn với , em cũng thể rõ lý do mà, đúng ?”
Âu Dương Hạo tiến thêm một bước về phía Trâu Miểu, ánh mắt đầy lo lắng: “Nói cho , Trâu Miểu?”
Trâu Miểu lùi một bước, cúi đầu, nhưng còn phản kháng nữa: “Đè nén quá lâu , nó trở thành một rào cản...” Giọng nhẹ bẫng, như thể chuyện chẳng đáng là gì: “Tôi , suy nghĩ gì quá giới hạn với ...”
“Thực thì... là kìm nén. Anh chịu ? Nếu , sẽ dừng , thật đấy... Tôi từng nghĩ gì quá xa...”
Trâu Miểu cẩn thận giải thích, dường như sợ Âu Dương Hạo sẽ chịu nổi.
Âu Dương Hạo như đóng băng. Đại não thể tiếp thu nổi ý nghĩa ẩn lời của Trâu Miểu. Anh nghĩ đến sáu năm qua, những nỗi đau mà Trâu Miểu chịu đựng, so với thực tại , hóa vẫn còn nhẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cu-dam-doi-lay-trai-tim/chuong-22.html.]
“Xin …” Âu Dương Hạo cất lời, giọng khẽ run: “Thật sự xin …”
Trang Thảo
Có lẽ, tất cả vấn đề bắt nguồn từ việc Trâu Miểu quá cực đoan. đến nước , nếu xét về nguyên nhân, trách nhiệm của chắc chắn ít.
“Sao xin ?” Không ngờ, Trâu Miểu nở một nụ , yếu ớt đến mức như sắp tan vỡ: “Thứ vốn vấn đề, cần chữa trị. Tôi cũng ý định dùng đến, nên cứ mặc kệ nó . Nói cho cùng, đều là do tự chuốc lấy.”
Nụ vô lực của Trâu Miểu khiến Âu Dương Hạo lo lắng: “Không ý định dùng là ý gì?”
“Còn thể là ý gì? Tôi từng nghĩ sẽ ở bên ai, cũng làm gì cả.” Trâu Miểu tự giễu, như đang chế nhạo chính : “Tôi vốn là một ‘tội phạm tái phạm’ trong việc thích thẳng nam. Cả đời chắc cũng chỉ thôi. Không đáng để thương hại...”
“Anh cần để ý đến vấn đề của . Tôi chỉ hy vọng bản ảnh hưởng đến khác, khiến ai cảm thấy khó chịu. ngờ cuối cùng vẫn để phát hiện. Thật xin ...”
Trâu Miểu vẫn cúi đầu, ánh mắt rời khỏi mặt đất. Âu Dương Hạo dường như hiểu điều gì đó.
“Vậy nên, lý do em ở bên , để chạm , vì ‘ghét ’ ?” Âu Dương Hạo hỏi: “Trâu Miểu, em ghê tởm ?”
Trâu Miểu mím môi, tiếp tục xuống sàn nhà mà đáp .
Âu Dương Hạo thể chịu đựng nữa.
Từ đầu đến cuối, lý do Trâu Miểu từ chối ở bên , tin tưởng chấp nhận tình cảm của , lẽ do bất kỳ yếu tố thực tế nào, mà là vì sự chán ghét dành cho chính .
Trâu Miểu ghét , cũng kháng cự . Người ghét bỏ, kháng cự, là chính bản .
Âu Dương Hạo Trâu Miểu trải qua những gì. Sáu năm quen , từng nghĩ hiểu hết thảy. giờ đây, mới nhận bạn, em cùng sống c.h.ế.t suốt sáu năm qua đang mang một gánh nặng và quá khứ mà thể tưởng tượng. Điều đó trở thành một rào cản vô hình giữa họ, vượt ngoài khái niệm của thế tục, chắn ngang con đường của họ.