CÔNG VIỆC LÀM THÊM CỦA BẠN CÙNG PHÒNG - 1
Cập nhật lúc: 2025-08-01 16:25:58
Lượt xem: 269
Làm thêm dạy bóng chuyền xong về, miệng sưng vù, đầy vết đỏ.
Bạn cùng phòng lạnh lùng bằng ánh mắt lạ kỳ:
“Đừng làm mấy công việc đó nữa, phục vụ , trả tiền.”
1
Tôi bạn cùng phòng lạnh lùng đẩy ngã lên giường.
“Phục vụ cũng , nhưng giảm giá .”
Cậu mắt đỏ ngầu, cố nén cảm xúc:
“Bao nhiêu? Tôi trả.”
“Năm nghìn.”
Cậu lúng túng rút tay khỏi cạp quần :
“…Hơi mắc, đợi tiết kiệm .”
Nửa tháng , định dạy bóng chuyền miễn phí, thì đưa tờ tiền nhăn nhúm năm nghìn, còn hôn một cái.
Tôi: “???”
2
Nửa tháng , khi dạy bóng chuyền về, miệng sưng đỏ tấy lên.
Khi Kỳ Liên mở cửa phòng ký túc xá cho , sắc mặt khựng :
“Cậu… hẹn hò ?”
“Không, làm thêm.”
Tôi thở như chó, lao uống nước.
“Dùng sức lao động để kiếm tiền, chỉ sinh viên trai khỏe như mới chịu nổi, về già chắc làm nổi nữa .”
Tôi , thấy mặt Kỳ Liên khó coi.
“Khách hàng của là… phụ nữ?”
“Nam nữ già trẻ đều .”
Toàn dân rèn luyện thể thao mà!
Tôi phất tay:
“Tôi ngại mấy cái , miễn tiền là .”
Cậu tái mặt.
“An Diêu, thể đừng làm cái công việc đó nữa ?”
Tôi nghi hoặc lớn tiếng: “Tại ?”
Cậu cúi đầu, giọng càng lúc càng nhỏ:
“Nói nhỏ chút… … đàng hoàng lắm.”
3
Cậu nhỏ quá? Không đàng hoàng?
Tôi thấy làm huấn luyện viên bóng chuyền cũng mà, quang minh?
“Dễ mà, thi lấy chứng chỉ là .”
Lông mày Kỳ Liên giật giật:
“Làm nghề đó… còn cần chứng chỉ nữa ?”
“Chứ , bây giờ làm gì cũng cần chứng mà!”
Tôi rút điện thoại :
“Không khó , để cho xem video lúc làm việc.”
Kỳ Liên c.h.ế.t sững:
“Có cả video luôn?”
Cậu cúi đầu, giọng khàn :
“Tôi xem .
“Cậu… đừng mấy cái đó nữa, dễ nắm thóp.”
“Tôi làm việc nghiêm túc , họ nắm cái gì?”
Cậu cứng họng.
Tôi duỗi lưng:
“Nói thật chứ vận động mạnh xong đau mà sảng khoái lắm.”
Tôi nghĩ tới điều gì đó, đưa tay sờ bụng :
“Cậu chắc khỏe đấy, là làm cùng ? Tiền nhiều khỏi lo!”
4
Kỳ Liên bật dậy né tránh, mặt đỏ bừng lắc đầu:
“Tôi làm mấy cái đó .”
Sau đó vội vã thêm:
“Cậu cũng đừng làm nữa.”
Quả nhiên vẫn tin nghề tương lai.
Tôi đành bỏ cuộc:
“Không cả, chẳng ngại, giờ tiền là .”
Tôi cởi áo chuẩn tắm.
Kỳ Liên thấy vết đỏ đầy , nhíu mày:
“Vì tiền mà làm cơ thể thành ?
“Thiếu tiền là ham tiền?”
Tôi nhẹ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cong-viec-lam-them-cua-ban-cung-phong/1.html.]
