Con Hư Tại Ba, Cháu Hư Tại Bà - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-03-25 02:32:53
Lượt xem: 1,882

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đồ khốn kiếp, dám ném vỡ bát của con trai tao! Cả cái nhà này đều nhờ một mình nó đấy. Nếu nó không đi làm nữa, mày lấy gì mà ăn, lấy gì mà mặc? Tao mà vứt mày ra đường thì chó cũng không thèm tha!"

 

Mặt tôi nóng rát, bà già này đúng là đã dùng hết sức lực. Đằng nào cũng đã vạch mặt nhau rồi, tôi cũng chẳng cần nể nang gì bà ta nữa.

 

Nghĩ vậy, tôi vung tay trái tay phải tát thẳng vào mặt Lưu Tử Tuấn hai cái.

 

"Mẹ anh không ra gì, thì anh chịu thay bà ta đi."

 

Lưu Tử Tuấn còn chưa kịp phản ứng, bà ta đã lao tới gào khóc, định đánh tôi.

 

Đùa à, vừa nãy là tôi sơ ý nên mới bị bà ta đánh lén. Giờ thì tôi dễ dàng tránh được.

 

"Bà mà còn dám động vào tôi lần nữa, đừng trách tôi làm cho cái thân già của bà tan nát."

 

Bà ta liền gào lên khóc lóc.

 

"Trời ơi, tôi đã gây nên tội nghiệt gì thế này? Lại cưới phải cái loại con dâu này. Tôi chỉ xót con trai tôi kiếm tiền vất vả, mà nó đã phát điên lên thế này."

 

Tôi chẳng thèm nghe, vừa ném vỡ bát của Lưu Tử Tuấn rồi, còn Lưu Sướng nữa.

 

Nó cũng không xứng ăn đồ ăn tôi nấu, tôi ném thẳng hai con cua còn lại của nó xuống đất.

 

"Tôi không có tư cách ăn, vậy thì cậu là con trai tôi, càng không có tư cách."

 

Mắt nó cứ dán chặt vào mấy cái càng cua, vội vàng đưa tay ra nhặt. Tôi liền giẫm chân lên, nó "oa" một tiếng khóc òa lên như bà nội.

 

"Mẹ đền cua cho con! Mẹ đúng là đồ ngu ngốc, đồ lười biếng! Bà nội nói đúng, mẹ là người đàn bà xấu xa, người đàn bà xấu xa nhất nhà!"

 

"Con đuổi mẹ đi, không bao giờ cho mẹ quay lại nhà con nữa!"

 

Nói không buồn là giả dối. Đây là khúc ruột của tôi, là đứa con do chính tôi sinh ra, nuôi lớn.

 

Hồi nhỏ nó đáng yêu, ngoan ngoãn biết bao, "mẹ ơi" ngọt xớt cả lòng.

 

Nhưng không biết từ bao giờ, nó bắt đầu chê bai tôi, bắt đầu nhìn tôi không vừa mắt.

 

Hễ mở miệng là nó lại nói tôi là người giúp việc, là người ở, là kẻ ăn bám trong nhà.

 

Hỏng rồi, nó hỏng thật rồi.

 

Bà nội thấy mấy con cua hoàng đế trên bàn đều bị tôi ném xuống đất, bà ta vừa đập đùi vừa chửi tôi là đồ đàn bà độc ác phá của.

 

"Mày không ăn thì người khác cũng không được ăn à? Dựa vào cái gì?"

 

Tôi chẳng thèm giải thích với bà ta, tôi không cho họ ăn đấy, thì sao nào?

 

Bà ta kéo tay Lưu Tử Tuấn: "Con trai à, trời đất đảo lộn rồi! Con mau đánh nó đi, đánh c.h.ế.t nó đi! Mẹ thấy con nuông chiều nó quá rồi nên nó quên mất ai mới là chủ cái nhà này rồi."

 

Lưu Tử Tuấn thật sự giơ tay lên, nhưng tôi nhìn chằm chằm vào anh ta.

