Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/pSEIB0p5RM
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau này, mẹ tôi vô tình gặp được ba tôi. Bọn họ yêu nhau say đắm, nhưng vấp phải sự phản đối mãnh liệt của gia đình. Dì tôi sau chuyện của ông nội đã không còn tin vào đàn ông. Nhất là khi biết gia cảnh ba tôi không được khá giả mấy, giống hệt ông nội khi xưa khiến bà ấy càng vững tin rằng ba tôi chỉ là một tên đào mỏ mà thôi.
Rồi cái gì đến cũng phải đến. Mẹ tôi theo ba tôi bỏ trốn, dì tôi thì tin chắc mẹ tôi không thể chịu khổ, sớm muộn gì cũng sẽ quay lại nên không đi tìm. Không nghĩ tới một lần đi là vĩnh viễn chia xa.
Kể tới đây, Lâm Thanh Tuyết lại không nhịn được mà rơi nước mắt. Tôi ngồi bên cạnh vừa lau nước mắt giúp chị ấy, vừa thổn thức không thôi. Ai mà ngờ mẹ tôi lại có một quá khứ huy hoàng như thế chứ.
Tôi nhìn Lâm Thanh Tuyết bên cạnh, do dự một chút rồi cắn răng nói:
-Chị, nếu mọi chuyện thật như chị nói thì chị có thể giúp ba mẹ em đòi lại công bằng không?
Dưới ánh mắt không hiểu gì của chị ấy, tôi chậm rãi kể lại câu chuyện của tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/cong-viec-cua-toi-la-lam-the-than/chuong-7.html.]
-Gia đình em tuy không quá giàu có nhưng ít ra cũng không cần lo cái ăn cái mặc. Ba em làm công nhân trong nhà máy, còn mẹ mở một tiệm bán hoa. Ba mẹ em rất tốt, bọn họ rất yêu nhau, cũng rất thương em. Bà nội cũng rất tốt, chưa bao giờ khó xử mẹ, cũng không ghét bỏ việc em là con gái. Cả nhà bọn em sống với nhau êm ấm, mỗi ngày trôi qua đơn giản, nhưng rất hạnh phúc.
-Lúc em mười tuổi, mẹ em bị tai nạn giao thông qua đời. Là một cậu ấm nhà giàu say rượu lái xe đ.â.m trúng. Nhà hắn ta có tiền có quyền, mua chuộc quan tòa nói là mẹ vượt đèn đỏ, phán hắn vô tội. Ba em không chịu, muốn kiện lên trên đòi lại công bằng cho mẹ. Gã nhà giàu đó tức giận liền thuê người đánh gãy chân ông ấy, còn đe dọa nếu không rút đơn thì sẽ ra tay với em và bà nội. Ba không còn cách nào, chỉ có thể rút đơn kiện.
-Ba bị gãy chân không thể đi làm, mọi áp lực dồn lên vai bà nội. Hai năm sau đó, ba không chịu được việc bản thân là gánh nặng nên đã t.ự s.á.t. Ba năm sau, bà nội tra ra bị u não. Nếu phẫu thuật sớm thì vẫn có khả năng sống sót, nhưng mà em không có tiền. Em đã quỳ lạy trước từng nhà thân thích họ hàng để vay tiền, nhưng không ai đồng ý. Bà nội biết chuyện liền học theo ba, vì không muốn trở thành gánh nặng cho em mà…
Nói tới đây, nước mắt tôi lại không nhịn được mà rơi xuống. Lâm Thanh Tuyết nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, xoa đầu tôi an ủi:
-Không sao, đều đã qua rồi. Có chị ở đây, chị sẽ đòi lại công bằng cho em.
Tôi vùi đầu vào n.g.ự.c của chị, khóc rất lâu. Đây là lần đầu tiên tôi khóc từ sau khi bà nội qua đời. Bao nhiêu uất ức và kìm nén cứ thế theo nước mắt trôi ra ngoài. Tôi vẫn còn người nhà trên đời. Thật tốt.