"Anh vì con đàn bà già đó mà đánh em?!"
"Anh quên những gì anh nói với em trên giường rồi sao? Anh nói anh đã chán ghét Tống Tình Hoan từ lâu, anh thích em vì em tươi mới, trẻ trung cơ mà!"
Giang Ngôn Tự siết chặt nắm đấm, trực tiếp đ.ấ.m một cú vào mặt cô ta, gân xanh trên trán giật mạnh.
Cố Mộng Mộng hét lên thảm thiết, ngã lăn xuống đất, ôm mặt khóc nức nở.
"Tôi không có! Tôi không làm! Không phải tôi sai khiến!"
Cố Mộng Mộng vẫn giãy giụa trong tuyệt vọng.
Giang Ngôn Tự nhìn cô ta bằng ánh mắt đầy căm ghét.
Nếu cô ta dám lén lút làm hại Tống Tình Hoan sau lưng anh ta, vậy anh ta nhất định sẽ khiến cô ta trả giá đắt.
Giang Ngôn Tự lập tức gọi điện cho câu lạc bộ, yêu cầu họ gửi video giám sát trong phòng bao tối qua cho anh ta.
Cố Mộng Mộng hoàn toàn tuyệt vọng, ngồi bệt xuống đất, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: Cô ta xong đời rồi.
Giang Ngôn Tự gửi video giám sát cho cảnh sát. Cảnh sát ngay lập tức mở video ra làm bằng chứng.
Khi Giang Ngôn Tự nhìn thấy Cố Mộng Mộng ném chiếc bình thủy tinh về phía Tống Tình Hoan, đôi mắt anh ta đỏ hoe.
Khi thấy Tống Tình Hoan giãy giụa dữ dội, cổ họng anh ta như bị bóp nghẹt, không thể thở nổi.
Cho đến khi màn hình hiển thị cảnh anh ta nhốt Tống Tình Hoan trong phòng bao, anh ta không thể tiếp tục xem nữa!
Đồng Thiến đứng bên cạnh liền mắng: "Giang Ngôn Tự, anh đúng là thứ khốn nạn!"
Giang Ngôn Tự sụp đổ, trong lòng như có một cơn sóng thần nhấn chìm anh ta, anh ta nở một nụ cười rợn người, ánh mắt lộ rõ sự độc ác và điên cuồng.
Anh ta trực tiếp túm lấy tóc của Cố Mộng Mộng, lực mạnh đến mức như muốn xé toạc da đầu của Cố Mộng Mộng.
" Ai cho cô động vào cái bình hạc giấy? Khi nào tôi nói đó là rác hả?!"
Anh ta vì lo lắng có cảnh sát ở đó, cúi xuống bên cạnh Cố Mộng Mộng nói một câu chỉ hai người họ nghe thấy.
"Đã dám dùng chiêu này để làm tổn thương Tình Hoan, yên tâm, đợi cô ra ngoài, tôi sẽ cho người "chăm sóc" cô thật tốt."
Cố Mộng Mộng quỳ trên đất, gương mặt đầy nước mắt hiện lên sự sợ hãi, cô ta nắm chặt ống quần của Giang Ngôn Tự.
"A Tự, tha cho em, em biết sai rồi! Chỉ là vì em quá yêu anh thôi!"
Giang Ngôn Tự kìm nén cơn giận, đá cô ta ngã nhào ra.
Trong đầu anh ta toàn là hình ảnh tối qua Tống Tình Hoan vừa khóc vừa gào lên với anh ta.
Quần áo xộc xệch trên người Tống Tình Hoan, dáng vẻ vừa khóc vừa cầu xin anh ta tha cho cô đi, và cả ánh mắt tuyệt vọng cuối cùng của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/cong-cu-tinh-yeu/10.html.]
Càng nghĩ Giang Ngôn Tự càng cảm thấy sợ hãi, mắt đầy tơ máu, như nắm lấy chiếc phao cứu sinh mà nhìn về phía Đồng Thiến.
"Tống Tình Hoan đâu?"
Đồng Thiến cười lạnh, không thèm để ý đến anh ta, ngược lại nói với cảnh sát: "Đồng chí cảnh sát, bây giờ sự thật đã rõ ràng, vị này là luật sư đại diện của Tống Tình Hoan, anh ấy có thể đại diện toàn quyền cho cô ấy, những việc tiếp theo xin nhờ các anh."
Giang Ngôn Tự đột nhiên hoảng loạn trong chốc lát, nhưng rất nhanh chóng trấn tĩnh lại.
"Luật sư đại diện? Sao cô ấy không tự đến? Là tối qua bị thương nặng lắm sao?"
"Có phải đang ở bệnh viện không, tôi muốn đi thăm cô ấy..."
Đồng Thiến nhíu mày lùi lại một bước, so với Cố Mộng Mộng, cô còn thấy ghê tởm Giang Ngôn Tự hơn.
Tất nhiên, cặp đôi cặn bã này cô đều ghét.
"Không cần anh lo, cô ấy không muốn gặp anh."
Nói xong Đồng Thiến chào tạm biệt luật sư, rồi rời khỏi đồn cảnh sát.
Ai ngờ Giang Ngôn Tự như không hiểu ý trong lời cô, lặng lẽ đi theo phía sau, thậm chí còn theo tới tận khu nhà của cô ấy.
Giang Ngôn Tự đoán rằng có thể bây giờ Tống Tình Hoan đang ở nhà Đồng Thiến.
Trong lòng anh ta chỉ có một suy nghĩ, đó là tìm được Tống Tình Hoan, nói cho cô ấy biết, anh ta không cố ý, và chưa bao giờ muốn vứt bỏ bình hạc giấy.
Đó là thứ mà Tống Tình Hoan đã dành vài tháng để tự tay gấp cho anh ta, trên cánh của mỗi con hạc đều viết đầy những lời chúc phúc dành cho anh ta, sao anh ta có thể vứt nó được!
Anh ta còn muốn theo Đồng Thiến vào khu nhà.
Đồng Thiến không chịu nổi nữa, quay đầu lại.
"Cho dù anh có theo tôi, anh cũng không thể gặp được cô ấy! Cả đời này anh đừng mong gặp lại cô ấy!"
Giang Ngôn Tự chấn động, quai hàm siết chặt, mí mắt giật mạnh một cái, như có dự cảm chẳng lành, tim bỗng nhói đau.
"Ý cô là gì?!"
Đồng Thiến nhìn dáng vẻ thất thần của Giang Ngôn Tự, chỉ cảm thấy ghê tởm, cô thấy không đáng thay cho Tống Tình Hoan.
"Ý trên mặt chữ, cô ấy đã đi rồi, anh đừng làm phiền cô ấy nữa."
Giang Ngôn Tự đứng giữa cơn gió lạnh, như một con ch.ó mất chủ, vô cùng thảm hại.
Anh ta không biết mình về nhà bằng cách nào, đến khi hoàn hồn lại thì đã là nửa đêm.
Anh ta vô thức gọi điện cho thư ký, muốn nhờ thư ký tra xem tung tích của Tống Tình Hoan, nhưng phát hiện thư ký của anh ta bây giờ đã bị nhốt trong đồn cảnh sát.