Cố Mộng Mộng hoàn toàn không đủ khả năng đảm nhận công việc này, thường xuyên mắc lỗi.
Thế nhưng, Giang Ngôn Tự hiếm khi nổi giận, ngược lại còn bao dung cô ta vô cùng.
Cho đến một lần, Cố Mộng Mộng gửi nhầm tin nhắn cho Tống Tình Hoan.
【 Tổng giám đốc Giang, bộ này đẹp hay bộ này đẹp hơn? 】 Kèm theo hai bức ảnh trang phục gợi cảm.
Tống Tình Hoan và Giang Ngôn Tự cãi nhau.
Giang Ngôn Tự bóp trán, giọng nói không giấu được sự bực bội.
"Thư ký của anh, phong cách ăn mặc của cô ấy cũng là bộ mặt của công ty, đại diện cho anh, hỏi anh một chút về cách phối đồ, gửi hai tấm hình qua thì có gì to tát?"
"Tống Tình Hoan, em có phải là chuyện bé xé ra to quá không? Từ khi nào em trở nên như thế này?"
Tống Tình Hoan mắt đỏ hoe, gào lên trong sự đau khổ: "Vậy đôi tất lụa cô ta để lại trên ghế phụ của anh cũng là vô tình sao?"
"Nửa đêm mất điện lại gọi anh đến bên cô ta, cũng là do em chuyện bé xé ra to sao?"
Giang Ngôn Tự lặng lẽ nhìn cô đang tức giận đến mất kiểm soát, trầm mặc một lúc rồi cất giọng lạnh lùng.
"Hay là... chúng ta chia tay đi, lần này, dứt khoát luôn."
"Cô ấy không giống em, Tống Tình Hoan, cô ấy hiền lành, nhút nhát, không có nhiều mưu mô như em."
Mỗi chữ mỗi câu như d.a.o cứa vào tim Tống Tình Hoan.
Dã tâm của Cố Mộng Mộng, từng bước từng bước vượt giới hạn, hóa ra đều là do Giang Ngôn Tự ngầm đồng ý.
Đêm hôm đó, cô mất kiểm soát, khóc không ra hơi, trông thảm hại vô cùng.
Thảm hại đến mức chính cô cũng thấy ghê tởm bản thân.
Cô thậm chí không muốn nhớ lại cảnh tượng tối hôm đó, cô của khi ấy, quá xấu xí.
Vậy nên lần này, Tống Tình Hoan thật sự mệt rồi.
Cô quyết định buông tay.
__
Trở về biệt thự, Tống Tình Hoan lập tức gọi cho thầy Vu.
"Thầy ơi, dạo này thầy vẫn khỏe chứ?"
"Trước đây thầy có nói bên thầy còn thiếu người, giờ còn thiếu không ạ?"
Tống Tình Hoan đứng bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn dòng xe tấp nập ngoài kia, những ngón tay siết chặt để lộ sự bất an trong lòng cô.
Cô cứ nghĩ thầy sẽ từ chối ngay lập tức.
Đầu dây bên kia, thầy Vu hừ một tiếng đầy khó chịu.
"Con bé này, trước kia ta khuyên mãi không nghe, bây giờ lại nhớ đến ta sao!"
Tống Tình Hoan vừa định nói lời xin lỗi.
Nhưng thầy Vu dường như đã nhìn thấu sự lúng túng của cô: "Thôi được rồi, ta sẽ báo tên con lên danh sách ngay bây giờ, hai tuần nữa, ta cho người đến đón con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/cong-cu-tinh-yeu/2.html.]
Tống Tình Hoan cười chua xót.
"Cảm ơn thầy."
Còn hai tuần nữa, cô sẽ rời khỏi thành phố mà cô đã gắn bó suốt năm năm qua.
Năm đó tốt nghiệp, Giang Ngôn Tự muốn cô ở nhà làm hậu phương vững chắc, cô liền từ chối lời mời của thầy, ở bên cạnh chăm sóc anh ta ba năm.
May mà thầy Vu không trách cô ngày xưa nông nổi, vẫn cho cô cơ hội đến làm việc tại phòng nghiên cứu ở nước ngoài, để cô có thể tiếp tục theo đuổi giấc mơ còn dang dở.
Ngày hôm sau, cô đến căn biệt thự ở trung tâm thành phố, mất một giờ để thu dọn hết đồ đạc.
Những gì thuộc về cô trong căn phòng này, đều đã được cô mang đi.
Ánh mắt cô lướt qua chiếc bình hạc giấy trên bàn, bên trong có một nghìn lẻ một con hạc giấy, do chính tay cô gấp.
Mỗi con hạc giấy đều có một lời nhắn, là món quà sinh nhật cô tặng Giang Ngôn Tự năm cô tốt nghiệp.
Giang Ngôn Tự luôn trân trọng chiếc bình này, mỗi tối trước khi ngủ đều sẽ chạm vào nó một lần.
Tống Tình Hoan chần chừ không biết có nên mang đi hay không, dù gì cũng là món quà cô đã tặng.
Cánh cửa biệt thự đột nhiên bật mở.
Cố Mộng Mộng và Giang Ngôn Tự trong cơn chếnh choáng men say, hôn nhau đến quên trời đất.
Cố Mộng Mộng nhìn vào bên trong, vô tình bắt gặp ánh mắt Tống Tình Hoan.
Cô ta giật mình kêu lên một tiếng, vội trốn vào lòng Giang Ngôn Tự run rẩy.
Giang Ngôn Tự híp mắt nhìn sang, vẻ mặt không vui, như thể cô đã phá hỏng chuyện tốt của anh ta.
"Sao em vẫn chưa đi?"
Tống Tình Hoan cụp mắt xuống, thấy rõ phản ứng không tự nhiên của Giang Ngôn Tự.
Nếu cô không có mặt ở đây, bọn họ đã sớm vào phòng.
Cô ho nhẹ, cố nén nghẹn trong cổ họng.
"Vừa mới thu dọn xong."
Giọng điệu Giang Ngôn Tự có chút trách móc, "Em làm cô ấy sợ rồi."
Không biết từ lúc nào, đôi mắt Cố Mộng Mộng đã đỏ hoe, nước mắt lã chã rơi xuống.
"Là lỗi của em... Không nên đến đây vào lúc này..."
"Chị Tình Hoan, em không cố ý cướp A Tự của chị, chị đừng nhìn em như thế... Em sợ lắm..."
Giang Ngôn Tự ôm Cố Mộng Mộng chặt hơn, nhíu mày, ánh mắt đầy giận dữ.
"Tống Tình Hoan! Anh đã nói rồi, có gì không hài lòng thì cứ nhắm vào anh, không thể đi đến cuối cùng là lỗi của anh!"
"Nhưng em cũng biết đấy, cuộc đời này biến số rất nhiều, anh yêu Mộng Mộng không phải lỗi của cô ấy."
"Nếu anh còn thấy em ức h.i.ế.p cô ấy, anh sẽ không nể tình xưa nghĩa cũ đâu."
Tống Tình Hoan cảm thấy tê dại, từ lúc họ bước vào đến giờ, cô chưa nói một câu nào.