Cốt Truyện Này Có Gì Đó Sai Sai! - Chương 2: Thuyền nhẹ đã qua vạn trùng núi

Cập nhật lúc: 2026-04-04 14:05:22
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Giải thích thì quá phiền phức. Hơn nữa, đôi mắt chút u ám, tràn đầy tình ý nồng nhiệt , trong lòng bỗng trỗi dậy một sự ích kỷ nhỏ nhen. Dù là giả, dù chỉ trong chốc lát, cũng thấy vẻ chán ghét gương mặt .

 

“Đây là hóa đơn.” Tôi mặt đổi sắc dối: “Tôi là chủ nợ của .”

 

Tống Trì bên cạnh bỗng ho sặc sụa, suýt chút nữa tự làm nghẹt thở. Động tác của Lục Dã khựng , vẻ mặt chút đờ đẫn.

 

“Chủ nợ?” Hắn tin nổi, chỉ tay : “Tôi nợ tiền ? Tôi giàu thế nợ tiền ?”

 

Tôi lạnh lùng : “Cậu phá sản .”

 

“Không chỉ phá sản mà còn nợ một khoản khổng lồ. Ba năm qua đều làm việc cho để trả nợ.”

 

Điều cũng dối. Năm đó đúng là dùng khủng hoảng tài chính của Lục gia làm quân bài để ép khuất phục.

 

Lục Dã như sét đ.á.n.h ngang tai. Hắn sững tại chỗ, cúi đầu . Vẻ ngạo mạn lập tức xẹp xuống.

 

“Tôi... phá sản ?”

 

“Vậy làm nuôi nữa?”

 

Tim khẽ chùng xuống. Vào lúc , điều nghĩ đến là làm để nuôi ?

 

Lục Dã nhanh chóng lấy tinh thần, ngẩng đầu lên, sải bước ép góc tường. Hai tay chống lên tường, giam trong lồng n.g.ự.c săn chắc. Mùi rượu tequila theo cảm xúc mà trở nên nồng đậm, khiến tuyến thể gáy đập thình thịch.

 

“Được thôi, chủ nợ đúng .” Lục Dã cúi đầu, ranh mãnh: “Nếu , dùng trả nợ.”

 

“Tôi , thể lực , kỹ thuật chắc cũng tệ.”

 

“Anh trai, thật lúc nãy hỏi...” Hắn ghé sát tai , hạ giọng: “Sao mùi bạc hà dễ chịu thế ? Quyến rũ đến mức khiến phạm tội.”

 

“Có đây từng ngủ với ? Từng trả nợ bằng cách ?”

 

Tôi suýt nữa nhịn mà tát một cái, cố giữ bình tĩnh : “Lục Dã, đừng phát điên nữa. Thu dọn đồ đạc, xuất viện.”

 

“Đi ? Về nhà ?”

 

Mắt Lục Dã sáng rực lên. Hắn lập tức giật phăng bộ đồ bệnh nhân. Động tác thô bạo làm bung hai cúc áo, lộ lồng n.g.ự.c săn chắc màu lúa mạch cùng đường cơ bụng kéo dài xuống eo. Không thể phủ nhận, hình quả thật sức hút.

 

Tôi dời tầm mắt , tai vẫn nóng ran.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cot-truyen-nay-co-gi-do-sai-sai/chuong-2-thuyen-nhe-da-qua-van-trung-nui.html.]

 

“Về chỗ ở hiện tại của .”

 

Đó là căn nhà chúng đang sống chung. Nếu quên, cứ coi như ký túc xá cho nhân viên.

 

Suốt dọc đường, Lục Dã lúc nào yên. Ngồi ở ghế phụ, khi thì chê dây an siết chặt, khi nghiêng hề kiêng dè.

 

“Anh trai, tên gì? Không lẽ cứ gọi là chủ nợ mãi?”

 

“Thẩm Thanh Thuyền.”

 

“Tên lắm.” Lục Dã lẩm nhẩm hai , đầy ẩn ý: “Thuyền nhẹ qua vạn trùng núi. Vậy con thuyền nhỏ của khi nào mới vượt qua vạn trùng núi là đây?”

 

Tống Trì ghế từ bỏ ý định can thiệp. Hắn cầm điện thoại gõ liên tục, lẽ đang tường thuật trực tiếp tình hình cho đám bạn của họ.

 

Chiếc xe tiến khu biệt thự.

 

Lúc xuống xe, Lục Dã huýt sáo một tiếng: “Xem sống cũng tệ lắm. Kể cả phá sản vẫn ở chỗ thế ?”

 

Tôi chẳng buồn để ý đến , nhập vân tay mở khóa cửa.

 

Vừa bước nhà, lòng khỏi căng thẳng. Nơi cũng là dấu vết sinh hoạt chung của hai . Dù ba năm qua phần lớn thời gian chúng ngủ riêng phòng, nhưng dẫu cũng sống ở đây suốt ba năm.

 

Lục Dã cửa như một con ch.ó tuần tra lãnh địa, hết ngửi chỗ chỗ . Hắn đột ngột dừng tủ trưng bày ở phòng khách. Trên đó đặt một khung ảnh, chính là ảnh cưới của chúng .

 

Bình thường thích nên luôn lật úp xuống. Có lẽ lúc nãy dì giúp việc đến dọn dẹp dựng nó lên. Tim như ngừng đập, vội bước tới định cất .

 

“Đừng động đậy.”

 

Lục Dã nhanh tay chộp lấy khung ảnh .

 

Xong .

 

Tôi nhắm mắt , chờ đợi một màn chất vấn hoặc cơn thịnh nộ khi khôi phục ký ức. Thế nhưng, tiếng gầm dữ dội trong tưởng tượng hề xuất hiện, đó là một tiếng hừ lạnh đầy khó chịu.

 

“Mẹ kiếp.”

 

Lục Dã chằm chằm trong ảnh, sang đàn ông mặc âu phục bên cạnh, gương mặt lạnh lùng xa cách, rõ ràng là kẻ ép cưới, cũng chính là . Hắn chỉ “Lục Dã” trong ảnh, giọng đầy mỉa mai: “Thằng đần là ai ?”

 

Tôi: “?”

 

Trang Thảo

Lục Dã tức tối đập mạnh khung ảnh xuống bàn, chỉ chính trong ảnh mà mắng: “Thằng cha là ai? Nhìn thì cũng giống đấy, nhưng cái bộ mặt như thể ai đang nợ nó tám triệu tệ là thế nào, thôi thấy xúi quẩy. Thẩm Thanh Thuyền, đừng với đây là chồng cũ của nhé?”

Loading...