CÔNG VIỆC LÀM THÊM CỦA BẠN CÙNG PHÒNG - 4

Cập nhật lúc: 2025-08-01 16:26:40
Lượt xem: 263

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Không , là khách mới của !"

 

Tôi giải thích Kỳ Liên kéo .

 

Tôi với Kỳ Liên:

 

"Cậu sinh viên khi nãy là khách cũ của đấy, ghen dữ ?"

 

còn định mua cả một học kỳ nữa cơ mà.

 

"Vậy bao trọn gói thì giá thế nào?"

 

"Mua đứt luôn?"

 

Kỳ Liên định học mấy kỳ?

 

Có thi lấy chứng chỉ ?

 

Giọng nhỏ dần:

 

"Ý là… dạy ai nữa, chỉ… dạy thôi."

 

"Không , kiếm nhiều tiền hơn."

 

Kỳ Liên cúi đầu, cắn môi:

 

"Muốn nhiều tiền đúng , hiểu ."

 

Tôi gật đầu chắc nịch:

 

"Ừ, ừ, ừ! Rất cần tiền!"

 

Khi gọi món, Kỳ Liên gọi cho rau hẹ, thận heo và hàu sống.

 

"Thường ngày ăn mấy món bổ như thế ? Có chịu đấy?"

 

"Cậu ăn ."

 

Cậu trả tiền , còn thì gọi một bát cơm trắng.

 

"Tôi khoẻ, cần bồi bổ."

 

Nói ai yếu đấy?

 

Cậu thực sự như Nam Phối , chỉ ăn cơm trắng.

 

đối xử với bạn bè thì thật, cũng thấy áy náy.

 

"Ăn xong đánh bóng chuyền nhé!"

 

Tôi sẽ dạy thật kỹ, tăng thêm thời gian cho !

 

Kỳ Liên ngẩng lên, ánh mắt sáng rỡ như tin nổi:

 

"Cậu đang… mời ?"

 

" ."

 

Mời đến lớp bóng chuyền 1 kèm 1 mà trả tiền .

 

Đôi mắt bỗng chùng xuống:

 

" lát nữa việc, rảnh, để hôm khác ?"

 

"Tất nhiên ."

 

Tiền trả , là thượng đế.

 

Vừa ăn cơm, lướt điện thoại, thấy dòng trạng thái mới của Kỳ Liên:

 

【Tôi sẽ chuộc về.】

 

Chuộc ai ?

 

Kỳ Liên ngoài cơm trắng thì chẳng ăn gì.

 

Tôi gắp đồ ăn cho , cũng lấy, là tối qua vất vả .

 

Tôi lắc đầu:

 

"Tôi mệt ."

 

Chỉ là kéo lên giường thôi mà.

 

"Tôi vận động, chút hoạt động đó với chẳng đáng gì, quen !"

 

Kỳ Liên gì. Tôi hỏi:

 

"Ngày nào cũng ăn cơm trắng ?"

 

"Ừ, dạo tiết kiệm."

 

Cậu đúng là tiền thật.

 

Mà cũng chẳng đang cố tiết kiệm để "chuộc" món gì quý giá.

 

Tôi lén nhét tiền mặt đưa túi áo khoác.

 

Thân thiết thế , nhận tiền nữa.

 

Sau bữa trưa, Kỳ Liên rời , quên luôn áo khoác.

 

Tôi đuổi theo đến cổng trường, thấy Kỳ Liên – nghĩ là nghèo rớt mồng tơi – bước lên một chiếc xe sang giá hàng triệu.

 

Một phụ nữ quyến rũ mở cửa xe đón .

 

14

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cong-viec-lam-them-cua-ban-cung-phong/4.html.]

 

Trong nhà vệ sinh khi đang rửa mặt, nhịn mà kể với Nam Phối:

 

“Quả thật Kỳ Liên ăn cơm trắng thôi.”

 

Nam Phối gật đầu đồng tình:

 

! Kỳ Liên chính là kiểu nam thần trai lạnh lùng, gia cảnh bi thảm trong tiểu thuyết, kiểu nhân vật chính khiến thương xót nhất.”

 

Cậu thở dài lắc đầu:

 

“Không giống , từ cái tên đến ngoại hình đều tầm thường, chỉ hợp làm nam phụ.”

 

“Tư duy của sai .”

 

“Tôi thể làm nam chính á?”

 

Tôi trợn mắt:

 

“Tôi Kỳ Liên cơ mà. Cậu thực giàu. Vừa nãy thấy lái Bentley đến đón.”

 

“Cậu là kiểu con trai nhà giàu danh gia vọng tộc mới đúng.”

 

Nam Phối đổ chậu nước, vắt tất:

 

“Nói linh tinh gì ? Chắc nhầm . Cậu quên là trẻ mồ côi ? Không cha , thế mới đúng kiểu ‘mỹ cường thảm’ ( – giỏi – bi thảm) trong truyện học đường.”

 

“Sao là trẻ mồ côi?”

 

“Chính trong ký túc xá mà.”

 

“Lúc đó mặt…”

 

Vậy đó ?

 

Điện thoại "ting ting" một tiếng.

 

Kỳ Liên chuyển tiền cho .

 

【Làm thêm tiền , cho tiêu nè.】

 

Làm thêm?

 

Nam Phối tiếng liền theo phản xạ.

 

Tôi vội vàng che màn hình điện thoại, hai hàm răng lập cập.

 

Không thể để Nam Phối

 

Nam thần cao lãnh của trường chúng – Kỳ Liên – phụ nữ lớn tuổi bao dưỡng !

 

15

 

Một tin nhắn khác đến — đăng ký lớp bóng chuyền.

 

Không thời gian nghĩ ngợi về chuyện Kỳ Liên nữa, xách đồ ngoài nhận đơn gấp.

 

Lâu dạy, vận động xong cả thấy sảng khoái.

 

Tối ký túc, thấy mặt sưng như mặt chó ong chích, Kỳ Liên thấy liền làm rơi bát cơm trắng xuống đất.

 

“Cậu… ? Mặt thế?”

 

Mặt nóng rát, cần soi gương cũng sưng cỡ nào.

 

bận tâm.

 

“Vừa làm thêm về.”

 

Kỳ Liên tiến đến nâng mặt lên, vẻ mặt căng thẳng.

 

“Khách làm ?”

 

Gọi là khách hàng thì hợp lý, “khách” mà kỳ ?

 

Tôi thản nhiên:

 

“Không , khách hôm nay dữ, tính nóng một chút.”

 

cũng thể… Tôi tìm .”

 

Tôi kéo Kỳ Liên :

 

“Không cần, cố ý . Còn nhỏ mà, bồi thường tiền .”

 

Khách hôm nay là một đứa trẻ.

 

học bóng chuyền mà chơi yoyo, cãi với , ném bóng bay trúng mặt .

 

Mẹ nó xin , bồi thường hai nghìn tệ.

 

Không làm gì mà bảy nghìn, vui c.h.ế.t mất!

 

Kỳ Liên đầy xót xa:

 

“Sao tiếp tục làm cái công việc đó? Tôi cho tiền.”

 

Tôi bĩu môi:

 

“Có tiền mà kiếm là đồ ngốc đấy.”

 

Cậu hỏi :

 

“Vì nhận tiền của ?”

 

Rồi cúi đầu thì thầm:

 

 

Loading...