Công Lược 4 Đối Tượng Xong, Tu La Tràng Của Tôi Lật Xe Rồi - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-04-04 14:39:58
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gần như hề quấy rầy .

“Diệp Hoán, nhanh lên, mau cứu ngoài.”

Diệp Hoán rõ ràng ngờ ở đây, còn trói theo cách . Cậu sững một thoáng, tới mặt , nhặt chìa khóa mở ổ khóa cho .

“Du Nhi, ở đây?”

“Đây là nhà . Anh với là quan hệ gì?”

Được hồi sinh tại chỗ, chẳng buồn để tâm, chỉ vỗ vai Diệp Hoán: “Nói thì dài lắm.”

Tôi vội bật điện thoại lên. Quả nhiên tên nhắn tin tới .

Giống hệt đang kiểm tra . Tôi vội trả lời, chỉ lập tức chạy khỏi đây.

Trước khi , còn cảm ơn Diệp Hoán: “ , cũng mau . Tuyệt đối đừng chính cứu , kẻo rước phiền phức . Có dịp mời ăn cơm.”

Nói xong chuồn mất dạng.

Tôi vội vã gọi xe.

Lên xe , chẳng còn thấy bóng dáng Diệp Hoán nữa.

Tôi yên tâm vỗ ngực: “Quả nhiên Tiểu Hoán vẫn là đứa em khiến yên tâm nhất. Có thể tin ai, chứ thể tin Tiểu Hoán.”

Ai ngờ cơn choáng váng quen thuộc ập tới.

Trong cơn mơ màng, còn lờ mờ thấy gương mặt u uất của Diệp Hoán.

Ông trời ơi, chứ. Đến cũng định chơi trò cưỡng ép giữ ?

12

Ngày thứ tư Diệp Hoán nhốt trong phòng vẽ bí mật.

Cậu vẫn như thường lệ, chẳng cả. Ngày nào cũng chỉ đút cơm cho ăn, bắt nhận xét tranh. Người còn tưởng là bậc thầy hội họa nào đó, còn hai đứa chỉ đang bàn chuyện tranh ảnh.

những lúc chuyện, cái vẻ âm u đáng sợ vô cùng, chẳng khác nào hạng rình mò bám đuôi thể phạm tội bất cứ lúc nào.

Hôm , vẫn đút cơm cho như thường. Tôi ăn mà chẳng thấy mùi vị gì, đành hỏi: “Tiểu Hoán, còn định nhốt tới bao giờ? Vì nhốt ?”

Biết đổi chỗ cũng vẫn nhốt thì lúc đó gọi cầu cứu, hoặc gửi tin nhắn xin giúp đỡ .

Giờ thì điện thoại cũng tắt nguồn, chạm còn chẳng , chỉ thể làm gì.

Tôi hỏi hệ thống rốt cuộc chuyện gì. Nó chỉ bình thản đáp: [Hiện tượng bình thường, cần lo lắng.]

Tôi bắt nó cứu , nó đấy: [Không phát sinh nguy cơ mất , cơ chế bảo vệ thể khởi động.]

Tôi tức điên: “Anh lừa ? Lần còn bảo là kịp, kịp thì quyền mặc xác ? Trả trong sạch cho !”

Hệ thống lập tức chơi trò biến mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cong-luoc-4-doi-tuong-xong-tu-la-trang-cua-toi-lat-xe-roi/chuong-8.html.]

Tôi hối hận vô cùng.

Biết từ đầu uống rượu lấy gan làm gì.

Hu hu hu.

Đã mất thì chớ, giờ còn mất luôn tự do.

Tôi tìm ai mà đòi công bằng đây?

Đứa trẻ ngoan ngoãn năm nào, đứa trẻ từng vượt ranh giới, bậc thầy hội họa Diệp Hoán, lúc động tác đút cơm chợt khựng . Trên mặt hiện lên chút bực bội xen lẫn hối hận.

“Du Nhi, khi mất , em mới nhận em yêu .”

“Sau khi rời , tranh em lúc nào cũng như thiếu mất thứ gì đó. Em cứ tìm mãi, nghĩ mãi mà hiểu, cho tới ngày ...”

Đối diện với lời tỏ tình như thế, còn cảm giác gì nữa.

Đôi mắt vì kích động mà như lồi của Diệp Hoán chậm rãi dịu xuống. Cậu trông như một đứa em nhỏ mắc bệnh đến đáng thương: “Du Nhi, em nên nảy lòng với . Trước giờ vẫn luôn coi em là bạn nhất. em khống chế nổi lòng .”

“Hôm thấy nhốt ở nhà em, em hiểu , em cũng giữ như , giữ ở bên cạnh , mặc kệ chấp nhận em .”

Thậm chí còn với vẻ cố chấp đến cực đoan.

Từng câu từng chữ đều tràn ngập thứ tình cảm điên cuồng.

“Du Nhi, là nàng thơ của em.”

“Không , nghệ thuật của em sẽ mất linh hồn.”

Tôi thật sự chẳng gì nữa. Là do sức hút c.h.ế.t tiệt của quá lớn, do cái cốt truyện tu la tràng cứ đẩy tới, nên ai cũng nảy ý với , ai cũng thích . Chẳng lẽ thật sự mùi gì khiến các phát điên ?

Chắc . Có khi còn mùi khó ngửi nữa kìa.

Tôi bốn ngày tắm .

Tôi thấy sắp bốc mùi chẳng khác nào lăn trong đống cát mèo.

May mà em u uất vẫn còn giữ chút t.ử tế.

Đút cơm xong, vài câu rũ mắt bước ngoài, hề giống tên khốn Giản Đình Chu chỉ ép bán , cũng như Giản Triết chỉ giỏi lợi dụng nghề bác sĩ để chọc thủng lời dối của .

13

Buổi chiều, Diệp Hoán ở đây.

Giữa rừng cây bên ngoài vang lên những tiếng sột soạt.

Phòng vẽ bí mật vốn chẳng ai lui tới, thấy tiếng gọi của Giản Đình Chu và Giản Triết. Tôi lập tức giơ cao hai tay: “Tôi ở đây, ở đây!”

Giản Đình Chu và Giản Triết vội vàng chạy tới mở khóa cho .

Ánh mắt của cả hai sắc như dao, cùng rà qua . Thấy bọn họ dán mắt bộ quần áo mặc mấy ngày , tức tới mức mỗi đạp cho một cái: “Nghĩ gì đấy? Ai giống hai , suốt ngày chỉ cưỡng ép thể . Cậu chỉ yêu linh hồn thôi.”

Loading...