Công lược thất bại - 3

Cập nhật lúc: 2025-02-23 09:34:58
Lượt xem: 351

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Sâm Tư ra ngoài tham gia buổi giao lưu kinh nghiệm thi đại học, lúc trở về, cũng giống như tôi, bố mẹ đều đã qua đời.

 

Anh ta quỳ xuống bên ngoài phòng cấp cứu và khóc: "Ninh Ninh, em là tất cả những gì anh có. Em phải sống, làm ơn, em phải sống.”

 

Cũng vào lúc đó, hệ thống giao cho tôi một nhiệm vụ. Lúc đó, tôi đã chấp nhận mà không chút do dự.

 

Cố Sâm Tư chỉ còn tôi. Chúng tôi thích nhau và dựa vào nhau. Tôi không nghĩ ra được ai khác có thể kết hôn ngoài anh ta. Làm sao nhiệm vụ có thể không hoàn thành được? Chúng tôi sinh ra là để ở bên nhau.

 

Nhưng tôi không ngờ rằng nhiệm vụ này không thể hoàn thành được. Thực sự là không thể hoàn thành được.

 

Từng tấc da thịt của tôi đều đau nhức, mọi nỗi đau tiềm ẩn từ vụ tai nạn xe hơi đang dần được giải phóng.

 

Bác sĩ đã nói gì vào lúc đó? Cảm giác như thể có một chiếc xương sườn đ.â.m vào phổi. Đau đến nỗi tôi không thở được.

 

Tôi toát mồ hôi lạnh, mồ hôi và sức sống của tôi cùng bốc hơi hết.

 

Hệ thống đột nhiên nói: [Ký chủ, cô làm như vậy sẽ c.h.ế.t vì đau. Tôi đã nộp đơn xin giảm đau cho cô, điều này sẽ giúp những ngày cuối đời của cô dễ chịu hơn một chút.]

 

Cơn đau dữ dội trong cơ thể tôi lập tức thuyên giảm, tôi thở ra một hơi dài: "Tôi còn có thể sống được bao lâu?"

 

Hệ thống im lặng một lúc: [Chỉ còn một tháng nữa.]

 

"Hệ thống, mày có ở bên tao không?"

 

[Tôi sẽ ở bên cô cho đến khi cô biến mất.]

 

Thật tuyệt, ít nhất thì tôi sẽ không cô đơn khi chết.

 

Tôi miễn cưỡng nói lời cảm ơn rồi ngủ thiếp đi.

 

5.

 

Tôi không biết mình đã ngủ bao lâu, nhưng khi tôi mở mắt trong trạng thái buồn ngủ, tôi nghe thấy tiếng khóa cửa.

 

Tiếng bước chân rất quen thuộc, Cố Sâm Tư quả nhiên đã tới.

 

Cạnh giường lún xuống, tôi nghe thấy tiếng Cố Sâm Tư ngồi trên giường thở dài.

 

Anh ta đưa tay ra và chạm vào mặt tôi.

 

Ở bên nhau lâu như vậy, chúng tôi đã rất quen thuộc với nhau. Tôi có thể phân biệt được tiếng bước chân của anh ta, còn anh ta có thể biết tôi đã thức hay chưa thông qua tiếng thở của tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/cong-luoc-that-bai/3.html.]

 

"Em đói không? Đứng dậy ăn chút gì đi. Anh mua cho em món sườn heo và trà sữa mà em thích nhất.”

 

Giọng nói của anh ta rất quyến rũ, Khi tôi muốn dụ dỗ ai đó, anh ta nhẹ nhàng đến nỗi có thể làm họ c.h.ế.t đuối.

 

Tôi hất tay anh ra, nhưng anh nắm lấy và ôm vào lòng: "Chiều nay em thật sự ghen sao? Ừm? Em đánh anh mạnh đến nỗi vết sưng vẫn chưa xẹp xuống.”

 

Giọng nói của anh ta có vẻ khá tự hào.

 

Có người ghen vì anh ta, đương nhiên anh ta lấy đó làm đắc ý.

 

Tôi xoay người để thoát khỏi anh ta, nhưng lại bị ôm chặt hơn.

 

Cố Sâm Tư cúi đầu hôn tôi: "Ở đây chỉ có hai chúng ta, em còn có thể trốn đi đâu? Khuôn mặt gầy đi nhiều rồi. có phải vì giảm cân để mặc váy cưới nên không chịu ăn uống cho tốt đứng không?"

 

Thật kinh tởm. Làm sao anh ta có thể hành động thản nhiên như thể không có chuyện gì xảy ra?

 

Tôi cầm lấy cốc trà sữa ném vào người anh ta. Cố Sâm Tư không kịp đề phòng, toàn thân ướt sũng.

 

Cố Sâm Tư lạnh lùng đứng dậy, lau sạch vết nước trà trên áo: “"Ôn Ninh, em làm loạn đủ chưa?"

 

Tôi cầm cơm sườn heo tiếp tục ném về phía Cố Sâm Tư. Anh ta né tránh, cơm sườn heo để lại vết dầu mỡ trên tường.

 

"Cố Sâm Tư, anh cho rằng chỉ cần anh mang đồ ăn về, tôi có thể hòa giải với anh sao? Anh đang nằm mơ à! Anh vừa vẫy đuôi với tôi như một con ch.ó đang động dục vậy!"

 

🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺

Trong cuộc đời của Cố Sâm Tư, chưa có ai chỉ mũi mắng chửi anh ta như tôi. Anh ta thực sự tức giận, túm lấy cổ tay tôi và ghim vào đầu giường: "Ôn Ninh, anh về nhà không thấy em, gọi điện cũng không bắt máy. Em có biết anh lo lắng thế nào không? Nửa đêm, anh lái xe quanh thành phố thì nhớ ra em nên ở đây. Anh đã mất công mua cho em những món ăn em thích và trà sữa, chỉ để làm em vui. Em lại gọi anh là một con ch.ó đang động dục sao? Vậy thì tôi sẽ cho em thấy chó động dục trông như thế nào!"

 

Động tác của anh ta thô bạo và mạnh mẽ, tiếng quần áo bị xé đặc biệt rõ ràng trong đêm tối.

 

Tôi tuyệt vọng giãy dụa: "Buông tôi ra, Cố Sâm Tư! Anh làm tôi đau!"

 

Anh ta làm ngơ không nghe tôi nói và ngậm chặt cổ tôi, dùng đầu gối đẩy mạnh hai chân tôi ra.

 

"Không, không!" Tôi thực sự sợ hãi và run rẩy toàn thân: “Không phải ở đây! Bố mẹ tôi ở đây!"

 

Anh ta nhìn tôi chằm chằm một cách dữ tợn: "Bố mẹ em đã chết! Họ đã c.h.ế.t cùng với bố mẹ anh rồi...”

 

"Choang!!" Khung ảnh trên tường đột nhiên rơi xuống. Tấm kính của khung ảnh vỡ tan, tiếng vỡ vang lên rất lâu, giống như tiếng cằn nhằn mất kiên nhẫn của một người lớn tuổi.

 

Cố Sâm Tư run rẩy một lát, đột nhiên ý thức được điều gì đó, vội vàng buông tay ra, liên tục xin lỗi tôi: "Ninh Ninh, anh xin lỗi, anh xin lỗi, vừa rồi là lỗi của anh, anh không nên ép em, anh xin lỗi, anh xin lỗi...”

 

Loading...