Con Hư Tại Ba, Cháu Hư Tại Bà - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-03-25 02:33:10
Lượt xem: 1,895

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bị điên à, bàn ăn ngon lành bị hất tung, lại đi đặt cả bàn đồ ăn mang về, đúng là không coi tiền của anh trai tôi ra gì! Tôi nói cho cô biết, cô có xin lỗi kiểu này vô dụng thôi vì cô lãng phí vẫn là tiền của anh trai tôi."

 

Tôi vẫn mặc cho Lưu Tử Tuấn gọi bà ta.

 

"Mẹ, ngồi trên sofa ăn tạm chút đi, bên kia để con đàn bà c.h.ế.t tiệt này dọn dẹp, coi như nó chuộc tội vì đã đặt đồ ăn mới cho chúng ta."

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Bà bà nội vẫn tỏ vẻ khó chịu.

 

"Cút, nó mà chuộc tội à? Nó là thứ phá của đấy, cả bàn ăn nghìn bạc bị nó phá hoại hết, bây giờ cả bàn này nhìn cũng biết tốn không ít tiền, nó tiêu tiền của con như thế, mẹ xót lắm đấy, chỉ có mẹ xót con thôi, con có biết không?"

 

Bà ta vừa nói vừa định ngồi xuống sofa, mắt thì dán chặt vào đồ ăn trên bàn.

 

Lưu Sướng lại nhìn mấy con cua to mà chảy nước miếng.

 

"Coi như mẹ biết điều, lại đặt cua to về, mau bóc chân cho chúng con, rồi đi dọn rác bên kia, đừng làm ảnh hưởng tới khẩu vị ăn uống của con."

 

Tôi đạp cho nó một phát: "Cút, ai cho mày ăn?"

 

Nó ngớ người: "Mẹ đặt không phải cho con ăn thì cho ai ăn?"

 

Tôi cầm lấy một chai bia, đập vỡ rồi đặt lên bàn.

 

"Tao tự ăn không được à? Nói cho chúng mày biết, hôm nay ai mà dám lại gần tao, thì xem cái chai bia này có đồng ý hay không."

 

Họ đều trợn tròn mắt, trơ mắt nhìn tôi ăn hết con cua to này đến món ngon khác.

 

"Nhìn cho kỹ đây, đứa nào muốn ăn, tự đi mua tự đi làm. Từ nay về sau, đừng hòng ăn một bát cơm tao nấu, đừng ai mơ tưởng nữa."

 

9

 

Lưu Tử Tuấn bị tôi chọc tức, vung tay một cái.

 

"Đi thôi, mẹ, em gái, con trai, đi ăn ngoài với anh, anh có tiền, sợ gì không có đồ ngon mà ăn? Anh sẽ gọi một bàn hai nghìn tệ cho mọi người, ăn thoải mái."

 

Vừa dứt lời, mắt Lưu Sướng sáng lên.

 

"Hay quá bố ơi, bố ngầu quá, đi thôi, con muốn ăn đồ ở nhà hàng Vọng Giang, bạn bè con đều ăn ở đó rồi, con chưa được đi lần nào."

 

Khẩu khí lớn thật đấy, nhà hàng Vọng Giang, nhà hàng cao cấp nhất, ăn một bữa Trung thu ở đó, không năm nghìn tệ thì không xong đâu.

 

Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ ngăn cản anh ta ngay, đắt đỏ quá, kiếm tiền đâu có dễ dàng.

 

Nhưng hôm nay, tôi vừa chỉ vào hộp đồ ăn mang về của mình vừa xúi giục.

 

"Đi đi Lưu Sướng, con xem, mẹ còn ăn được đồ ăn mang về từ nhà hàng Vọng Giang, con cũng phải được ăn chứ."

 

Bấy giờ họ mới chú ý đến ba chữ nhà hàng Vọng Giang sáng choang trên hộp đồ ăn mang về của tôi, mặt ai nấy đều đen sì, đặc biệt là Lưu Tử Tuấn.

 

"Em lấy tiền đâu ra mà đặt đồ ăn đắt tiền như thế, mấy hộp này nhìn là biết mấy nghìn tệ rồi."

 

"Ba nghìn rưỡi tệ đấy, ngon lắm, thơm lắm, anh mau dẫn họ đi ăn đi, tôi còn ăn được, sao mọi người lại không ăn được chứ, đúng không?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/con-hu-tai-ba-chau-hu-tai-ba/chuong-5.html.]

Lưu Tử Lộ và Lưu Sướng bị tôi nói động lòng.

 

"Đúng đấy, anh trai, đi thôi, chị ta dám tiêu nhiều tiền của anh như vậy, chúng ta cũng tiêu, sao lại để chị ta hưởng một mình."

 

Mẹ chồng cũng suýt chút nữa chọc tay vào trán tôi.

 

"Dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ đi, nếu không lúc bọn tao ăn no về, sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t mày."

 

Cuối cùng họ cũng đi rồi, chỉ là lúc Lưu Tử Tuấn đi còn nghiến răng hỏi tôi.

 

"Em lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, mỗi tháng anh đưa em hai nghìn tệ, em còn có thể tiết kiệm được nhiều như vậy sao? Nói thật đi, thằng đàn ông nào đưa tiền cho em?"

 

Buồn cười thật đấy, chẳng lẽ tôi không thể tự kiếm tiền sao?

 

Nhưng tôi không nói vậy, tôi nhất định phải chọc tức anh ta.

 

"Anh không đưa tiền cho tôi tiêu, đương nhiên có người khác nguyện ý đưa tiền cho tôi tiêu rồi, sao vậy, trong lòng khó chịu à?"

 

Anh ta nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lột da tôi, rút gân tôi.

 

Nhưng tôi vui, thật đấy, chọc tức họ là vui nhất.

 

10

 

Cuối cùng họ vẫn không đi ăn ở nhà hàng Vọng Giang, Lưu Tử Tuấn xót tiền.

 

Tôi một mình ăn những món ngon. Nếu là trước đây thì tôi chắc chắn sẽ cảm thấy tội lỗi vô cùng.

 

Lưu Tử Tuấn luôn nói với tôi: "Em là nội trợ, không có nguồn thu nhập, nhiệm vụ của em là tiết kiệm, tìm mọi cách tiết kiệm, tiết kiệm được một đồng là một đồng."

 

Anh ta yêu cầu tôi phải chăm sóc tốt cho mẹ anh ta, chăm sóc tốt cho em gái anh ta, chăm sóc tốt cho con trai anh ta nhưng chưa bao giờ cho phép tôi chăm sóc bản thân mình.

 

Bây giờ, không cần phải chăm sóc ai nữa, tôi cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.

 

Nhìn vầng trăng tròn ngoài cửa sổ, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

 

Ăn no xong mơ màng ngủ thiếp đi, đột nhiên bị một chậu nước hắt tỉnh.

 

Tôi lập tức tỉnh táo lại, sờ vào chăn đệm ướt sũng, thấy Lưu Sướng bưng chậu đứng trước mặt tôi.

 

"Đồ lười, bà nội nói quả không sai, bảo mẹ dọn dẹp nhà cửa, sao mẹ không động đậy gì hết vậy?"

 

Lưu Tử Lộ đứng sau lưng nó.

 

"Đúng đấy, đồ đàn bà lười biếng, vừa tham ăn vừa lười biếng, ngày mai tôi sẽ bảo anh trai tôi ly hôn với chị."

 

Tôi phát điên rồi.

 

Đang ngủ ngon lành lại bị như thế này, tôi thật sự phát điên rồi.

 

Tôi tát cho Lưu Sướng một cái.

 

Loading...