Editor: Trang Thảo.
“Đông” một tiếng, Âu Dương Hạo hoảng sợ. Anh chỉ thấy Trâu Miểu hai mắt đỏ bừng, cơ thể run rẩy dữ dội.
“! Tôi chính là thích !”
Cậu gần như khản giọng hét lên: “Tôi chính là thích ! Từ đầu, từ ngày đầu tiên thích ! Thích suốt 6 năm ! Tôi là gay! Tôi chỉ thích đàn ông! Biết ? Rõ ? Vừa lòng ? Sao hả? Muốn gì nữa? Muốn đ.á.n.h ? Anh một thằng đàn ông thích suốt từng năm, còn ngủ chung giường bao nhiêu , thấy ghê tởm lắm đúng ?! Nếu ghê tởm thì mau cút ! Dù cũng định thích nữa! Tôi thích nữa!”
Trâu Miểu gào lên, cảm xúc kịch liệt đến mức cả run rẩy ngừng.
...
Âu Dương Hạo bỗng nhận rằng việc Trâu Miểu thừa nhận hình như quá khó khăn.
điều khiến kinh ngạc là bản cảm thấy vui vẻ như từng nghĩ. Anh lặng Trâu Miểu. Cậu vẫn đỏ hoe mắt, nước mắt tuôn trào mãnh liệt. Cả Trâu Miểu run rẩy, đôi vai co rụt . Cậu dùng tay che kín mặt, giọng nhỏ dần: “Tôi chịu đủ ... Tôi thật sự chịu đủ . Tôi thấy thích khác nữa. Tôi sẽ thích ai nữa...”
Trang Thảo
Âu Dương Hạo ngơ ngẩn. Trâu Miểu nhanh ngẩng đầu lên, thở một dài đầy run rẩy. Cậu lau nước mắt, giọng tuy vẫn còn lạc và run rẩy, nhưng ngữ khí dần trở nên bình tĩnh hơn. Sắc mặt cũng đổi rõ rệt: “Được , Âu Dương Hạo. Đánh là sai, xin . Tính tình tệ, lời cũng khó . Tôi thừa nhận. tiền đưa , cũng . Tôi gì. Nếu tức giận, đ.á.n.h trả một trận thì cứ đ.á.n.h . mấy năm nay từng làm gì với . Lúc cạnh , cũng hề suy nghĩ bậy bạ. Tôi , cần ngủ cùng , cần đến gần . Anh cũng đến mức đ.á.n.h đến vỡ đầu chảy m.á.u chỉ vì chuyện ? Tôi cũng hiểu vì nhất định ép thừa nhận xu hướng của , thừa nhận thích .”
“Tôi , một đàn ông thích đối với mà ghê tởm. Tôi giấu lâu như , phát hiện thì thấy ghê tởm, tức giận cũng là bình thường.”
Nói đến đây, Trâu Miểu cúi đầu, ánh mắt trống rỗng chằm chằm xuống mặt đất, cả toát lên vẻ mất mát: “ thu dọn hành lý, ngày mai sẽ . Tôi... cố ý làm phiền . Tôi là gay, thể kiểm soát bản như bình thường thích con gái. Đừng ghê tởm , cứ coi như ch.ó c.ắ.n . Tôi sẽ nữa.”
Khi , bóng dáng Trâu Miểu mỏng manh và cô độc, giống như một dải lụa trôi nổi giữa trung, nên dừng ở . Âu Dương Hạo nửa mở miệng, nhưng gì.
Thật , Trâu Miểu giờ từng xin , cũng từng tỏ yếu đuối như thế mặt . Anh luôn Trâu Miểu áp chế, luôn cam lòng, chỉ gỡ gạc chút gì đó. khi tình huống mắt xảy , hề cảm thấy vui vẻ. Anh thể chịu khi thấy Trâu Miểu yếu đuối và đau lòng như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cu-dam-doi-lay-trai-tim/chuong-19.html.]
Yết hầu như nghẹn , cảm giác đau đớn và chua xót tràn ngập, nước mắt ngừng tuôn rơi khỏi hốc mắt. Âu Dương Hạo cảm nhận rằng sự tin tưởng Trâu Miểu dành cho cũng mong manh như bóng dáng đơn độc , chực chờ sụp đổ. Tại Trâu Miểu chịu tin rằng thích ? Tại xin chỉ vì là gay, phủ định tất cả những gì của bản ? Tại rằng bình thường?
Anh hiểu.
Anh chỉ rằng Trâu Miểu , đến mức chỉ cần nghĩ đến là thấy thích, và dù mắng c.h.ử.i thì trong vẫn chỉ nhớ những điều .
chính Trâu Miểu ...
Tại chứ?
“Không đ.á.n.h ?”
Có lẽ vì Âu Dương Hạo đó quá lâu mà làm gì, Trâu Miểu là đầu tiên lên tiếng: “Không đ.á.n.h thì thôi.”
Nói , xoay nhặt những thứ hất tung, thu dọn : “Đói thì ăn cơm , trời sắp lạnh . Hoặc nếu ăn, thì về nghỉ sớm .”
“Em gì bình thường, Trâu Miểu...” Âu Dương Hạo , nước mắt rơi lã chã xuống đất: “Em thật sự . Tôi thấy ghê tởm em. Tôi thật sự thích em...”
Trâu Miểu xổm mặt đất, đưa lưng về phía Âu Dương Hạo, thở dài một .
“Đừng đùa nữa, Âu Dương Hạo. Anh chỉ quen khác chăm sóc thôi, chứ thích . Mau ăn gì , ăn xong ngủ một giấc cho tỉnh táo .” Giọng điệu vẻ nhẹ nhàng hơn một chút: “Cảm ơn an ủi .”
“Tôi đùa, cũng đang an ủi em.” Âu Dương Hạo đáp, giọng nghẹn ngào: “Tôi tỉnh táo. Tôi chỉ là bạn em, Trâu Miểu. Tôi chính là thể thiếu em, thích em... Chính là coi em như yêu, mà thích theo cách đó. Tôi thích em, nên em tùy tiện từ bỏ ...”
Âu Dương Hạo đưa tay lau nước mắt, giọng khàn đặc: “Hơn nữa, hơn nữa em cũng rằng em thích . Tôi sẽ từ bỏ em.”