Tôi chọc giận tổng giám đốc Giản thêm một phen.
Anh thậm chí còn học cách cưỡng hôn .
Tôi thấy miệng như nhiễm độc, dốc hết sức đẩy , đá , nhưng đè xuống như tảng núi, cứng ngắc, giãy kiểu gì cũng thoát nổi.
Cuối cùng, đến t.h.ả.m hại, miệng bắt đầu nhảm.
“Hu hu hu, bệnh. Sau dám làm bậy nữa .”
“Tôi HIV, cả đầy virus, ai ngủ với đó c.h.ế.t.”
Tiếng gào làm Giản Đình Chu tỉnh ba phần. Anh còn ghét bỏ rút khăn tay trong túi áo vest lau tay, lau môi.
Cứ như nụ hôn cưỡng ép ban nãy chỉ là phút bốc đồng, điều thật sự làm.
Anh chẳng buồn một lời, dậy luôn. Cả chiếc khăn tay đắt tiền bẩn cũng tiện tay ném , định rời khỏi phòng khách sạn.
kích động đến mức quẫy đạp liên tục, giọng cũng dứt.
“Tiểu Hoán, Tiểu Triết, Tiểu Lạc, đừng quấn lấy nữa.”
“Chúng chỉ là bạn thôi, là mấy vượt ranh giới .”
“Tôi là trai thẳng, bán ...”
Giản Đình Chu rõ từng chữ, bước chân khựng hẳn .
“Tôi làm thứ đều là vì tiền, chỉ vì tiền thôi. Đừng quấn lấy nữa, bán , hu hu hu, bán ...”
Có lẽ chọc trúng lòng hiếu thắng của . Cánh cửa vốn mở đóng sầm . Anh đầu, giữ chặt xuống giường.
Anh cướp sạch thở của , nuốt trọn chút dưỡng khí còn sót , bàn tay cũng dọc da thịt , làm run bắn, la đến khản cổ.
03
Tôi ngủ một giấc tỉnh dậy.
Trời đất thật sự sụp mất .
Tôi chỉ mong tất cả những gì đang diễn đều là ảo giác.
sự thật là Giản Đình Chu đang để trần nửa , phần chôn trong chăn, chống cằm đầy thong dong: “Sướng ?”
Tôi phản xạ theo bản năng, lật sang bên nôn khan liên tục.
Toàn ê ẩm rã rời, nhất là chỗ đau đến mức chịu nổi.
Tôi cuống cuồng gọi hệ thống: “Hệ thống ? Cút đây cho ! Vì mất đời trai mà báo?”
Một bàn tay lạnh ngắt áp lên vai của , trơn rợn như da rắn. Tôi sợ đến lạnh sống lưng. Phen xong thật , chỉ mất mà khi còn bỏ mạng ở đây.
lúc , điện thoại reo lên.
Tôi như vớ cọc cứu mạng, vội vàng bò dậy, gom mớ quần áo rải rác che lên trốn thẳng nhà tắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cong-luoc-4-doi-tuong-xong-tu-la-trang-cua-toi-lat-xe-roi/chuong-2.html.]
“A lô, ai đấy?”
“Ống nước trong nhà vỡ ? Được, qua ngay.”
Tôi cuống quýt mặc quần áo, để ý cuộc gọi vẫn tắt.
Mãi đến khi thấy giọng quen thuộc của mục tiêu công lược ba, Đỗ Gia Lạc, hồn mới thật sự bay mất.
“A lô, Du Nhi, em ?”
“Ai bắt nạt em ? Giọng em khàn thế?”
“Có bạn họ thấy em khỏi quán bar với một đàn ông lạ, thật đấy chứ?”
Tim như ngừng đập. Tôi chỉ còn bịt ống , hạ giọng nhỏ: “Để muộn với .”
Xong đời .
Giờ mới chợt nhận , t.h.u.ố.c hết tác dụng, say đến bất tỉnh nhân sự, chẳng lẽ khai sạch thật ?
Ngăn cách giữa và bên ngoài là cánh cửa kính mờ thể trộm, thế mà vẫn cảm giác cách cánh cửa chỉ vài phân là đang một đó, nửa nửa chằm chằm , như thể đang : “Để xem giải thích kiểu gì.”
Tôi c.h.ế.t chắc .
Tôi chẳng còn sức mà để ý bên sốt ruột gọi tới, chỉ vội tắt chuông điện thoại luống cuống mặc quần áo. Cũng may còn nhớ mặc cả đồ lót, thì chắc hổ đến c.h.ế.t tại chỗ.
Tôi mở cửa nhà tắm, mặc kệ Giản Đình Chu đang kiểu gì, chỉ vội vàng chặn miệng : “Không cần chịu trách nhiệm, cũng cần đưa tiền.”
Nói xong, chuồn luôn.
Hình như phía tiếng bật .
Tôi chẳng buồn quan tâm Giản Đình Chu đang nghĩ gì.
Dù thật cũng lấy tiền, nhưng để sớm công lược , vẫn nên chừa chút ấn tượng thì hơn.
04
Đỗ Gia Lạc gọi tới.
Tôi vội bắt máy.
“Du Nhi, em ? Em đang ở ? Có cần qua đón ? Thằng khốn đó dám đối xử với em như ?”
Tôi lười nhảm, chỉ đáp: “Anh lo mà quản công ty nhà cho t.ử tế , đừng để kẻ xâm nhập nữa.”
Công lược vốn là chuyện dễ nhất.
Anh chỉ đơn thuần là tiền, ngốc, tiêu xài hoang phí. Tôi chỉ cần giúp rõ bộ mặt thật của đám bạn nhậu ăn chơi, những kẻ lừa đến mức suýt vét sạch gia sản, cắt đứt qua , dừng cho kịp lúc là đủ.
Ai mà ngờ coi là em, còn nảy ý khác với .
Cũng may điểm công lược đầy. Tôi kiếm đại một cái cớ mặc tự sinh tự diệt. Nào ngờ xui xẻo đến mức chuyện như cũng để bạn của bắt gặp.
Bên chắc đang lái xe, vì tiếng gió ù ù vọng rõ, là chạy khá nhanh. Anh bực bội : “Du Nhi, lẽ nào em thật sự ngủ ? Vậy thì nhất định g.i.ế.c , trả thù cho em!”
Tôi lười đến mức chẳng buồn trợn mắt: “Được , liên quan đến . Anh đừng lo nhiều như nữa. Thế nhé, đang bận.”