“Không, chủ yếu là thích công việc !”
Cậu run môi, giọng nhỏ xíu:
“Đừng làm nữa ?”
“Tại ? Tôi phục vụ vui nữa mà.”
lúc điện thoại trong túi reo lên, việc mới.
Tôi bắt máy, mặt rạng rỡ:
“Sao ạ? Bảy mươi tuổi? Không già , mà, đảm bảo phục vụ hài lòng!
“Sợ đau lưng á? Không , hoạt động nhiều hơn là , ông cần vận động mạnh, làm vài động tác đơn giản thôi, quan trọng là làm ông vui!
“Hai ? Hai ông bảy mươi? Được luôn! Cứ đến cùng lúc ! Miễn là trả tiền…”
Chưa xong, Kỳ Liên đè xuống giường.
Cả tay lẫn giọng của đều run:
“Làm ơn đừng , nếu thích thì… phục vụ .”
Tôi: “???”
5
Tôi Kỳ Liên đè hai chân .
Ngoảnh đầu , cuộc gọi bên cúp máy, nhưng chuyển cho 10.000 tệ.
Tôi ấn nhận tiền, vui vẻ với Kỳ Liên:
“Phục vụ ai cũng là phục vụ thôi, phục vụ cũng , nhưng trả tiền nhé.”
“Lúc nãy lừa đấy, thích tiền.”
Mắt Kỳ Liên đỏ rực, kìm nén khó xử.
“Được.”
mà… định rút điện thoại trả tiền thì móc ví chứ?
Sao thò tay quần ?
6
Tay Kỳ Liên lạnh buốt.
“Bao nhiêu?”
“Năm nghìn.”
Cậu ngượng ngùng rút tay khỏi cạp quần :
“…Hơi mắc, đợi tiết kiệm thêm.”
lúc đó, bạn cùng phòng Nam Phối đột ngột mở cửa bước , Kỳ Liên vẫn còn đè lên .
“Cậu đang…?”
Tôi nhanh trí:
“Cậu mua một…” (…một khóa học nguyên học kỳ.)
Chưa kịp hết câu thì Kỳ Liên bịt miệng , thì thầm bên tai:
“Nuốt chữ muộn .”
Nuốt viên tròn (丸子 – cũng thể hiểu là viên thịt)?
Viên tròn gì chứ?
Trên bàn Kỳ Liên quả thật nửa xiên viên tròn.
Dụ hả?
Tôi ngoan ngoãn nhét miệng nhai.
Cậu sững sờ :
“Cậu… đói ?”
“Sao cơ?”
Không chính bảo nuốt ?
Kỳ Liên chằm chằm đôi môi đang nhai nhanh, nuốt nước bọt một cái.
“Đó… là phần ăn thừa.”
“Tôi ngại.”
Kỳ Liên đỏ mặt.
Tôi xoay phòng tắm.
Đi ngang gương trong nhà vệ sinh, giật nảy .
Ối trời ơi!
Cái miệng đỏ như xúc xích Harbin là của ai ?
7
Không ngờ bóng đập mà sưng thế .
Nam Phối bước rửa tay, cận, rõ miệng thì sững .
“Viên tròn gì mà nóng đến mức làm môi sưng vù thế ? Viên chắc chỉ dành cho khủng long ăn thôi!”
Tôi định đáp thì Kỳ Liên cũng bước phòng tắm, với Nam Phối:
“Tôi chuyện riêng với An Diêu.”
Nam Phối rời , vỗ vai Kỳ Liên:
“Yên tâm, tiết kiệm đủ thì lúc nào cũng sẵn sàng phục vụ, đảm bảo hài lòng!”
Cậu đỏ mặt ho khẽ:
“Còn vụ hai ông cụ , thể nhận ?”
“Tất nhiên là , nhận tiền mà.”
Cậu vẻ khó xử:
“70 tuổi… sợ họ giữa chừng…”