 

"Lưu Tử Tuấn, gần đây anh định thăng chức đúng không? Anh dám động vào tôi thử xem, tôi sẽ khiến anh cả đời này không bao giờ thăng chức được."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/con-hu-tai-ba-chau-hu-tai-ba/chuong-3.html.]

Anh ta sợ rồi, tôi đã nắm thóp anh ta, đó là điều mà một người đàn ông quan tâm nhất.

 

Anh ta lặng lẽ hạ tay xuống, bà ta tức đến nỗi suýt ngất.

 

Tôi tưởng họ sẽ tỉnh ngộ, sẽ rút lui, sẽ biến chuyện lớn thành nhỏ, chuyện nhỏ thành không có gì.

 

Không ngờ cô em chồng vẫn im lặng ăn cơm nãy giờ đột nhiên đứng dậy, ném thẳng cốc nước vào mặt tôi.

 

"Mẹ kiếp, Khương Mẫn, chị quá đáng rồi đấy! Một mình chị bắt nạt cả ba người nhà tôi, chị tưởng nhà tôi dễ bị bắt nạt lắm à?"

 

"Hôm nay tôi không dạy dỗ mày cho ra hồn, sau này chị định nghênh ngang khắp cái nhà này hay sao?"

 

Trán tôi nhói lên một cơn đau, tôi đưa tay sờ thử, có máu.

 

Đến cả cô ta cũng vô lương tâm như vậy.

 

Tốt, tốt lắm!

 

Tôi dùng sức lật tung cả bàn ăn, rượu ngon thức ăn ngon đổ ầm ầm xuống đất.

 

Nước canh, nước sốt b.ắ.n tung tóe, có cái b.ắ.n vào người mấy người đối diện, có cái b.ắ.n vào mặt họ.

 

Nồi canh sườn đổ ụp lên mái tóc mới làm của Lưu Tử Lộ, từ đầu đến chân.

 

Trông thật đẹp mắt làm sao!

 

6

 

Họ đều la hét, luống cuống lau dọn nước canh trên người.

 

Lưu Tử Tuấn tức giận chỉ tay vào tôi.

 

"Khương Mẫn, em phát điên cái gì thế? Rốt cuộc em phát điên cái gì thế hả? Ngày lễ thế này, em nhất định phải làm cho cái nhà này tan nát mới vừa lòng sao?"

 

Đúng, tôi thấy rất vừa lòng.

 

Nhìn mấy món thịt bò, thịt gà, sườn, tôm lớn, tất cả đều biến thành rác rưởi, lòng tôi vui sướng khôn tả.

 

Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ xót xa cho một bàn đầy rượu ngon thức ăn ngon này, ít nhất cũng phải nghìn tệ, nhưng hôm nay, tôi thật sự không hề xót xa chút nào, hoàn toàn không.

 

Tôi chỉ lạnh lùng nhìn họ trong bộ dạng thảm hại.

 

Bà nội thì gào thét chửi tôi là đồ đàn bà chanh chua, đồ phá của, còn Lưu Sướng chỉ quan tâm đến mấy món cua và tôm lớn mà nó thích ăn nhất đã bị tôi biến thành rác rưởi.

 

Lưu Tử Tuấn thì tỏ vẻ như thể cưới tôi là xui xẻo tám đời.

 

Chỉ có Lưu Tử Lộ, sau khi lau sạch nước canh gà trên tóc, cô ta xông tới định đánh tôi.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

"Khương Mẫn, chị quá đáng lắm rồi đấy! Chị bắt nạt cả nhà tôi đến mức này là sao? Nói cho chị biết, anh trai tôi sợ chị, chứ tôi không sợ chị đâu!"

 

Tôi hoàn toàn không coi cô ta ra gì. Khi cô ta còn chưa xông tới, tôi đã cầm một cái vỏ chai rượu vỡ dí sát vào mặt cô ta.

 

 

Loading...