Editor: Trang Thảo.
Trâu Miểu càng lúc càng dùng sức, chỉ một tay mà gần như sắp thoát khỏi sự kiềm chế. Âu Dương Hạo lo sợ Trâu Miểu sẽ trốn thoát, để cơ hội sẽ mất mãi mãi. Trong cơn hoảng loạn, vội nắm c.h.ặ.t t.a.y còn của Trâu Miểu, gần như buột miệng: “Trâu Miểu, , thích...”
Trang Thảo
“Ục ục...”
Đáng tiếc, âm thanh từ bụng đói vang lên đúng lúc, cắt ngang lời .
Tiếng động lạc lõng khiến khí căng thẳng giữa hai tan biến. Cả Âu Dương Hạo lẫn Trâu Miểu đều sững .
Trâu Miểu cuối cùng cũng chịu dừng , ánh mắt còn né tránh nữa. Nhìn bình tĩnh , Âu Dương Hạo cảm thấy cổ họng nghẹn . Không kìm , tiến lên một bước, tựa trán vai Trâu Miểu.
Hơi ấm quen thuộc từ khiến Âu Dương Hạo nhận cả ngày nay ăn gì. Cảm giác mệt mỏi và đói khát tràn đến, gần như mất hết sức lực. Trong giọng đầy ủy khuất, thì thào: “Tôi đói... Trâu Miểu, ăn cơm nấu...”
Trâu Miểu im lặng, gì, cũng đẩy , chỉ để mặc dựa .
Âu Dương Hạo Trâu Miểu đang nghĩ gì, chỉ cảm nhận hương thơm quen thuộc từ nước giặt . Anh buông tay , nhưng theo thói quen vòng tay ôm lấy eo . Sự ấm áp và trọn vẹn lan khắp cơ thể , đó đúng là cảm giác khi ôm Trâu Miểu, một cảm giác mà nhớ.
Không kìm , siết chặt vòng tay hơn, giọng nghẹn ngào: “Tôi nhớ , Trâu Miểu... Tôi thật sự nhớ ... Đừng bỏ ... Làm ơn, đừng bỏ ...”
Anh thậm chí mong Trâu Miểu sẽ ôm . Nếu làm thế, chắc chắn sẽ ngần ngại hôn ngay, chút do dự.
trái với mong đợi, Trâu Miểu nhẹ nhàng đẩy . Âu Dương Hạo ngẩn , đôi mắt đỏ hoe , nhưng khuôn mặt Trâu Miểu hề lộ cảm xúc gì đặc biệt.
“Đừng làm những chuyện khiến khác hiểu lầm,” Trâu Miểu , giọng điềm tĩnh nhưng xa cách. Cậu , mở cửa phòng: “Tôi ăn xong, đồ ăn vẫn còn nóng, nhưng nhiều thịt. Nếu chê thì ăn .”
Cậu rõ thích ăn thịt.
Âu Dương Hạo ngây ở cửa, theo bóng lưng bước trong bếp. Không nghĩ ngợi nhiều, vội bước theo, tiện tay đóng cửa theo thói quen.
Mọi chuyện diễn dễ dàng đến mức khó tin, nhưng trong lòng Âu Dương Hạo hề cảm thấy nhẹ nhõm. Trái , ngơ ngác quanh phòng khách. Căn phòng vốn đơn giản của Trâu Miểu giờ càng trống trải hơn, chỉ còn những thùng giấy lớn nhỏ đóng gói gọn gàng, rõ ràng chuẩn từ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cu-dam-doi-lay-trai-tim/chuong-17.html.]
Chưa kịp hồn, Trâu Miểu mang một phần cơm và đôi đũa đặt lên bàn. Âu Dương Hạo , hỏi đầy nghi hoặc: “Trâu Miểu, mấy cái thùng đó là gì ?”
Trâu Miểu đặt đồ ăn lên bàn, thản nhiên đáp: “Ăn . Ăn xong để đó rửa chén.”
Cậu như thể thấy câu hỏi của , ánh mắt cũng hề về phía Âu Dương Hạo.
Sau đó, Trâu Miểu về phía bàn trong phòng khách, cầm lên một túi ni-lông màu đen mới, bắt đầu dọn dẹp những món đồ nhỏ lặt vặt bỏ bàn và sàn nhà.
Âu Dương Hạo đột nhiên cảm thấy bất an. Anh linh cảm rằng điều gì đó nghiêm trọng và đau lòng sắp xảy . Không kìm , hỏi lớn: “Trâu Miểu, hỏi , mấy thùng giấy là cái gì?”
Trâu Miểu vẫn ngẩng đầu lên, tiếp tục thu dọn: "Không gì cả. Mau ăn cơm ." Giọng lạnh nhạt, như thể giải thích thêm.
“Tôi định rời !" Âu Dương Hạo căng thẳng, bước tới chắn cửa phòng, chịu nhúc nhích: " cần thu dọn hết thứ như ? Cậu ? Sẽ bao lâu?"
Lần , Trâu Miểu dừng tay, liếc với vẻ kiên nhẫn, như thể đang đối mặt với một đứa trẻ chịu lời.
“Chuyện đó liên quan đến .”
Không liên quan đến ?
Âu Dương Hạo sững sờ, mắt trợn tròn, miệng há hốc. Trâu Miểu làm thể những lời như ?
Trong giây lát, tìm một lý do để phản bác. Cảm giác nghẹn khuất vô hình bỗng chốc trào dâng trong lòng, khiến mất kiểm soát mà thốt lên những lời hề suy nghĩ: “Có chuyện gì mà thể với ! Tôi , Trâu Miểu, mặc kệ làm gì, đều đồng ý!”
Trâu Miểu liếc một cái, ánh mắt đầy vẻ bực dọc. “Đồ thần kinh,” lạnh nhạt , xoay tiếp tục thu dọn đồ đạc, buồn thêm nào: “Không ăn thì mau biến .”
"Cậu… định dọn !” Âu Dương Hạo bướng bỉnh truy hỏi, bước vài bước đến gần, tựa hẳn khung cửa, dang tay chặn lối : "Cậu ! Tuyệt đối !”
“Hôm qua thế, hôm nay vẫn như ,” Trâu Miểu bình tĩnh nhặt một chiếc hộp giấy bàn , ném túi rác, giọng thản nhiên pha chút giễu cợt: "Anh nghĩ quan trọng lắm ?"
Âu Dương Hạo gấp đến mức nước mắt chực trào. Tại Trâu Miểu vẫn phủ nhận? Thật sự dọn ? Sao thể hành động dứt khoát như , đêm qua cãi , hôm nay lập tức thu dọn đồ đạc để rời ?
"Tôi... Tôi chín chắn bằng khác,” Âu Dương Hạo lắp bắp, giọng run run: “ , nghĩ kỹ , Trâu Miểu... Tôi nghĩ kỹ... Tôi, ...”