“Có lẽ kiếm quá ít, đủ xài.”
Tôi bỗng nhớ tới chuyện khi thấy lên xe của bà cô , làm thêm.
Cùng phòng với , khuyên thì khuyên.
Kỳ Liên trai như , đúng là dễ phụ nữ lớn tuổi để ý.
Mà cảnh của , chắc thể chống cám dỗ.
Tôi cẩn thận dò hỏi:
“Kỳ Liên, … đừng làm cái công việc đó nữa ?”
Cậu kinh ngạc hỏi lớn:
“Tại ?”
“Suỵt!”
Tôi vội giơ tay hiệu nhỏ tiếng.
Chuyện … đáng tự hào ?
Cậu sững :
“Cậu… thấy ?”
Tôi khẽ gật đầu:
“Tôi… thấy .”
“Cậu thấy tiền của bẩn?”
“Cũng… hẳn.”
Cậu hỏi thế trả lời ?
Tôi vò đầu suy nghĩ mãi:
“Kỳ Liên, là làm chung với ? Tôi thấy hợp với nghề của đó! Cậu khỏe lắm!”
16
Tôi thao thao bất tuyệt thuyết phục :
“Cơ bụng 8 múi, vóc dáng , sức lực gấp đôi , khách hàng thích kiểu như , còn trai nữa.
“Làm nghề thì tốn sức thật, nhưng lương cao! Nam sinh như tụi nhiều sức mà xài đúng ?
“Làm nhiều hưởng nhiều, chăm chút cho khách hàng, họ hài lòng thì sẽ , thậm chí còn giới thiệu quen nữa!”
Kỳ Liên hình:
“Tôi làm việc đó .”
Cậu lúng túng , nhẹ nhàng chạm má :
“Tôi cũng làm.
“Tôi sẽ cố gắng kiếm nhiều tiền hơn, đến lúc đó cần …”
Rồi như nhớ gì đó:
“Hay là… làm với .”
Tới lượt c.h.ế.t lặng.
Tôi… cũng thể phụ nữ lớn tuổi bao nuôi ?
Hay giới thiệu cho khác?
Hoặc tệ hơn là… dùng chung?
Tôi bàng hoàng.
Kỳ Liên thực sự bước con đường lối về .
Con trai mà trai quá cũng nguy hiểm thật.
Một bước lỡ lầm là sai đường ngay.
Bây giờ còn định kéo theo.
Kỳ Liên thấy gì, bắt đầu thuyết phục tiếp:
“Tuy bẩn, nhưng cũng là tiền mồ hôi nước mắt.
“Về bản chất cũng giống thôi, đều dùng sức.”
Làm lòng các chị già… đúng là cũng tốn sức thật.
Nghĩ … chắc còn mệt hơn dạy bóng chuyền.
Giới các chị già câu:
“Chọn ông chú — ông tiền chắc tiêu cho em. Chọn em trai — em sức là em xài thiệt.”
Kỳ Liên bỏ cuộc, vẫn cố khuyên :
“Đừng làm nghề của nữa.
“Làm với , sức, ở bên nghỉ ngơi chơi chơi cũng .
“Tiền để xài.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cong-viec-lam-them-cua-ban-cung-phong/5.html.]
Cậu làm, ?
Thật sự là… phục vụ chung một bà cô?
Tôi tưởng tượng cảnh đó mà lạnh cả .
Tôi run lẩy bẩy, lắc đầu nguầy nguậy:
“Không , làm chuyện đó !”
Tôi đàng hoàng thật thà, hợp với kiểu đó .
17
Sau đó mấy ngày, mỗi ngày dạy thêm về đều khuyên Kỳ Liên “ đầu là bờ”.
Cậu thì ngày nào cũng về muộn, tiếp tục thuyết phục “xuống biển” với .
Tôi về phòng thì đầy bầm tím, vết đỏ.
Kỳ Liên xoa thuốc cho suýt :
“Cậu theo , đừng làm cái nghề đó nữa.”
Tôi vẫy tay:
“Tôi , chỉ là hôm nay khách đông.”
“Mấy ?”
“Sáu , ở tiệc nhà thuê, party.”
Kỳ Liên gục đầu lên lưng , rơi hai hàng lệ.
Đi sớm về muộn, càng lúc càng cực.
Tôi thấy về phòng, đầu gối thì trầy, quần áo xộc xệch.
Tôi cũng cho .
“Kỳ Liên, đừng làm cái nghề đó nữa. Làm nghề của ! Cậu thực sự hợp lắm!”
Kỳ Liên sống c.h.ế.t đồng ý.
…
Thấy khuyên , đành tránh xa.
Dù đây đối xử với , nhưng làm chung nghề đó, cũng ăn tiền kiếm từ “chị già”.
17
Sau khi tránh xa , quyết tâm con đường chính đạo, nhận nhiều đơn hơn để ảnh hưởng bởi .
Tuy rằng kiếm tiền nhanh, nhưng cần cù dạy bóng chuyền cũng chẳng tệ.
càng nhận nhiều đơn thì Kỳ Liên càng làm việc chăm chỉ hơn.
Cậu dậy còn sớm hơn gà, ngủ muộn hơn cả chó.
Làm việc kiểu , ngay cả thanh niên cơ thể khỏe như kim cương cũng chịu nổi!
Quả nhiên, “chị đại” thường mà chịu nổi.
Tôi là con trai, hiểu cái nỗi đau “kiệt sức” .
Kỳ Liên ngày một gầy , đến ngày thứ bảy liên tiếp rời ký túc sớm, chịu nổi nữa, từ phía ôm lấy :
“Kỳ Liên, đừng dày vò bản nữa.”
Một nam thần học đường đang ở độ tuổi thanh xuân, ngày đêm phục vụ phụ nữ lớn tuổi trong bóng tối.
Tôi thật sự thể chịu nổi khi thấy một như sa ngã.
Đặc biệt là kiểu trai như — cảm giác như một vị thần rơi khỏi ngai vàng.
Kỳ Liên xúc động:
“Cậu… đang thương ?”
Tôi là thương, mà là cũng thấy thương .
Tôi đưa lời mời lành mạnh:
“Hay là tụi chơi bóng chuyền ? Hồi còn gì.”
Buổi học bóng chuyền đầu tiên còn học nữa!
Lần đó phát hiện 5 nghìn trong áo khoác, còn nhất quyết nhét cho .
Tôi chỉ kéo đầu, mà còn thành khóa học.
Ai từng nợ buổi học sẽ hiểu cảm giác như mắc nợ ngân hàng .
Cậu chút do dự:
“ còn làm thêm…”
là mẫu chăm chỉ hiếm thấy.
“Xin nghỉ một ngày , nghỉ ngơi đàng hoàng, ở bên .”
Kỳ Liên nắm lấy tay đang ôm ngang eo , siết nhẹ, giọng khàn:
“Được.”