Con gái của bảo mẫu - Chương 8

Cập nhật lúc: 2025-03-06 01:17:25
Lượt xem: 860

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt cậu liếc sang, thấy La Tư Phàm, nhướng mày hỏi: "Dì ơi, nhà mình có khách ạ?"

"Không phải, đây là con gái dì Tần, đang học đại học." Mẹ tôi vừa thu dọn hành lý cho cậu ấy, vừa nói, "Dạo này nghỉ hè tìm chỗ thực tập, đến nhà mình ở nhờ mấy hôm."

Hà Tụng đã hiểu ra, gật đầu, nó thường xuyên đến nhà tôi, với dì Tần cũng coi như quen thuộc:

"Chào chị."

La Tư Phàm hào phóng đưa tay ra bắt tay nó, cười lộ ra má lúm đồng tiền: "Tớ là La Tư Phàm."

"À… chào cậu."

Hà Tụng cũng bắt tay qua loa với nó: "Hà Tụng."

Nhà có cháu gái của người thân làm tiệc đầy tháng, bố mẹ tôi đi ăn cỗ về tấm tắc khen không ngớt, bảo cô bé cháu gái ngoan ngoãn đáng yêu hết sảy:

"Lúc thôi nôi, nó bốc được cả con dấu công ty, sau này chắc chắn lại thành bà chủ lớn cho mà xem."

Hà Tụng nghe vậy thì cười phá lên: "Thế thì khác gì chị hai đâu, hồi bé chị hai bốc toàn bút vẽ."

Bố tôi vô cùng tán thành: "Đúng là thế còn gì? Kết quả, bây giờ đến cả một cái hồ sơ mời thầu cũng chẳng buồn ngó."

"Cô cháu gái nhà bác cả cháu ấy, bụ bẫm đáng yêu lắm, cứ ai trêu là nó lại cười."

Tôi bế Đậu Đinh đến trước mặt hai người, chẳng thèm để ý nói: "Hai người cứ trêu Đậu Đinh đi, nó cũng biết cười cho mà xem."

Mẹ tôi véo véo trán tôi: "Người sao mà so với chó được hả con? Con thì sau này có sinh con đẻ cái gì đâu, bố mẹ già rồi không bế được cháu nội cháu ngoại mất thôi."

Hai người lại dồn ánh mắt sang Hà Tụng: "Chỉ còn biết trông chờ vào Hà Tụng sau này có sinh được thằng cháu đích tôn nào không, để cô chú còn được bế bồng chút."

Hà Tụng ngại ngùng gãi gãi đầu: "Cô ơi, cháu còn chưa có người yêu nữa là."

Bố tôi cười ha hả: "Cháu mười tám tuổi rồi còn gì, tính là người lớn rồi đấy."

"Bây giờ là có thể yêu đương được rồi đấy nhé."

Dì Tần đang rửa bát trong bếp, La Tư Phàm không biết đi đâu mất rồi, chắc là về phòng thu dọn đồ đạc.

Bố mẹ tôi dặn dò Hà Tụng: "Mấy hôm nữa cô chú phải đi công tác xa, chị Băng Băng của cháu cũng phải đi tỉnh khác dự đám cưới bạn, ở nhà cháu cần gì cứ bảo dì Tần với chú Trương nhé."

Hà Tụng cười tươi, lộ ra hai chiếc răng khểnh: "Cháu biết rồi ạ, cháu lớn tướng rồi mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/con-gai-cua-bao-mau/chuong-8.html.]

Bố mẹ tôi lại dặn dò thêm mấy câu nữa, đến khi ăn cơm xong, vừa vặn gặp La Tư Phàm đang xuống lầu.

Gặp bố mẹ tôi, nó cười cười: "Cháu chào cô chú ạ, mấy ngày nay làm phiền cô chú quá ạ."

"Cháu tìm được công việc thực tập rồi, tuần sau cháu sẽ chuyển ra ngoài ạ."

Mẹ tôi dịu giọng hơn hẳn: "Ừ, mới đi làm thì chịu khó học hỏi thêm, cẩn thận một chút nhé."

La Tư Phàm rối rít dạ vâng, dì Tần cũng luôn miệng cảm ơn vì mấy ngày nay đã chiếu cố con gái dì.

Ban đầu tôi cứ tưởng mọi chuyện đến đây là kết thúc.

Ai ngờ hai ngày sau, nửa đêm, một cuộc điện thoại gọi đến.

Vừa bắt máy, là giọng Hà Tụng nghẹn ngào pha lẫn tức giận:

"Chị hai! Chị về nhà ngay đi."

9

Tôi lái xe về nhà ngay trong đêm.

Phòng khách sáng đèn, Hà Tụng và La Tư Phàm ngồi trên sô pha.

Tóc La Tư Phàm còn ướt sũng, nhỏ giọt xuống sàn, xem ra là vừa mới tắm xong.

"Chuyện gì thế?"

Tôi liếc nhìn Hà Tụng, thấy vẻ mặt cậu khó nói, trong lòng đã đoán được phần nào, tôi lạnh mặt hỏi La Tư Phàm bên cạnh:

"Cô nói đi, chuyện là thế nào?"

La Tư Phàm ấp úng: "Chị Băng Băng, là…"

Cô ta ngẩng đầu lên, dè dặt liếc nhìn Hà Tụng một cái, như thể lấy hết dũng khí nói: "Hay là, cậu nói đi…"

Hà Tụng vẻ mặt phức tạp nhìn nó một cái, rồi mới chậm rãi mở miệng.

Từ lời kể của cậu, tôi được biết, sau khi tốt nghiệp cấp ba, Hà Tụng và mấy người bạn tụ tập ăn uống, buổi tối có uống chút rượu, lúc về nhà thì chẳng có ai ở nhà, cậu định bụng sẽ lăn ra ngủ luôn, ai ngờ đột nhiên mất điện.

Anan

Có người gõ cửa phòng, là La Tư Phàm chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm, đầu óc cậu choáng váng, thấy đối phương sợ hãi túm chặt lấy áo cậu, cậu vỗ về ôm lấy đối phương, may mà rất nhanh sau đó cậu đã tỉnh táo lại, nhưng La Tư Phàm lại không chịu buông tha…

Loading...