Cốt Truyện Này Có Gì Đó Sai Sai! - Chương 1: Kẻ thù hóa người dưng, người dưng hóa... người tình?

Cập nhật lúc: 2026-04-04 14:04:59
Lượt xem: 31

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi đến bệnh viện, vốn định đưa giấy thỏa thuận ly hôn cho Lục Dã.

 

Dẫu năm đó cũng là do nhân lúc cháy nhà mà hôi của, cậy quyền thế, địa vị và chút độ tương thích tin tức tố ít ỏi để cưỡng ép “ăn sạch” gã Alpha cấp cao ai bì nổi .

 

Ba năm qua, hận , hận đến mức g.i.ế.c .

 

Tôi cũng mệt mỏi , định bụng sẽ trả tự do cho con ch.ó điên .

 

Chẳng ngờ, đóng xong viện phí, mấy lời .

 

Bạn của là Tống Trì nhíu mày hỏi: “Đầu óc đ.â.m hỏng ?”

 

Lục Dã ngẩn một chút, vui đáp: “Sao giờ mày chuyện gắt thế?”

 

“Khó khăn lắm tao mới thích, mày nên giúp tao tán ?”

 

“Tao sống đời hai mươi lăm năm, đầu tiên thế nào là nhất kiến chung tình. Mày hiểu cảm giác luồng điện chạy dọc xương sống ?”

 

Tống Trì hít sâu một , tầm mắt dừng ở phía cửa.

 

“... Khỏi cần theo đuổi nữa.”

 

“Người tới kìa.”

 

Lục Dã đột ngột đầu .

 

Ánh mắt trần trụi và trực diện.

 

Hắn từ chân mày xuống tận cổ áo.

 

Cuối cùng, chằm chằm nửa đoạn cổ chân lộ lớp áo măng tô của .

 

“Mẹ kiếp.”

 

Lục Dã c.h.ử.i thề một tiếng nhỏ, hầu kết kịch liệt lăn động.

 

“Người thật còn hăng hái hơn lúc nãy từ xa nhiều.”

 

Tôi vô cảm bước , ném tập hồ sơ lên tủ đầu giường.

 

“Tỉnh ?”

 

Giọng của lạnh lùng, vẫn giống hệt như mỗi khi đối mặt với đây.

 

Tôi quen tự vũ trang cho như , bởi chỉ thế mới giữ chút tôn nghiêm nực ánh mắt đầy căm hận của .

 

, Lục Dã hề lộ vẻ chán ghét đó.

 

Ngược , hưng phấn đến đáng sợ.

 

Hắn chẳng màng đến kim tiêm đang truyền dịch tay, cứ thế thẳng dậy huýt sáo một tiếng đầy vẻ lưu manh về phía .

 

Trang Thảo

“Tỉnh . Anh là bác sĩ , là nhân chứng vụ t.a.i n.ạ.n lúc nãy?”

 

Khóe miệng ngậm ý , ánh mắt như móc câu: “Hay là... cố ý tới thăm ?”

 

Tôi nhíu mày sang Tống Trì: “Bác sĩ ?”

 

Tống Trì tuyệt vọng che mặt: “Chấn động não, mất trí nhớ ngược chiều. Bác sĩ bảo quên hết chuyện trong ba năm gần nhất, cũng nghĩa là...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cot-truyen-nay-co-gi-do-sai-sai/chuong-1-ke-thu-hoa-nguoi-dung-nguoi-dung-hoa-nguoi-tinh.html.]

 

Cũng nghĩa là quên sạch ba năm cưỡng chế yêu đương.

 

Quên mất từng dùng thủ đoạn ép phục tùng, quên mất đám cưới chẳng mấy vẻ vang của hai đứa.

 

Và cũng quên luôn việc chính là kẻ khiến hận thấu xương tủy mang tên Thẩm Thanh Thuyền.

 

Lòng ngổn ngang trăm mối.

 

Đây là báo ứng ?

 

Hay thực chất là ông trời đang cho một bậc thang để xuống đài?

 

“Đã quên ? Vậy càng dễ xử lý.”

 

Tôi hít sâu một , rút tờ đơn thỏa thuận ly hôn từ trong tập hồ sơ . Dù quên chuyện kết hôn, cuộc hôn nhân vẫn chấm dứt.

 

“Lục Dã, nếu nữa thì chúng chuyện chính sự.”

 

Tôi định mở lời giải thích phận thì Lục Dã đột ngột ngắt lời.

 

“Chính sự gì cơ? Yêu đương ?”

 

Hắn đầy vẻ phong lưu bất cần, lộ hàm răng trắng bóng.

 

“Tự giới thiệu một chút, là Lục Dã, hai mươi lăm tuổi, thói hư tật , thể lực , sức bền cao. Tuy xảy chuyện gì, nhưng hiện tại độc và cực kỳ cảm giác với .”

 

“Anh trai, cho một cơ hội nhé?”

 

Anh trai.

 

Ở bên ba năm, những lúc động tình nhất giường, cũng chỉ nghiến răng mắng “Thẩm Thanh Thuyền, đồ biến thái”, hoặc lạnh lùng gọi là “Thẩm tổng”.

 

Đây là đầu tiên gọi trai.

 

Giọng điệu mang theo ý tán tỉnh, lấy lòng, cùng một chút khát khao trần trụi.

 

Ngón tay kẹp tờ hiệp nghị khẽ run lên.

 

“Lục Dã, cho rõ xem là ai.”

 

“Tôi rõ.”

 

Lục Dã rút kim tiêm mu bàn tay , chẳng màng đến việc m.á.u chảy ngược, cứ thế chân trần giẫm xuống sàn. Thân hình cao lớn lập tức bao trùm lấy .

 

“Anh là khiến chỉ cần một cái là thấy nghẹn đến phát đau.”

 

Lời cợt nhả vang lên bên tai khiến nóng bừng mặt. Đây mới là bản chất thật của Lục Dã ? Khi dùng quyền thế ép buộc, tờ hôn ước trói buộc, trở nên dã tính khó thuần, lời lẽ lả lơi dứt.

 

Tôi lùi nửa bước để giãn cách.

 

“Lục Dã, tự trọng .”

 

“Tự trọng cái gì cơ?”

 

Lục Dã từng bước ép sát.

 

“Tôi thế , bảo tự trọng kiểu gì? Đây là phản ứng sinh lý bình thường, là lời tán thưởng cao nhất đối với sức hút của đấy.”

 

Tầm mắt rơi xuống xấp tài liệu trong tay , nhướng mày: “Cái gì đây? Tín vật định tình ?”

 

Nói , giơ tay định giật lấy. Theo bản năng, giấu tờ đơn ly hôn lưng. Nếu để thấy nội dung lúc , với trạng thái hiện tại của , chừng sẽ gây rắc rối lớn.

Loading...